“Tôi không thích người khác đυ.ng vào đồ của mình.”
“Ừm.”
Cũng dễ hiểu, mỗi người mỗi tính, huống chi là một người khó chiều như Lệ Thính Tư, chắc chắn phải cặp bên người nhiều nhiều nguyên tắc.
Khương Nguyệt Lam gật đầu ghi nhớ, tránh cho sau này mình không cẩn thận đυ.ng vào thứ nào đó mà bị đồ sát. Cô cũng không bất mãn gì với việc anh chỉ xem mình là một món đồ, giao dịch này vốn là như vậy.
Lệ Thính Tư nhìn sườn mặt đang suy tư của cô, có chút tò mò:
“Không đau sao?”
Tối qua lúc bị anh cắn cũng không thấy cái cô này nhăn mặt hay kêu lên tiếng nào. Da thịt mềm mềm nhìn yếu ớt như vậy, lại mẫn cảm, anh còn tưởng là chạm không cẩn thận cũng làm hỏng chứ.
Nếu như cô không sợ đau, vậy thì chẳng còn gì thú vị.
Khương Nguyệt Lam muốn trả lời “không sao”, nhưng cô nghĩ lại. Bây giờ thì cắn vài cái, nhấn nước vài phút, cho ăn vài thứ kỳ lạ,... sau này sẽ có thể là những trò khác nâng cao hơn nữa. Cô bảo cô rất ổn chẳng phải là càng khuyến khích anh ta sao?
Khương Nguyệt Lam chớp mắt, đáp hết sức chân thật:
“Rất đau, đau đến không đi nổi.”
Cô đang xoay lưng về phía Lệ Thính Tư nên không thấy được ánh mắt anh lại sáng lên ý rất hài lòng.
“Buổi sáng anh nói có chuyện muốn bàn.”
Khương Nguyệt Lam kéo dây áo lên, nhìn theo bàn tay thon dài đang thu dọn hộp thuốc, nhắc lại lời anh.
“Ừ.”
Lệ Thính Tư ném hộp thuốc sang một bên, đi đến cạnh bàn đứng đối diện với Khương Nguyệt Lam. Anh lấy trong túi ra một tấm thẻ màu xanh đen để lên bàn.
“Đây là 25 tỷ.”
“Để em tùy ý chơi với Thịnh Tử Quân.”
Khương Nguyệt Lam nhìn tấm thẻ trên bàn, cô đòi nó không phải để đối phó với Thịnh Tử Quân, mà là để giải quyết khó khăn của công ty. Đối với cô và Khương thị thì đây là một số tiền lớn, nhưng đấu với Thịnh Tử Quân thì chỗ này giống như phí xem hài kịch vậy.
Lệ Thính Tư chắc cũng nghĩ là muốn xem bộ hài kịch này thôi nhỉ?
Nhưng mà cũng không cần thiết phải nói với anh làm gì, chỉ cần nhận tiền là được. Dù sao Lệ Thính Tư cũng không biết tới chuyện cô giành lại Khương thị. Tuy nhiên còn có vấn đề nho nhỏ, số tiền mà cô yêu cầu lớn hơn chỗ này một chút.
Mang danh chủ tịch Phượng Nghê, anh sẽ không keo kiệt với cô vậy chứ?
Khương Nguyệt Lam im lặng không hỏi, cũng không nhận tiền mà giương mắt nhìn anh, đem toàn bộ nội tâm truyền đạt trong ánh mắt.
Thấy cô không phản ứng như dự đoán, Lệ Thính Tư lại lấy thêm một tấm thẻ khác ra.
“Đây cũng là 25 tỷ, cho công ty của em.”
Khương Nguyệt Lam mở to mắt nhìn hai tấm thẻ nhỏ nhắn trước mặt. 50 tỷ thật sự làm cô có chút động tâm, nhưng tay thì không dám động, lý trí nhắc nhở cô rằng không có bữa ăn nào miễn phí cả.
Đúng như sự băn khoăn của Khương Nguyệt Lam, giọng nói trầm lạnh của Lệ Thính Tư lại vang lên trên đỉnh đầu:
“40% cổ phần Khương thị.”
Khương Nguyệt Lam nghe được mục đích của anh, liền trở lại vẻ mặt trầm tư.
