Sáng hôm sau Khương Nguyệt Lam và Lệ Thính Tư không hẹn mà dậy cùng một giờ. Cô kiểm tra thân thể mình một lượt, đúng là còn trẻ rất tốt, khả năng hồi phục rất nhanh. Nếu không có mấy dấu răng trên da, cô còn tưởng rằng không có gì xảy ra cả.
Hôm nay bữa sáng dưới ánh mắt đầy đề phòng của Khương Nguyệt Lam vậy mà lại rất suôn sẻ. Cô lướt mắt qua phần ăn của Lệ Thính Tư một cái, lần này tinh mắt nhận ra màu sắc có phần đậm hơn. Anh vẫn ăn rất nhàn nhã và thưởng thức, Khương Nguyệt Lam hơi nhướng lông mày tưởng tượng lại hương vị kia…
Đúng là nếu không phải khẩu vị quái lạ, thật sự không người bình thường nào nuốt nổi.
Khương Nguyệt Lam ngồi nhờ xe của anh trở về phòng ở khách sạn trước rồi mới đến công ty. Cô đã định sẽ tìm một căn nhà an ninh tốt một chút, tiền của cô đều đã ngốn vào chuyện mua tin tức rồi, không còn bao nhiêu. Nhưng khi Khương Nguyệt Lam đi thanh toán tiền phòng mới biết được thư ký của Lệ Thính Tư đã sắp xếp ổn cho cô rồi.
Khương Nguyệt Lam được đưa một chiếc thẻ màu vàng. Cầm nó cô có thể tùy ý sử dụng dịch vụ trong khách sạn mà không cần trả tiền, người đưa thử còn bảo là đừng lo về thời hạn. Cho nên Khương Nguyệt Lam vẫn ở lại đây, dù sao cô cũng không có thời gian tự mình chăm sóc bản thân hay lo cho nhà cửa.
Cô mơ hồ nhìn tiếp tân niềm nở hơn bình thường chào mình, gật đầu một cái.
Chuyện chuỗi khách sạn này là của Lệ Thính Tư cô có biết, nhưng được đối đãi như khách quý thế này làm cô có cảm giác như ai ai cũng biết chuyện của mình.
Hôm nay đến công ty, Khương Nguyệt Lam ngay lập tức lấy ra một phần tấm thẻ kia giải quyết vấn đề tiền bạc.
Nói với bọn họ một tuần vì cô phải dự liệu trước mọi tình huống, cụ thể là khả năng Lệ Thính Tư lại dở chứng.
Trước sự kinh ngạc đến hoảng sợ rồi cuối cùng là mừng rơi nước mắt của những người lần trước còn kịch liệt phản đối cô, Khương Nguyệt Lam nhẹ nhàng đem vết thương nặng nhất - thiếu tiền chữa trị lành lặn.
Sau đó có người thì biết điều im lặng làm việc, có người lại sùng bái nhìn Khương Nguyệt Lam như thần, dĩ nhiên kẻ nhìn cô bằng ánh mắt ngờ vực cũng không thiếu, chỉ là cô không có lòng để bận tâm đến mấy chuyện nhỏ xíu này.
Khương Nguyệt Lam cũng làm như người lần trước đề xuất, trực tiếp ra mặt trấn an nhân viên. Vì vậy, cô đã đi tới các nhà máy, vừa nói chuyện với công nhân, vừa quan sát tình hình thực tế.
Buổi chiều về lại mở cuộc họp với nhân sự cấp cao. Điều đầu tiên Khương Nguyệt Lam làm là đóng cửa phần lớn nhà máy, thu nhỏ quy mô, xếp những công nhân còn ở lại vào những nhà máy có công suất cao nhất.
Lúc trước gặp khủng hoảng, người ở lại vốn cũng không nhiều, bây giờ sắp xếp một chút cũng xem là vừa vặn.
Chuyện thứ hai chính là ổn định lại hoạt động của các bộ phận. Cô còn chưa nắm hết được mọi người nên chỉ tạm phân việc cho bọn họ xử lý những lỗ hổng còn tồn đọng trước.
Khương Nguyệt Lam ngồi nhìn mấy bản báo cáo trên bàn, Lan Ý thấy cô thất thần một hồi, cũng ngây ngốc nhìn sếp nhà mình. Không thể trách cô ấy được, là một người cực kỳ mê mẩn các mỹ nam mỹ nữ, có người thật để ngắm, lại còn là một gương mặt thu hút đến xuất thần như vậy, Lan Ý nguyện chết trong sự xinh đẹp này.
Nhưng mà tổng giám đốc mới của mình cũng ngồi đấy ngẩn người lâu lắm rồi, cuối cùng Lan Ý vẫn nén lại tâm tư mà gọi cô một tiếng.
“Chị ơi?”
Khương Nguyệt Lam ngước mắt nhìn cô ấy, thấy hai má Lan Ý hồng lên một thoáng. Cô ấy quan tâm hỏi một chút:
“Cái kia, có phải gặp nhiều vấn đề lắm không ạ?”
