“Đổi thành để Thịnh thiếu làm món quà đi.”
“Rầm.”
Nắm tay Thịnh Tử Quân đấm lên bàn một tiếng, tuy không quá kinh động nhưng đến mức không giữ được hình tượng lạnh lùng nữa cho thấy hắn đã điên tiết lên. Nếu không có Lệ Thính Tư ngồi ở đây, có lẽ hắn đã túm lấy cổ cô rồi.
“Nếu cô có khả năng đó thì cứ thử.”
“Tôi sẽ xem đây là sự đồng thuận từ anh.”
Khương Nguyệt Lam chuyển xuống ngồi lên đùi Lệ Thính Tư, một tay quàng qua vai, một tay mân mê cà vạt và nút áo anh.
Người đàn ông đưa mắt nhìn thân thể mềm mại đang dán lên người mình, trong ánh mắt bình tĩnh sâu xa, chẳng đoán được là đang vui hay giận. Không biết có phải Khương Nguyệt Lam cố ý không mà ngay dưới tầm mắt là khe hở nóng bỏng dạt dào ý xuân.
Lệ Thính Tư siết eo cô một cái, kéo sát lại bên người mình.
Thật ra thì Khương Nguyệt Lam hơi đau, nhưng cô vẫn nương theo lực tay kia mà gần như dựa cả cơ thể lên người anh. Bàn tay không an phận còn nghịch ngợm chỗ này chỗ kia, khiến cho người ngoài nhìn vào không khỏi chướng mắt.
Mà người ngoài đó chính là Thịnh Tử Quân.
Cô là cố ý làm cho hắn ta không thể nhìn nổi nữa khung cảnh ám muội này. Vậy mà Lệ Thính Tư - đối tượng trực tiếp bị kí©h thí©ɧ lại ngồi đó thản nhiên như thể đu trên người anh chỉ là một cơn gió không có cảm giác gì.
“Chủ tịch Lệ, hôm nay bàn đến đây cũng đủ rồi, tôi về trước.”
“Được rồi, khi khác lại nói tiếp.”
Lệ Thính Tư gật đầu, không đứng lên chào lại, không biết là vì có một Khương Nguyệt Lam đang ngồi trên đùi hay căn bản không hề có ý định đó.
“Thịnh thiếu đi thong thả.” - Cô còn nói thêm một câu trêu ngươi trước khi Thịnh Tử Quân bực bội nhét tay vào túi bước ra khỏi cửa.
Cái bóng đèn cuối cùng cũng đã đi rồi, giờ chỉ còn cô và Lệ Thính Tư trong tư thế thân mật mờ ám này. Khương Nguyệt Lam ngồi dậy, ngoại trừ vẫn còn ở trên đùi anh thì những chỗ khác đều không có đυ.ng chạm.
Lệ Thính Tư nhàn nhã gác tay lên ghế, tựa lưng ra sau nhìn cô không tiếp tục quấn lấy anh nữa, cao hứng trêu:
“Người đi rồi không phải Lam tiểu thư thuận tiện hành động hơn sao?”
Khương Nguyệt Lam điều chỉnh lại tư thế thêm lần nữa cho thoải mái. Chủ yếu là nghiêng người sang đối diện với Lệ Thính Tư, tay chống nhẹ lên tay anh, chớp mắt nói:
“Chủ tịch Lệ, tôi thật sự có thể đem Thịnh Tử Quân đi tặng cho người khác. Anh có muốn xem không?”
“Hử? Như thế nào?” - Lệ Thính Tư nhìn cô có chút hứng thú hiếm thấy.
“Cho tôi mượn điện thoại, gọi shipper đến chuyển người nào.”
Lệ Thính Tư lấy điện thoại đưa cho cô, Khương Nguyệt Lam nhấn một dãy số lạ gọi đi.
“Tôi là người đã thuê anh đây. Anh ta vừa rời khỏi nhà hàng… trên đường số… Điện cho Kiều Mẫn Mẫn tới đi. Chắc cô ta sẽ vui lắm.”
Nói xong lại trả điện thoại về cho chủ nhân của nó:
“Xong rồi chủ tịch Lệ. Nếu anh thích thì cho người đi nghe ngóng xem sao.”
Lệ Thính Tư kéo cả điện thoại lẫn tay cô về. Hôm nay dường như trên người Khương Nguyệt Lam mang theo một loại nóng bỏng khó cưỡng, thật sự đã quyến rũ được anh.
“Lấy gì chắc chắn cậu ta không thoát được?”
