So với màn xuân sắc nhiệt tình và ước định đạt thành ở bên này của Khương Nguyệt Lam và Lệ Thính Tư, có người lại không tốt đẹp được như vậy.
Hơn một giờ sáng.
Thịnh Tử Quân đứng ở bên ngoài tay đút túi quần, miệng ngậm một điếu thuốc lá, sắc mặt lạnh lùng khó coi như muốn đòi mạng.
Mấy tiếng trước, hắn vừa rời khỏi nhà hàng kia được không lâu thì bắt đầu nhận ra biến đổi của cơ thể. Cẩn thận nghĩ lại thì chỉ một nơi có thể có kẻ ra tay với mình, chính là trong nhà hàng kia.
Lệ Thính Tư?
Không, hắn ngay lập tức lướt qua cái tên này, người kia không có lý do gì để làm chuyện này, cũng sẽ không ra tay như thế. Nhưng ả xấu xa bên cạnh Lệ Thính Tư thì có, hắn dùng đầu gối để nghĩ cũng biết là cô ta giở trò.
Khương Nguyệt Lam! Tôi đã muốn tha cho cô, vậy mà cô lại cứ chọc vào tôi hết lần này đến lần khác!
Nhưng Thịnh Tử Quân không đoán được rốt cuộc cô giở trò khi nào. Thức ăn có hắn cùng Lệ Thính Tư đều dùng, từ lúc Khương Nguyệt Lam đến gần như chỉ uống rượu, mà cái này là cả ba người đều có tham gia? Hắn không biết được Khương Nguyệt Lam thật sự ra tay với cả ba người, còn tính toán thời gian đuổi hắn rời đi.
Thịnh Tử Quân tức giận nhanh chóng lái xe muốn đến chỗ người con gái kia. Nhưng trạng thái hắn càng lúc càng mất tỉnh táo, cuối cùng chỉ có thể đổi hướng lái đến một nơi vắng vẻ yên tĩnh. Lúc hắn không thể khống chế được bản thân nữa, còn chưa kịp gọi cho trợ lý thì cửa xe bị gõ mấy tiếng.
“Anh Quân, là anh hả? Sao anh lại đậu xe ở ngoài này?”
Người đến không phải ai xa lạ, cô gái trang điểm đậm, đường nét gương mặt bắt mắt, chiếc váy hoa ôm sát cơ thể gợi cảm, cổ áo còn khoét sâu một chút.
Kiều Mẫn Mẫn tỏ vẻ như vô tình bắt gặp, cúi người xuống hỏi thăm hắn một cách đầy quan tâm. Hình ảnh xuân sắc dán ngay tầm mắt, cách một tấm kính nhưng Thịnh Tử Quân có thể cảm thấy hô hấp của mình nặng nề.
Kiều Mẫn Mẫn lại làm như lúc này phát hiện hắn bất thường, lo lắng mà đẩy cửa ngồi vào ghế phụ.
“Anh không sao chứ? Em có thể giúp được gì cho anh không?” - Kiều Mẫn Mẫn bạo gan chồm hẳn cả cơ thể qua chỗ hắn, còn đưa tay chạm lên cổ xem xét.
Động chạm này đã khiêu chiến lý trí cuối cùng của Thịnh Tử Quân, hắn không làm chủ được nữa, kéo Kiều Mẫn Mẫn vào bên người, cùng cô ta.
Xong việc, cũng lấy lại được bình tĩnh, người đàn ông lại chỉ bày ra bộ mặt lạnh lẽo cực kỳ. Đến nỗi Kiều Mẫn Mẫn vui vẻ tỉnh lại bắt gặp cũng không dám mở miệng.
“Cô đến đây có mục đích?”
Thịnh Tử Quân quăng tàn thuốc đi, trở lại trong xe, lạnh giọng hỏi một câu. Hắn nhăn trán, nếu là người khác còn dễ giải quyết, thế nhưng lại là Kiều Mẫn Mẫn, chắc chắn sẽ rất phiền phức.
Kiều Mẫn Mẫn đúng là có ý đồ, nhưng có điên mới nhận. Thành công đá được Khương Nguyệt Lam đi rồi, cơ hội này chính là trời giúp cô ta. Kiều Mẫn Mẫn đắc ý ở trong lòng, lần này có thể xử lý Kỷ An Nhi kia dễ dàng. Cô ta giấu đi tính toán, treo trên mặt là sự hoang mang không hiểu chuyện gì:
“Không phải anh thích em nên mới làm chuyện này sao?”
Thịnh Tử Quân không có cách nào, đành trầm mặc lái xe đưa người về. Ngoại trừ một câu giải thích hắn bị người ta đánh thuốc ra thì không nói thêm một lời.
…
Khương Nguyệt Lam cả đêm ngủ không yên giấc.
Lệ Thính Tư cứ cách một hai giờ “nghỉ giải lao” lại lôi cô dậy tâm sự một chút chuyện người lớn.
Cho đến gần sáng, Khương Nguyệt Lam trong lúc dây dưa đã đọc vị được một chuyện, người này đang cố tình trừng phạt cô. Chuyện giở trò trong rượu kia, Lệ Thính Tư không hề nhắm mắt cho qua.
