Hiển Lạp Dư tan làm lúc đã về đêm, anh đang đợi bắt chuyến xe cuối cùng về nhà. Nghĩ cũng thật nực cười, kẻ làm trong công ty lớn người người ao ước như anh mà lại chẳng có nổi một chiếc xe đàng hoàng.
Thật ra là cũng có, hồi đại học anh đã xây dựng được một chút sự nghiệp cho bản thân, xem như là một bước khởi đầu không tồi. Nhưng gia đình xảy ra biến cố, xuất thân của anh cũng chẳng khá giả gì, cũng nhờ Hiển Lạp Dư là tài năng trẻ, có chút vốn liếng, cộng với việc bán non toàn bộ tâm huyết đang dang dở của mình, mới có thể miễn cưỡng vượt qua được.
Bây giờ anh vậy mà lại đang mắc kẹt giữa cơm áo gạo tiền và công danh sự nghiệp.
Cơm không lành canh không ngọt với chỗ làm, biết rõ mình ở đây chỉ bó tay bó chân, nhưng không có cách nào rời khỏi.
Trên đoạn đường vắng, một chiếc taxi chầm chậm đỗ lại trước mặt Hiển Lạp Dư.
Cửa kính xe hạ xuống, một gương mặt vừa khác lạ vừa quen thuộc hiện ra, anh không nghĩ là sẽ gặp lại người này, có chút bất ngờ.
Khương Nguyệt Lam dựa người nhìn ra, tựa như quen biết từ lâu nói với anh:
“Chuyến cuối cùng chạy cách đây hai phút rồi. Lên xe đi, đưa anh về sẵn có chuyện cần nói.”
Hiển Lạp Dư đánh giá cô một lúc, xác định quan hệ của hai người không thân đến mức đó, cô đàn em khóa dưới lúc trước anh biết cũng không có thái độ như hiện tại, mà cô gái trước mắt này, vẻ bề ngoài cũng không giống.
Nhưng đây lại là cô, không phải chị em sinh đôi, cũng không phải nhận nhầm người.
Hiển Lạp Dư cuối cùng nâng kính, ngồi vào ghế sau bên cạnh cô, vào thẳng vấn đề.
“Có chuyện gì?”
Khương Nguyệt Lam cũng không lòng vòng: “Muốn mời anh về làm việc. Tiền bạc không bạc đãi, tiền đồ không thua kém bất cứ lựa chọn nào khác.”
“Làm việc?” - Hiển Lạp Dư nâng cao tông giọng đầy ngạc nhiên, biểu thị sự mỉa mai thấy rõ.
Anh không biết cô gái này có lúc nào tỉnh táo để suy nghĩ đấy? Cô nghiêm túc? Cô muốn làm gì? Có thể có mong muốn hay kỳ vọng gì ra hồn sao?
Khương Nguyệt Lam làm như không thấy sự trào phúng kia, cô vẫn duy trì biểu hiện cầu tài chân thành đúng quy chuẩn.
“Đúng vậy, công ty nhỏ nhà tôi thiếu người. Hy vọng đàn anh đến giúp một tay.”
“Tôi từ chối.” - Hiển Lạp Dư đáp ngắn gọn, rõ ràng, nhanh chóng.
“Không suy xét sao? Tập đoàn nhà Thịnh Tử Quân trả lương anh bao nhiêu, tôi cũng có thể trả anh bấy nhiêu.”
Trong xe chỉ còn lại sự yên lặng, Hiển Lạp Dư không hề để tâm đến lời mời gọi của Khương Nguyệt Lam. Chỉ là anh cũng không nghĩ có ngày cô mà cũng nói nhiều như vậy, còn nói những lời cẩn thận mang mục đích.
“Chỗ của tôi có thể để anh phát huy bản thân.”
Một lúc không có trả lời, Khương Nguyệt Lam lại nói tiếp, từng câu nói ra đều giống như đã điều tra về anh mà đến.
Đúng là cô có biết nhiều vấn đề của anh, nhưng cũng không phải là cố tình điều tra gì. Chỉ là trước đây cô có làm thư ký bình hoa trong Thịnh thị, công việc chỉ là chăm sóc Thịnh Tử Quân còn bị thương ở mắt trong khi hắn xử lý chính sự.
Cô từng một lần nhìn thấy Hiển Lạp Dư, hai người không để ý đến nhau nên anh không thấy Khương Nguyệt Lam. Cô cũng chỉ thuận miệng hỏi han đồng nghiệp của anh mấy câu.