Anh lơ đễnh tiếp chuyện, nhưng sự tập trung lại để trên tấm thân mềm mại trong người mình. Lệ Thính Tư hơi cau mày một chút, có gì đó không đúng, bình thường anh sẽ không phản ứng như thế này. Cảm giác nóng ran dần dần len lỏi này giống như ngày hôm đó…
Khương Nguyệt Lam nhìn thấy yết hầu anh động đậy, cô cúi mặt xuống, cắn nhẹ môi. Có chút lo lắng anh ta sẽ nổi giận mà lí nhí giải thích:
“Ừm… Một lát nữa chủ tịch Lệ cũng sẽ biết thôi.”
Bầu không khí ấm áp và ám muội xung quanh bỗng dưng lạnh xuống, có thể đây chỉ là ảo giác của Khương Nguyệt Lam mà thôi. Thế nhưng ánh mắt của người đang ôm cô thì thật sự tối đi mấy phần.
Khương Nguyệt Lam biết thời điểm này đã tới, cô cũng cảm nhận được những nhộn nhạo trong cơ thể mình. Thuốc… ngấm rồi.
“Lam tiểu thư.”
Đây không phải âm thanh vừa trêu đùa vừa tà mị lại phảng phất nguy hiểm như thường ngày. Mà là một giọng nói nồng đậm mùi nguy hiểm. Đáy lòng Khương Nguyệt Lam chợt trầm xuống một nhịp, tuy đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng vẫn không khỏi rùng mình.
“Gan lớn nhỉ?”
“...”
Cô chỉ biết im lặng cúi mặt, tận lực cắn đến môi đỏ lên, tỏ ra đầy vô hại ăn năn để giảm thiểu thương vong xuống mức tối đa. Nhưng bởi vì Khương Nguyệt Lam ngồi trên đùi Lệ Thính Tư, nên dù cô có cúi mặt, cũng chỉ là vừa vặn rơi vào tầm mắt anh. Mà vị trí này của cô, lại còn âm thầm dày vò chèn ép người anh em của Lệ Thính Tư.
Anh trầm mặc quan sát biểu cảm mới lạ của cô, dám làm mà không dám ngẩng đầu lên à? Thấy cô gái kia cứ mấp máy môi rồi lại thôi, Lệ Thính Tư âm trầm nói tiếp:
“Cái này là em chuẩn bị cho tôi đúng không?”
Đúng. Khương Nguyệt Lam khẳng định trong đầu.
Sự xuất hiện của Thịnh Tử Quân nằm ngoài dự đoán của cô, chỉ là tiện thể thì Khương Nguyệt Lam chỉnh anh ta luôn một lượt. Tổng thu hoạch tính ra không nhỏ.
Lệ Thính Tư có chuẩn bị màn chạm mặt này cho cô, Thịnh Tử Quân kia cũng từng cho cô một bất ngờ lớn, thì Khương Nguyệt Lam cũng phải có chút gì đó đáp lễ lại bọn họ chứ.
“Thật ra chỉ là muốn câu dẫn anh… nên tạo thêm chút kí©h thí©ɧ thôi.”
“Không biết sống c.hết!”
Khương Nguyệt Lam lại cúi mặt ăn năn vô tội, nhưng vẫn không quên “vô tình” đυ.ng chạm người anh, ánh mắt quyến rũ khẽ liếc nhìn rồi rụt lại. Cô cũng khâm phục sự can đảm và liều mạng của mình lắm khi dám tính toán cả người đàn ông này.
Nhưng mà muốn giàu lên nhanh thì làm liều là cách có tỉ lệ thành công cao nhất rồi còn gì.
Khương Nguyệt Lam cảm thấy một bên eo mình bị siết lấy, cô theo phản xạ của cơ thể run rẩy một trận, hơi thở trở nên nặng nhọc.
“Em không sợ bị hai người đè ra tại đây à?”
“...” - Khương Nguyệt Lam xanh mặt và câm lặng. Cô chưa từng nghĩ đến diễn biến đó luôn đấy, sao đầu óc của anh ta đáng sợ vậy!
Còn nữa, có một điều mà nãy giờ Khương Nguyệt Lam mới phát hiện thấy:
“Chủ tịch Lệ… sao anh đổi xưng hô rồi?”
Như vậy là anh ta sẽ không lăng trì cô đúng không?
Khương Nguyệt Lam đã đúng, Lệ Thính Tư tâm trạng hiện tại không tệ, không có định dùng biện pháp đáng sợ nào trừng phạt cô. Ngược lại anh còn sẽ thành toàn tâm nguyện của Khương Nguyệt Lam.
“Soạt.”
Tấm khăn bàn bị kéo phăng đi, mang theo tất cả những thứ bày trên bàn rơi xuống sàn. Mà Khương Nguyệt Lam ngay lập tức bị đặt nằm lên trên đấy thế chỗ cho tấm khăn kia.
“Gọi “em” có hứng làm hơn.”
“...”