Trong lúc cô còn ngẩn ra chưa hiểu vấn đề, Lệ Thính Tư lại nói tiếp:
“Đây là phần của tôi.”
“...”
Khương Nguyệt Lam im lặng nhìn anh đầy nghi vấn, chỉ thấy người kia rất bình tĩnh đổi lại muỗng rồi… bắt đầu ăn.
Đồng tử cô co rút một chút, là vô cùng bất ngờ, cái đó cô đã ăn qua rồi mà? Nhưng khoan đã, chuyện còn kinh sợ hơn là anh ăn rất điềm nhiên, không có nhăn mặt ho khan như cô ban nãy.
Còn có vẻ rất là thưởng thức nữa.
“...”
Khương Nguyệt Lam không động đậy được, hồi lâu mới chớp mắt một cái, vẫn luôn nhìn chằm chằm chuỗi động tác khó hiểu kia. Có mấy lần cô hơi hé môi muốn nói, rồi không biết nói gì mà ngậm miệng.
Tại sao lại có thể nếm được mùi vị này?
Sao anh ta có thể ăn cùng tô với cô?
Dù nét mặt Khương Nguyệt Lam vẫn giữ được bình tĩnh nhưng các cơ đều đã đơ ra hết rồi. Giống như thấy ánh mắt kia quá mức kích động, Lệ Thính Tư không muốn mình bị nhìn đến thủng, anh điềm nhiên mở miệng:
“Em uống rượu của tôi được, mà tôi lại không ăn cháo được sao?”
“...” – Khương Nguyệt Lam hơi nhấc lên mí mắt, sau hơn hai phút đồng hồ nhìn chằm chằm thì cô cũng nắm bắt được thông tin này rồi.
Là cô có bệnh sạch sẽ hay hành vi của anh ta có vấn đề? Bởi vì người trước mặt cao cao tại thượng này mà Khương Nguyệt Lam lần đầu tiên nghi hoặc bản thân.
Haiz, cô khẽ thở ra một hơi dài, cúi đầu ăn.
Thì ra phần làm riêng cho cô lại có vị giống cháo đến vậy. Khương Nguyệt Lam cảm động từ tận đáy lòng, đây mới là thứ có thể ăn được chứ.
Lệ Thính Tư không bình thường. Từ năng lực đến thủ đoạn, từ nhân cách đến tính tình, từ sở thích đến sinh hoạt của anh, đều là những phạm trù mà người phàm như cô không hiểu được.
Đến ngay cả thắc mắc nguyên nhân hay suy diễn vấn đề Khương Nguyệt Lam cũng không làm.
Được ăn no, cơ thể không cử động nổi của cô đã được sống lại, cả người có sức, đầu óc cũng tỉnh táo lại. Nhưng yêu cầu tiếp theo Lệ Thính Tư làm cô trong phút chốc cảm thấy mệt trở lại.
Anh mang Khương Nguyệt Lam đến bên cầu thang, nhẹ nhàng thả cô đứng xuống, bình tĩnh chỉ đường:
“Phòng sách ở tầng năm.”
“Ừ.”
“Đi thôi.” – Anh tiến lên một bậc, từ trên cao nhìn xuống nhắc nhở, không hề có ý hỗ trợ.
Cô đứng yên ở đó lặng nhìn anh, bên dưới đôi mắt trầm tĩnh ma mị kia là nét quỷ quyệt đầy hào hứng. Ý đồ xấu xa đã quá rõ ràng. Người này, có sở thích lấy việc hành người khác làm niềm vui.
Khương Nguyệt Lam nghiêng đầu nhìn thang máy bên cạnh. Như bắt được ý đồ của cô, Lệ Thính Tư lên tiếng trước:
“Hư rồi.”
Cô lặng lẽ nhìn cầu thang bằng đá trước mặt, cứ thế bước lên. Thật ra là đủ sức leo mấy tầng thang bộ, nhưng vì chân đang nhức nên mỗi bước đều cứ phiêu phiêu chấn động một chút.
Lệ Thính Tư rất kiên nhẫn, với tốc độ của anh, có thể dẫn trước cô, nhưng cứ cách mấy bậc thang là dừng lại quay đầu chờ một chút.
Bị nhìn như khỉ đang làm xiếc, Khương Nguyệt Lam hít sâu một hơi, cơ mặt vẫn nỗ lực duy trì biểu cảm bình thường nhất. Cô nhìn cầu thang bộ còn xa, khẽ cau mày, khớp ngón tay bám trên lan can cầu thang siết ra gân xanh. Ào một cái nhấc người đi như bay, vượt qua tầm mắt của Lệ Thính Tư, tiến nhanh lên bên trên.
Anh bất ngờ cảm nhận được một cơn gió nhẹ lướt qua, bóng lưng mảnh mai kia đã khuất sau chiếu nghỉ của cầu thang.
