Chương 27: Đây là khoảng cách giữa cô và quái vật

Lệ Thính Tư nói mình phải làm chút việc, Khương Nguyệt Lam liền biết điều mà tránh sang một bên nhường chỗ cho anh. Cô ngồi trên ghế sô pha đặt giữa phòng sách, yên lặng thưởng thức nội thất đơn giản nhưng xa hoa tinh tế này làm việc gϊếŧ thời gian.

Đầu óc lơ đễnh còn thỉnh thoảng nghĩ một chút chuyện cần giải quyết. Tựa như làm sao bù một chút tiền kia để kế hoạch không bị ảnh hưởng, hay tình hình hiện tại của Thịnh Tử Quân có làm anh ta nóng người chưa, hoặc là làm sao cứu công ty nhà mình…

Khương Nguyệt Lam từ nhàn nhã ngồi chơi, thoáng chốc đã ngồi ngẩn người toan tính. Cô rất tập trung trong thế giới của mình, không hề làm phiền đến anh chút nào.

Vậy mà chủ tịch Lệ lại không nghĩ thế.

Ngồi đâu không ngồi lại vừa in ngay dưới tầm mắt anh, không ngước lên cũng phải thấy cô.

Khương Nguyệt Lam ngồi ngay ngắn, hai tay ôm một cái gối trong ngực, tóc tùy ý lòa xòa sau lưng, váy ngủ vừa người thật khéo vẽ ra dáng hình xinh đẹp. Trông cô rất có cảm giác tận hưởng thời gian rảnh buổi tối, vô cùng nhàn rỗi.

Trong lúc anh chủ nhật, tối rồi mà vẫn phải ngồi xử lý mấy thứ linh tinh nhàm chán này, cô thư thái như thế thật chướng mắt.

Anh cũng muốn tận hưởng cuộc sống, muốn ngồi ôm gối ngẩn người.

“Lại đây.”

Lệ Thính Tư gọi vô cùng thuận miệng, giống như anh đang làm việc và trao đổi gì đó với nhân viên của mình. Khương Nguyệt Lam ném cái gối ra, tự nhiên đi vòng qua bàn gỗ lớn, đứng bên cạnh chờ nghe sai bảo.

Nhưng cô không đợi được nhiệm vụ nào chính đáng như cái cách anh gọi mình, cả người lại bị kéo ngồi xuống phần ghế trống do anh ngồi lui ra sau tạo thành. Trong một giây, đã yên vị ngồi trong lòng Lệ Thính Tư.

Chủ tịch Lệ rất nghiêm túc xem Khương Nguyệt Lam như một chiếc gối ôm cho ấm ngực, anh vòng hai tay vừa vặn giữ người cô, vừa trở lại xử lý tài liệu.

Khương Nguyệt Lam không thấy anh nói gì nữa, xem như chuyển một chỗ ngồi từ trên sô pha đến trên người anh, cũng không xem là khác biệt gì quá lớn. Cô đối với mối quan hệ giao dịch của hai người còn có sự nghiêm túc, tận lực lớn hơn Lệ Thính Tư.

Có nghĩa là cô sẽ không để định kiến hay cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến trải nghiệm của khách hàng là anh.

Dựa trong ngực chủ tịch Lệ một hồi, Khương Nguyệt Lam lại lặng lẽ đi vào giấc ngủ khi nào không hay. Do cơ thể vẫn còn mệt vì bị cả bản thân cô lẫn Lệ Thính Tư vắt kiệt, lại thêm nhiệt độ trên người anh thật dễ chịu, tiếng đánh máy nhanh mà đều cũng quá êm tai, cô cứ vậy mà ngủ sâu.

Lúc Khương Nguyệt Lam mở mắt ra, cô còn mơ mơ hồ hồ tưởng như mình chỉ vừa chớp mắt một cái. Bởi vì cô khi ngủ rất ngoan, trong lúc ngủ đều không đổi tư thế, mà dậy rồi cũng ngồi im, nếu không để ý nhịp thở, cũng không biết là cô đã dậy. Nhưng Khương Nguyệt Lam nhìn xuống đồng hồ, thấy đã sang ngày mới.

Vậy mà cái vị chủ tịch Lệ này động tác, tư thế so với lúc đầu đều không xê dịch một ly, còn hơn cô ngủ nữa, anh vậy mà vẫn giữ nguyên tư thế và tốc độ làm việc.

