Chương 24: Cô bị Lệ Thính Tư trấn nước

“U… u… Khục! ”

Khương Nguyệt Lam mơ thấy mình bị đắm thuyền, nước tràn vào trong phổi, sắp c.hết đuối đến nơi.

Khi cô không chịu được đau đớn vì ngạt mà mở mắt, mới phát hiện mình thật sự đang bị dìm trong nước!

Hoảng hốt.

Khương Nguyệt Lam vội nắm lấy hai bên thành trồi dậy, không ngừng ho sặc sụa. Người đàn ông mặc sơ mi trắng, hai tay áo xắn lên đến khuỷu ngồi bên ngoài yên lặng quan sát cô vì ngạt nước mà vùng vẫy.

Khương Nguyệt Lam sợ hãi hành động của anh. Cô trừng mắt nhìn tình cảnh hiện tại của mình.

Ở trong bồn tắm, không mặc quần áo, cô vừa suýt c.hết ngạt trong bồn tắm!

Vậy mà Lệ Thính Tư lại ngồi xem như đây là chuyện thú vị lắm. Cô nặng nề khép mắt che đi khó chịu trong ngực. Cũng phát hiện mình đã được tắm qua một lượt, người cô không còn dính nhớp nữa, ngay cả nơi kia cũng đã sạch sẽ.

Ngước nhìn Lệ Thính Tư trên áo còn dính nước, Khương Nguyệt Lam ngậm miệng không nói gì.

Cô từ chối cho cảm nhận.

Nên cảm ơn anh hạ mình tắm giúp cô hay cảm ơn anh gọi cô dậy bằng phương thức đặc biệt này đây?

Haiz, ai bảo cô lựa chọn con đường này làm gì.

Khương Nguyệt Lam khẽ mím môi, có chút cam chịu, lại nhiều hơn là lạnh nhạt. Là cô chủ động đề nghị trở thành đồ chơi của người đàn ông này.

Bởi vì cô còn trầm mặc hơn, nên cuối cùng anh là người lên tiếng:

“Còn muốn tắm thêm sao?”

Lệ Thính Tư với tay cầm một cái khăn mới đưa qua. Phản ứng của cô không có đặc sắc như anh mong đợi, tuy nhiên những cảm xúc nhỏ biến chuyển trong ánh mắt kia cũng khá đáng xem.

Khương Nguyệt Lam cầm lấy khăn, nhưng cô lại không nhấc người rời khỏi bồn tắm được. Cơ thể đau nhức không còn chút sức nào khiến cô vô cùng bất lực, còn cảm thấy chật vật không thôi.

Cô vốn đâu có quen tắm rửa ở trước mặt người khác thế này, lại còn bị đùa ác như thế, bây giờ đến cả đứng dậy cũng không nổi. Khương Nguyệt Lam dù tâm có như tro tàn cũng chẳng thể bình tĩnh như không được.

Cô gái ở trong nước, không biết vì nước ấm hay xấu hổ, hoặc là tức giận mà vành tai ửng đỏ lên.

“Sao vậy? Còn muốn tôi đợi?” – Lệ Thính Tư nhìn thấy cô khó khăn, nhếch khóe môi đứng dậy.

Anh biết được vấn đề của cô, nhưng làm như không thấy, cố tình chờ cô cầu cạnh.

Khương Nguyệt Lam không có cách nào, đè thấp giọng:

“...Giúp tôi.”

“Không phải trong lúc mơ ngủ em cũng làm dáng vẻ kia được sao? Tôi muốn xem.”

Lệ Thính Tư nâng cao giọng, từ trên cao giương mắt nhìn cô. Rõ ràng tối qua và sáng nay cô đều bày ra bộ dạng lẳиɠ ɭơ kia để khıêυ khí©h anh. Bây giờ mới có đùa một chút đã làm cô mất hình tượng rồi?

Khương Nguyệt Lam chớp mắt hai cái, ngẩng mặt lên, trong mắt có hơi nước mờ ảo, ánh nhìn sắc sảo mỹ lệ:

“Chủ tịch Lệ, có thể giúp mang em ra ngoài được không?”

Lệ Thính Tư nhướng mày, tốc độ thay đổi này cũng hơi nhanh rồi. Anh không còn gì để phê bình nữa, cúi người bế cô ra. Khương Nguyệt Lam trước được đặt lên thành bồn tắm, cô lau người rồi quấn khăn vào, Lệ Thính Tư mới bế tiếp cô ra giường.

Còn anh trở vào nhà tắm cũng tắm qua một lượt.

Khương Nguyệt Lam nhìn trên tủ đầu giường, có một bộ váy ngủ và một bộ mỹ phẩm được dì giúp việc chuẩn bị. Cô sấy khô tóc, mặc đồ vào, cũng chăm sóc da một chút.

Cô vừa xong thì cửa nhà tắm cũng mở ra. Người đàn ông mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa đắt tiền màu xanh thẫm, cổ áo rộng chỉ có vài chiếc cúc không che được khuôn ngực đẹp đẽ.

Khương Nguyệt Lam nhìn qua một cái rồi thôi, chả có phản ứng gì. Cô làm gì có tâm trạng thưởng thức mỹ cảnh.

Hiện tại cô đói.

Lệ Thính Tư qua loa sấy tóc trong mấy phút, không biết có khô hay chưa.

Anh tiến lại bế cô lên kiểu công chúa, đi xuống nhà ăn. Khương Nguyệt Lam thấy mình được ác ma trong lời đồn bế như vậy có chút mơ hồ. Đãi ngộ tốt vậy làm cô bất an nhiều hơn là vui mừng.