Lúc Lệ Thính Tư thong thả đi lên tầng bốn thì nhìn thấy cô đang đứng ngẩn người nhìn mấy bậc thang cuối cùng. Anh bước tới bên cạnh, thấy trên vầng trán trắng mịn phủ một tầng mồ hôi mỏng, ánh mắt đối với đoạn đường ngắn trước mặt hiện lên bất lực. Cô như vậy, làm anh nhoẻn khóe môi muốn cười.
Thấy không, đùa cô ấy vui mà.
Khương Nguyệt Lam ngẩng đầu đối mặt với anh, vừa lúc bắt gặp gương mặt đã thỏa lòng thỏa dạ khi người khác gặp khó kia.
Người vốn định nhỏ giọng năn nỉ: “...”
Cô quay đầu nhìn thẳng, tự mình đi nốt. Nhưng Khương Nguyệt Lam đã đánh giá cao bản thân, cái chân đáng thương của cô nhấc không tới, bước hụt, ngã.
Một cánh tay rắn chắc vội giữ cô lại, động tác nhẹ nhàng như nhấc một túm bông đem cô bế lên bằng một tay. Khương Nguyệt Lam theo bản năng quàng qua cổ anh để không ngã ra sau, cả người được đỡ trên cánh tay kia.
“Cẩn thận chứ.”
Lệ Thính Tư trông dáng người cân đối như vậy mà lại khỏe hơn cô nghĩ rất nhiều. Anh dùng một tay bế ngồi cô nhẹ nhàng lưu loát đi vào phòng sách.
Ngày hôm qua giao lưu trong tình trạng không tỉnh táo, nên dù thể lực của anh có vượt ra khỏi sách giáo khoa cô cũng không có tinh thần đánh giá. Nhưng lúc này sờ vào cơ bắp bên dưới áo ngủ mỏng, Khương Nguyệt Lam liền biết người này không tầm thường.
Cơ bắp này là kiểu có luyện tập, còn là loại trui rèn như sắt thép.
Đi ngang qua thang máy, Khương Nguyệt Lam nghe tiếng “ting” một cái, cửa mở ra, người dọn vệ sinh đi ra thuận tiện chào một cái.
Cô nhìn chiếc thang máy “hư rồi” kia, lại chớp mắt nhìn Lệ Thính Tư trầm tĩnh gật đầu với họ.
“Hư rồi?” – Khương Nguyệt Lam lơ đễnh nói.
Cô đã vận mấy phần công lực để không nâng cao tông giọng lên.
“Vừa sửa xong.” – Lệ Thính Tư không chút chột dạ đáp lời. Từ góc nhìn của cô, còn thấy đôi lông mi dày của anh không hề chớp.
“Hiệu suất thật.” – Cô giật khóe môi.
Lệ Thính Tư vẫn rất chân thật mà đồng tình:
“Người của tôi đều thế.”
Cô: “...”
Sao có thể diễn sâu như vậy?
Khương Nguyệt Lam được thả lên chiếc ghế lớn giữa bàn làm việc. Ngồi ở chỗ dành riêng cho anh ta như thế khiến cô không tự giác căng thẳng.
Sau một thời gian đeo bám Lệ Thính Tư, cô không đoán được lúc nào anh sẽ cư xử bình thường, lúc nào thì bật chế độ nguy hiểm. Mà hình như người này có lúc nào bình thường đâu. Cả thành phố này đều công nhận điều đó, Lệ Thính Tư là một tên điên không nên chọc giận.
Chỉ là tên điên này trên thương trường lại rất đáng tín nhiệm, làm ăn với anh ta chỉ lời không lỗ, còn có thể tiến xa không lường được.
Lệ Thính Tư đem hộp thuốc đến để trên bàn, rồi lại xoay người đi qua cửa sổ gọi điện thoại. Khương Nguyệt Lam hiểu ý, tự mình bôi vào những vết đỏ xanh tím trên da mình. Còn có, cô phải xử lý mấy dấu răng rướm máu…
Cũng còn may, tuy Lệ Thính Tư thú tính nhưng còn biết tiết chế, không có để lại dấu ở những nơi dễ thấy, cô ăn mặc kín đáo một chút là che được.
Lúc Lệ Thính Tư nhìn qua, đã thấy cô qua loa xử lý gần xong rồi. Khương Nguyệt Lam chỉ chấm thuốc, quẹt lên chỗ sưng một cái xem như xong, vết thương hở thì bôi cồn rồi dán băng dính, rất nhanh. Chỉ có dấu vết sau lưng là cô với không tới, thử hai lần không được nên từ bỏ.
Ánh mắt anh vô tình rơi trên khoảng da non mịn mà Khương Nguyệt Lam kéo dây áo xuống lộ ra, chớp mắt một cái. Lệ Thính Tư tắt điện thoại đi lại cầm lấy bông gòn thấm cồn trong tay giúp cô xử lý.
Để nhân vật lớn làm mấy việc vặt vãnh này, Khương Nguyệt Lam thấy không an tâm, cô lên tiếng.
“Cái này, để người làm giúp cũng được.”
Lệ Thính Tư không dừng tay, xoay người cô lại đúng tư thế:
“Tôi không thích người khác đυ.ng vào đồ của mình.”