Ánh mắt cô vô tình rơi trên số trang tài liệu, da đầu liền truyền đến một trận tê dại. Thứ đập vào mắt cô chẳng qua chỉ là vài chữ số, vậy mà lại như phát ra tiếng nói: Nhìn đi, đây là khoảng cách.

Khương Nguyệt Lam kéo khóe môi tự giễu suy nghĩ so sánh trẻ con của mình một chút. Ánh nhìn lại có chủ đích mà dõi theo từng thao tác của anh trên màn hình, yên lặng chuyên chú.

Cô mất đi sự để tâm đến thời gian, đã hơn hai tiếng đi qua mà thấy chỉ mới có một chút.

“Cạch” một tiếng cuối cùng, Lệ Thính Tư cuối cùng cũng dừng tay, Khương Nguyệt Lam mới theo đó chớp mắt một cái. Xem anh xử lý số liệu khô khan, vậy mà cứ như đang xem triển lãm nghệ thuật vậy, càng dõi theo càng không thể rời mắt.

Lệ Thính Tư cử động cơ thể có phần tê cứng, cọ cọ vào cơ thể mềm mại của cô khiến anh cảm thấy thoải mái hơn không ít. Tâm tình tốt cũng dễ nói chuyện hơn, anh còn quan tâm nói một câu:

“Chỗ nào không hiểu thì có thể hỏi.”

Khương Nguyệt Lam chớp mắt, vậy là anh tập trung nhưng vẫn phát hiện ra cô nhìn chằm chằm, còn biết cô nhìn là vì chỗ này lúc trước xem không hiểu.

“Hiểu rồi.” - Cô mang theo cảm kích đáp.

Người một phân thời gian cũng quý hơn vàng như anh mà đi dành thì giờ giảng cho cô, Khương Nguyệt Lam cứ thấy như mình mắc nợ nhân loại, cô đã làm thế tiến bộ chậm lại một chút.

“Thật?” - Lệ Thính Tư không nghi ngờ, mà là hứng thú nhìn cô.

Khương Nguyệt Lam từ trong lòng anh ngẩng mặt lên, thành thật gật đầu:

“Ừm, sau khi xem anh thị phạm thì nắm được rồi.”

Anh gập máy tính lại, đáp một tiếng “tốt” làm cô có cảm giác như trẻ nhỏ hiểu bài được khen. Khương Nguyệt Lam thoáng nghĩ, lúc nãy có phải không anh phát hiện ra cô học lõm nên đã hào phóng trong lúc làm việc âm thầm chỉ bảo cô một chút?

“Đến giờ đi ngủ rồi.” - Lệ Thính Tư trong mắt có chút mệt mỏi nhưng tinh thần thoải mái nói.

Mầm suy tư còn đang hình thành, cô đã bị anh nhấc ra khỏi ghế, bế trở về phòng ngủ, Khương Nguyệt Lam liền quên mất mình vừa nghĩ gì, mặt ngơ ra:

“Ngày mai phải đến công ty.”

Cô không kịp suy nghĩ mà buộc miệng, đến khi bị ánh mắt quỷ quyệt của anh bắt được mới có cảm giác không đúng.

“Đi ngủ thôi mà, em nghĩ cái gì vậy?”

Dù có luyện được da mặt dày đến mấy thì người nào gặp những lúc thế này cũng cảm thấy quê thôi. Khương Nguyệt Lam nhắm mắt lại, ngậm miệng.

Đúng như Lệ Thính Tư nói, hai người chỉ là nằm trên giường nhắm mắt ngủ thôi. Nếu có chuyện gì Khương Nguyệt Lam không chịu được thì đó chính là cái vị này thật sự xem cô là một cái gối ôm rồi. Anh còn dùng chân quấn cô lại, ôm một cách đơn thuần nhiệt tình, xem cô như không khác gì một cái gối!

Khương Nguyệt Lam khó chịu muốn c.hết, thấy như cái không gian của mình đã bị thu nhỏ lại tới cực hạn, hít thở cũng không làm thật thống khoái được, còn có bốn cái vòi bạch tuộc cuốn lấy người mình. Cô muốn đạp, cô muốn đạp, cô muốn đạp.

Tận lực triệu hồi sự bình tĩnh, nhẫn nại và bao dung, Khương Nguyệt Lam cuối cùng cũng để yên cho anh ôm, bị hơi thở đều đặn có quy luật của người kia ru ngủ.