Khách quan mà nói, đây là ý giúp đỡ rất lớn của Lệ Thính Tư. Số tiền trên có thể mua được mấy lần công ty nhỏ nhà cô lúc hoạt động bình thường rồi, huống chi là tình trạng thảm hại hiện tại. Cái giá này thật sự là tốt quá mức.
Hơn nữa anh có một phần trong này, nghĩa là Khương thị sẽ được nhận sự hỗ trợ từ siêu tập đoàn Phượng Nghê, còn được chủ tịch Lệ định hướng dẫn dắt đi lên. Đây hẳn là con đường báo thù có tỉ lệ thành công cao nhất Khương Nguyệt Lam có thể chọn.
Nhưng không phải là lựa chọn thống khoái nhất.
Đầu tiên, nếu chấp nhận, có nghĩa là sự nghiệp cả đời cô sẽ phụ thuộc và gắn chặt vào Lệ Thính Tư, chẳng thể nào thoát khỏi dưới bóng cổ thụ của anh ta. Mà đó là điều Khương Nguyệt Lam không mong muốn nhất.
Thứ hai, người nằm cùng giường cũng cùng ngồi trên bàn làm việc, tưởng tượng thôi đã thấy đáng sợ rồi. Hai mối quan hệ đó tốt nhất không nên lẫn lộn vào với nhau.
Thứ ba, có cần thiết hay không? Nếu không có thêm tấm thẻ thứ hai này, công ty của cô cũng đâu phá sản. Mở miệng đã đòi gần một nửa cổ phần, quyền quyết định không còn hoàn toàn ở trên tay Khương Nguyệt Lam được nữa. Rồi đặt trường hợp sau này muốn mở rộng quy mô, cô phải chia lại cổ phần thế nào mới được?
Khương Nguyệt Lam cần gì phải mua dây buộc mình, dù rằng đây là một sợi dây bằng vàng cũng vậy!
Lệ Thính Tư đứng trước mặt cô, hai tay đút túi, nhàn nhã thưởng thức gương mặt tinh tế bởi vì đang trầm ngâm suy nghĩ mà càng yên tĩnh, rõ ràng, phảng phất như có một tầng ánh sáng nhẹ bao phủ.
Khương Nguyệt Lam nghĩ xong, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt liền mang thêm một tầng cảm xúc nhìn anh. Rồi cô lại chuyển mắt về phía hai chiếc thẻ kia, nhẹ nhàng đưa tay chỉ lấy một cái, chính là chiếc thẻ cô nhờ câu được anh mà có.
Tuy vẫn còn thiếu một chút với tính toán ban đầu, nhưng người ta cho cô cái lợi lớn hơn cô lại không chịu lấy, nên chỉ đành chấp nhận thôi. Phần còn lại cô cố gắng một chút cũng có thể bù vào.
“Cảm ơn chủ tịch Lệ ưu ái, nhưng chỉ cần cái này thôi là đủ rồi.”
Khương Nguyệt Lam hé môi cười cười, cẩn thận xem xét thái độ của Lệ Thính Tư để đảm bảo mình từ chối không làm anh ta phật ý.
Anh không có hẹp hòi như vậy, chỉ là nghiêng đầu, cũng nhìn cô mà cười một cái. Nụ cười của thương nhân.
Tới lúc này Khương Nguyệt Lam mới phát hiện ra, Lệ Thính Tư đúng là người làm ăn chính hiệu, làm cái gì cũng có tính kinh tế như vậy.
Nếu cô chọn cả hai, anh sẽ kiếm lại một khoản lớn về lâu dài. Nếu cô giữ lựa chọn ban đầu, anh cứ thế tiết kiệm được 5 tỷ. Mà Khương Nguyệt Lam dù cảm thấy con số không đúng lắm cũng không có gì để phản bác được.
Lệ Thính Tư cầm tấm thẻ bị bỏ rơi lên xem xét, khóe môi khẽ kéo lên một bên:
“Cũng được, có tiền đồ.”
Khương Nguyệt Lam nghe không hiểu ý anh, nhưng mối quan tâm của cô chỉ đặt vào một vấn đề. Tâm trạng của Lệ Thính Tư: đang tốt hay không tốt?
Vì hiện tại tín hiệu cô thu được là tâm tình anh không tệ, thế nên Khương Nguyệt Lam yên lòng. Những lời nào nghe không hiểu thì ném ra sau đầu, không bận lòng nghĩ tới lần thứ hai.