Ngày hôm sau, tâm tình không tệ, Lệ Thính Tư ăn bữa sáng xong trở lại phòng lấy đồ vẫn thấy cô còn ở trên giường. Vốn là muốn gọi người dậy, thế nhưng có người không biết tốt xấu, mơ mơ màng màng vẫn nói mấy câu khêu gợi.
“Hm… chủ tịch Lệ, vẫn còn muốn nữa sao? Tinh lực của anh liệu có còn được không?”
Trong mắt cô là một tầng sương mờ, tấm chăn trễ xuống lộ ra bờ vai tuyết trắng, còn mơ hồ điểm một vài đóa hoa nhỏ, nheo lông mi nhìn anh.
Lệ Thính Tư hạ mí mắt nhìn cô.
Được không?
Anh có còn được hay không, để cô thử là biết ngay chứ gì.
Thế là Khương Nguyệt Lam còn mơ màng chưa tỉnh ngủ vì một câu nói không tỉnh táo của mình, lại được trải nghiệm thêm một hồi nữa.
Nếu là bình thường, cuối tuần chủ tịch Lệ sẽ ở trong phòng xem báo cáo tài chính của các tập đoàn nhà mình, thỉnh thoảng tìm một vài thú vui tao nhã. Thế nhưng anh lại vô tình phát hiện ra một loại niềm vui mới trên người cô. Vì vậy kế hoạch chủ nhật này của Lệ Thính Tư chính là tìm trò chơi đùa với Khương Nguyệt Lam.
Trong lúc anh đang chậm rãi hưởng thụ, tiếng chuông điện thoại lại reo lên phá hỏng tâm trạng.
Người gọi là Trần Tú, vấn đề là có việc khẩn cấp cần anh ra mặt.
Khương Nguyệt Lam bị làm cho tỉnh, đang dựa vào gối giương mắt nhìn anh cau mày nghe điện thoại. Cuối cùng, Lệ Thính Tư vẫn xem trọng công việc hơn, đen mặt dừng lại.
Anh thay quần áo nhanh như một cơn gió. Khương Nguyệt Lam chỉ kịp nhấc cơ thể cứng đờ của mình sửa lại tư thế đã thấy người tây trang tươm tất, cầm điện thoại trên đầu giường lên. Lệ Thính Tư nhìn cô một giây, không cảm xúc dặn dò:
“Chờ tôi về nói chuyện nghiêm túc.”
Cô chui vào trong chăn, nhướng mày một cái thay cho câu trả lời. Lệ Thính Tư vừa rời khỏi người cô liền rơi vào trạng thái buồn ngủ không chịu được.
Sụp mắt một cái là đến chiều.
Khương Nguyệt Lam bị đánh thức bởi dì giúp việc, dì ấy gọi cô dậy ăn một chút đồ lót dạ, đã gọi đến lần thứ ba.
Cô có đói, đến nỗi vừa dậy đã cảm thấy dạ dày quặn thắt.
Cô có mỏi, cơn đau lưng ngày hôm trước đã chuyển thành đau cả người, từ cổ đến ngón chân đều rệu rã.
Nhưng cơn buồn ngủ mới là kẻ chiến thắng cuối cùng. Mấy ngày trước Khương Nguyệt Lam đã ngủ rất ít rồi, đêm hôm qua lại bị Lệ Thính Tư hành đủ mệt. Thế nên cô sống c.hết kháng cự lại những lần đánh thức của dì giúp việc, quyết tâm trùm chăn ngủ vùi.
Lệ Thính Tư đi ra ngoài một chuyến, đến tận tối mới xong việc, lại trở về căn biệt thự ở đường số 6.
Anh chỉ là tiện miệng hỏi một câu “người sao rồi”, nhưng dì giúp việc lại như nhìn thấy ánh sáng, không ngừng thở dài kể lại tình hình sáng giờ.
“Cô ấy đã ngủ li bì cả ngày nay, tôi có gọi mấy lần cũng đều không chịu dậy. Cổ còn chưa có ăn gì, đến cả rời giường cũng chưa từng.”
Lệ Thính Tư nhướng mày một cái, đi lên phòng, chỉ thấy trên giường là một túm chăn phồng lên che kín người bên trong.
“Tỉnh dậy đi.” – Anh đi đến bên cạnh, kéo chăn, trầm tĩnh gọi.
Nhưng Khương Nguyệt Lam không hề biết là ai, hất cánh tay đang lay mình ra, giật chăn lại.
Cô còn bực bội hừ một tiếng tỏ vẻ cực kì khó chịu, đừng có ai làm phiền.
Lệ Thính Tư rũ mi, hai mắt lạnh xuống: “...”
Khương Nguyệt Lam vẫn còn nhắm mắt, cô dùng giọng buồn ngủ mất kiên nhẫn cằn nhằn:
“Cháu đã bảo không mà. Chân cháu đi không nổi.”
Nói xong, cô lại rơi vào mộng mị mà ngủ tiếp.