Trong phòng ăn đặt một chiếc bàn dài kiểu cách. Lệ Thính Tư ngồi ở ghế đầu, để cô ngồi ở ngay bên cạnh, người làm vì anh tới đột xuất nên chỉ bưng lên hai tô cháo thịt. Tuy đồ ăn chỉ đơn giản như thế nhưng nhìn rất ngon miệng, mùi thơm ngào ngạt, bụng cô ngay lập tức mừng rỡ.

Khương Nguyệt Lam vừa ăn một muỗng to đã sặc.

“Khụ… khụ!”

Cái vị này!

Cay, nồng, đắng, chát,... Vị giác của cô bị đánh úp như muốn nổ tung, cổ họng nóng rát như sắp bốc cháy.

Cái này… có phải là hỗn hợp cuồng loạn của đủ loại gia vị đáng sợ hợp lại với liều lượng quá nhiều rồi không?

Khương Nguyệt Lam không nhịn được với tay lấy cái cốc trên bàn, ói hết vào đó. Lúc nãy cô sặc, đồ ăn có vị khủng bố kia còn rơi qua khí quản một ít, thực sự tra tấn.

Cô ho đến ong ong đầu, lúc nãy ngạt nước khoang ngực vẫn còn ẩn ẩn đau, giờ thì đúng là tuyệt phối luôn.

Dì giúp việc ở đằng sau thấy cô như vậy liền hoảng hốt đi lên muốn giải thích gì đó. Nhưng bị ánh mắt của Lệ Thính Tư nhìn qua, dì lùi lại, trên mặt có vẻ áy náy bất đắc dĩ.

“Khó nuốt lắm sao? Em chê đồ ăn nhà tôi à?”

Lệ Thính Tư nhàn nhạt nói, âm thanh trầm mà lạnh đánh thức thần kinh đang bị mùi vị khó nuốt tra tấn của cô. Khương Nguyệt Lam quay lại kín đáo nhìn, anh gõ ngón tay trên mặt bàn, trong mắt vẫn là vẻ tà mị nguy hiểm khiến người khác không dám làm trái.

Cô nên tránh nhìn thẳng thì hơn.

“Ăn không quen thôi.” – Ý đồ của anh là không cho phép cô cự tuyệt chứ gì.

Lệ Thính Tư nghe cô trả lời, môi cong cong, không cưỡng được muốn dày vò. Anh gật đầu:

“Vậy thì ăn hết đi cho quen khẩu vị. Đừng lãng phí.”

“...”

Khương Nguyệt Lam trân trối nhìn đồ ăn trước mặt, lòng dạ chờ đợi được ăn cũng sụp đổ. Cô biết anh sẽ nói thế, nhưng khó mà tiếp nhận nổi mệnh lệnh này.

Ít nhất cũng phải để cô ăn no chứ, có cần phải tàn nhẫn vậy không. Khương Nguyệt Lam nhớ đến thứ cuối cùng mình ăn lúc chạng vạng hôm qua, nếu biết có cảnh này cô đã không nhịn đến giờ.

Tự biết càng câu giờ càng kéo dài đau khổ, đằng nào Lệ Thính Tư không bắt cô ăn hết cũng sẽ không dừng. Khương Nguyệt Lam khẽ thở dài một hơi, ánh mắt đạm mạc lặng lẽ múc từng muỗng ăn.

Cô cẩn thận chuẩn bị tâm lý, cay đến xé lòng, nồng đến đỏ mắt, còn có vị đắng này, đây không phải gia vị mà hình như là vị thuốc bắc nào đó thì phải…

Lệ Thính Tư ngồi bên cạnh, đều chưa động muỗng, yên lặng nhìn cô ăn.

Khương Nguyệt Lam nỗ lực duy trì bình tĩnh, cô nhăn mặt, hốc mắt đỏ lên chảy ra nước mắt sinh lý, lâu lâu lại ho sặc một tràng…

Dì giúp việc nhìn cô mà đau lòng, mấy lần muốn ngăn lại nhưng đều không dám. Chỉ có thể thở dài đứng một bên lo lắng xem có nên gọi bác sĩ cho cô gái đáng thương không.

Cháo trong tô vơi đi một nửa, dạ dày Khương Nguyệt Lam gồng mình tiếp nhận nửa đó. Cứ như vậy cô gắng gượng qua được một phần hai chặng đường.

Hết nổi.

Cô không muốn chịu dày vò nữa, quyết định làm một lần cho xong.

Buông muỗng, cầm nguyên tô còn lại đưa lên miệng, cô muốn nốc hết một lượt, sớm giải thoát cho cổ họng đau rát của mình.

Lúc Khương Nguyệt Lam ngửa cổ, tô trong tay lại bị đoạt mất.

Lệ Thính Tư kéo tô của cô về phía mình, lại đẩy tô còn nguyên trước mặt đến chỗ cô, không nhanh không chậm nói:

“Đây mới là phần của em. Người làm đem nhầm thôi.”

Khương Nguyệt Lam: “...”

Trăm nghìn dấu chấm than.

Trăm nghìn dấu chấm hỏi.

Có nghĩa là anh không cố tình muốn trêu cô bằng trò này?

Hay anh vốn là cố tình muốn ngược đãi cô?

Được rồi, dù sao cô cũng chỉ là trò tiêu khiển của anh.

Muốn chơi thế nào thì chơi đi.

Anh vui là được.