“Này à?” – Khương Nguyệt Lam nhìn xuống bàn một cái, lại nhìn cô ấy cười cười – “Tất nhiên rồi.”
Nói xong cô cũng đứng dậy chỉnh lại trang phục, nhìn cô gái nhỏ vẫn còn đang ngơ ngác:
“Đi thôi. Chúng ta đi giải quyết vấn đề.”
Lan Ý lật đật đứng dậy theo cô, vừa đi theo vừa xem đồng hồ, lúc này đã vào giờ chiều rồi. Cô ấy nhất thời bị nhan sắc chi phối, ngốc ngốc hỏi lại:
“Đi… mà đi đâu vậy ạ?”
“Gặp đối tác. Cả nguồn cung lẫn đầu ra hiện tại đều đã đứt, chậm một ngày là đói một ngày đấy.”
Nhắc đến công việc, Lan Ý liền tìm lại sự nghiêm túc, gật đầu đồng tình, tràn đầy tinh thần:
“Vâng ạ!”
Cô ấy nhìn cô gái cả người đều toát lên thần thái khiến người ta an tâm tin tưởng đi phía trước, lòng vô cùng nhiệt huyết. Thế nhưng sự nhiệt tình của Lan Ý từng chút từng chút lui bước trước hiện thực lạnh lùng.
“Không! Ai mà làm ăn với các người? Về đi.”
“Vẫn còn hoạt động được sao? Cố thêm mấy ngày cũng vậy thôi.”
“Chúng tôi đã tìm được đối tác rồi, các người đừng mong chờ nữa.”
“Làm ăn với bên cô? Tôi chưa có muốn chết.”
“...”
Cả buổi chiều, cô ấy đi cùng Khương Nguyệt Lam, tất cả những đối tác lớn của công ty đều từ chối tái hợp tác.
Điều duy nhất còn níu giữ tinh thần và cơ mặt của Lan Ý trước những lời từ chối thẳng thừng đến không có lý lẽ kia chính là thái độ điềm tĩnh không đổi của tổng giám đốc nhà mình. Cô vẫn cứ treo một nụ cười hoàn toàn công nghiệp, đến một chút gượng gạo cũng không có, dĩ nhiên cảm xúc cũng không để vào phân nào.
“Chị… hay là chúng ta đừng đi nữa. Em thấy mấy người này cũng sẽ cư xử giống vậy thôi.”
Lan Ý cắn môi nói. Cô ấy nhìn sếp nhà mình phải nghe mấy câu nói chói tai kia, rất không đành lòng. Chắc chắn là tổng giám đốc đang cố tỏ ra không sao hết nhưng trong lòng cũng vô cùng khó chịu rồi.
Lan Ý cho là thế, nhưng thực tế thì Khương Nguyệt Lam thật sự không hề để tâm đến.
Khương Nguyệt Lam chớp mắt nhìn đồng hồ, lúc cô dẫn Lan Ý ra ngoài cũng là đã gần hết giờ làm, bây giờ là vừa lúc tan ca.
“Ừ, bấy nhiêu đủ rồi. Em về trước đi, chị tới tìm kẻ khiến công ty suýt phá sản đây.”
Lan Ý ngạc nhiên: “Ai vậy ạ? Chị định làm gì với họ?”
“Muốn biết không?”
Khương Nguyệt Lam cúi đầu kéo gần khoảng cách khiến cô ấy thoáng đỏ mặt, tim không tự chủ đập nhanh lên một tí. Lan Ý cho rằng sếp muốn nói nhỏ bí mật với mình, dỏng tai kê sát lại lắng nghe.
“Ngày mai nói em nghe.”
Lan Ý ngẩn ra nhìn cô thoăn thoắt bước lên taxi, còn ném cho cô ấy một ánh mắt tạm biệt.
A! Cô ấy tò mò chết mất.
Khương Nguyệt Lam đi vào một quán ăn gọi món, vừa ăn vừa lấy điện thoại xem.
Màn hình tin nhắn phần lớn là những tin do cô gửi, người bên kia còn chưa nhận được.
[Mình sẽ cố gắng về sớm. Nhớ cậu.] – Đây là tin nhắn cuối cùng của đối phương.
[Nhớ ăn uống đầy đủ đó.]
[Công việc có ổn không? Khi nào cậu về?]
[Tiểu Nại, cô gái kia quay lại rồi, chắc anh ấy cũng đã biết.]
[Cậu nói mình nên làm gì mới tốt?]
[Nhớ cậu quá, mau trở về đi.]
[Nếu có cậu ở đây thì tốt quá.]
[Mình và anh ta chia tay rồi.]
[Tiểu Nại, cậu vẫn khỏe chứ?]
Khương Nguyệt Lam thẫn thờ nhìn màn hình, ánh mắt có phần thất lạc. Cô gõ vài chữ “mình cầ… ” rồi lại xóa đi, cất điện thoại.