Từ chút ít thông tin đó, cộng với việc tên của anh chưa bao giờ đến được tai bên trên, đem so với thực lực của Hiển Lạp Dư liền đoán được đại khái tình hình.
Một người cứng nhắc như anh, nếu xui xẻo gặp phải những kẻ có quyền cao hơn một chút nhưng không ra gì, đúng là cuộc sống nơi công sở sẽ không dễ dàng.
Mà thực tế của người đàn anh này còn tiến thoái lưỡng nan hơn cô nghĩ.
Bởi vì ngoài mẹ già đang nằm viện, Hiển Lạp Dư còn một đứa em gái đang học ở trường quốc tế. Nếu là lúc trước khi mẹ gặp tai nạn, đối với anh mà nói cho em gái học cũng không vấn đề gì, nhưng cuộc sống không lường được biến cố.
Công việc riêng phải dựng lại từ đầu, hiện tại chỉ có rót vào chứ không có thu lợi, muốn duy trì cuộc sống, chỉ có thể cam tâm làm một bóng ma ở Thịnh thị bán thời gian và sức lực.
Con số mà nhiều người bảo rằng với không tới ấy, thực chất không đáng chút gì với năng lực của anh, đã thế, còn chẳng được ghi nhận. Kiểu uất nghẹn này chỉ có người trải nghiệm mới thấu được nó đáng ghét thế nào, huống hồ nó còn là đặt trên một nhân tài kiệt xuất có tự tôn cao như anh.
“Chẳng phải thời đại học anh có nghiên cứu một phần mềm sao? Chỗ tôi cũng sẽ tạo điều kiện.”
“Tôi còn có thể đầu tư cho anh, đàn anh.”
Khương Nguyệt Lam đã dụ dỗ đến như thế, ngoài trừ câu từ chối thẳng thắn kia thì cô không nhận được phản hồi nào khác.
Trong lúc cô còn đang soạn lời lẽ trong đầu, xe đã dừng lại trước địa chỉ nhà Hiển Lạp Dư.
Khương Nguyệt Lam cũng xuống xe, đi theo anh lên đến tận cửa.
Hiển Lạp Dư cau mày đóng cửa lại, không quan tâm cô bị bỏ bên ngoài.
“Còn giận em à?”
Cánh cửa chưa kịp đóng khựng lại, Khương Nguyệt Lam nâng mí mắt, đẩy cửa đi vào.
“Thật ra tôi không hề có hứng thú với những thứ đó, ngày trước cùng anh sửa lỗi kia và thảo luận, chỉ là thưởng thức tài năng của anh thôi. Không ngờ lại…” để cho anh đặt kỳ vọng.
Cô nhẹ giọng giải thích.
“Chỉ là một hội thảo gặp gỡ mấy ông già, thêm một người hay bớt một người vô danh đều không có vấn đề. Còn chả phải là cùng ngành với tôi.”
Hiển Lạp Dư để cặp ngăn nắp trên sofa, ngồi xuống rót hai cốc nước lọc.
Thật ra cái “chỉ là một hội thảo” đó là hội thảo kinh tế khoa học quốc tế, đừng nói là một sinh viên bình thường, ngay cả giáo sư trong trường cũng chưa được tham dự. Hiển Lạp Dư lúc đó là thiên tài trong giới đại học, anh được tham dự dựa vào năng lực của bản thân, còn có một vé giới thiệu.
Giảng viên cùng Hiển Lạp Dư nghiên cứu có tỏ ý muốn đi cùng anh, vậy mà anh lại dứt khoát từ chối và để tấm vé đó cho Khương Nguyệt Lam. Người cứng nhắc như anh chỉ chọn năng lực, cô có thể chỉ trong một buổi chiều giúp anh tìm ra cách sửa lỗi dù không phải chuyên môn, cô tiếp thu nhanh đến khiến anh giật mình, tư duy phân tích hay thấu hiểu tâm lý người khác cũng rất đáng sợ.
Hiển Lạp Dư chẳng những đưa cho cô cơ hội người trong giới cả đời không với tới được, còn hết lời khen ngợi cô với những đại nhân vật kia.
Thế nhưng Khương Nguyệt Lam, ngày hôm đó chẳng những không có mặt, lúc Hiển Lạp Dư đến tìm, là thấy cô đang cùng bạn bè quẩy trong quán bar.