Chương 19: Để Thịnh thiếu làm món quà đi

Khương Nguyệt Lam vừa bước vào nhà hàng đã có người dẫn cô vào bằng cửa sau, đến phòng cất rượu. Vậy là Lệ Thính Tư không có nói chơi.

Người phục vụ dẫn cô vào, chỉ hướng cửa đi ra đại sảnh rồi rời đi. Trên chiếc bàn ở giữa phòng, có đặt sẵn một chai rượu mạnh đắt tiền. Khương Nguyệt Lam mò mẫm ngắm nghía một chút, còn thử cầm khay điệu nghệ như cô thường thấy, nhưng không khả quan lắm. Cuối cùng cô quyết định cầm mỗi chai rượu đi ra ngoài.

Đến khi bước ra ngoài thì Khương Nguyệt Lam mới biết ý đồ thật sự của Lệ Thính Tư khi nhìn thấy người còn lại trên bàn - Thịnh Tử Quân.

Chủ tịch Lệ, anh cũng lắm trò ghê, bày ra tình huống cẩu huyết thật đấy.

Khương Nguyệt Lam và Thịnh Tử Quân đầy sát khí chào nhau bằng ánh mắt một cái, Lệ Thính Tư vẫn thản nhiên như không nói về công việc. Cô hít vào một hơi, cũng đi tới đứng giữa hai người bọn họ, điềm tĩnh rót thêm rượu vào ly.

Sau đó Khương Nguyệt Lam không còn việc gì để làm, cầm chai rượu đứng đó làm một bình hoa biết trêu tức người ta bằng ánh mắt.

Hôm nay Lệ Thính Tư đã bao cả nhà hàng, đại sảnh rất rộng vậy mà chỉ dọn ra đúng một cái bàn. Nhìn xung quanh trống trải khiến cô cảm thấy khung cảnh ba người bên bàn ăn này cứ kỳ quái thế nào.

Thịnh Tử Quân đưa ra đề nghị hợp tác gì đó, rồi thuận tay cầm ly lên uống. Khương Nguyệt Lam thấy thế rất có tâm mà rót lại thật đầy. Hắn ta lạnh lùng nhìn động tác của cô, bây giờ thì Thịnh Tử Quân thật sự đã tin Khương Nguyệt Lam đã câu dẫn được Lệ Thính Tư.

Chủ tịch Lệ ngồi một bên nhìn luồng sát khí bao trùm hai người đối diện, có vẻ rất thưởng thức, anh từ từ dẫn cuộc nói chuyện ra khỏi chính sự.

Thịnh Tử Quân cũng thuận miệng hưởng ứng theo, nhưng lại có ý nói đến “bình hoa” đang đứng bên bàn:

“Chủ tịch Lệ xem ra rất vừa ý với món quà này nhỉ. Tôi còn tưởng anh dùng một lần là sẽ vứt đi rồi.”

Khương Nguyệt Lam đang rất kiềm chế bản thân để không đập nguyên chai rượu này vào đầu Thịnh Tử Quân. Bàn tay thon mịn trắng trẻo của cô ở bên phía Lệ Thính Tư đã siết đến hằn cả gân xanh. Bình tĩnh, tức giận chỉ càng khiến anh ta hài lòng.

Lệ Thính Tư cười một tiếng, không đoán được thái độ, anh dựa ra sau ghế, cầm rượu nhàn nhạt nhấp môi, rồi mới đáp:

“Đúng là dùng để rót rượu cũng không tệ.”

Khương Nguyệt Lam tức giận nhân đôi, bây giờ cô còn muốn đập chai rượu này vào đầu Lệ Thính Tư hơn. Tuy nhiên là chỉ trong suy nghĩ thôi chứ cho tiền cô cũng không dám. Cô có thể chấp nhận làm trò tiêu khiển cho Lệ Thính Tư, nhưng không phải là trước mặt tên kia. Ai đã bảo sẽ giúp cô báo thù hả?

Thịnh Tử Quân chỉ là đang muốn xác nhận Khương Nguyệt Lam leo được đến đâu trên giường của Lệ Thính Tư thôi. Nghe anh nói vậy thì cô ta hẳn là chỉ mới bò được đến chân giường làm đồ chơi cho người ta đùa giỡn.

Khương Nguyệt Lam dằn xuống bực mình, đi lại bên ghế Lệ Thính Tư, rót thêm rượu vào ly anh, ánh mắt gợϊ ȶìиᏂ nhìn một cái:

“Vậy thì chủ tịch Lệ nhớ uống nhiều một chút.”

Thịnh Tử Quân chế nhạo trong lòng. Cô ta trước mặt hắn thì bày đặt cường ngạnh làm ra vẻ, nhưng quay mặt đi lại ăn mặc hở hang không biết xấu hổ quyến rũ kẻ khác một cách rẻ tiền. Khương Nguyệt Lam, cô chẳng những dơ bẩn còn rất nực cười.

“Nhưng đồ giờ đã là của tôi rồi, khi nào vứt đi là do Lệ Thính Tư tôi quyết định. Thịnh thiếu nếu quan tâm vấn đề này, khi nào chơi chán tôi có thể gửi thông báo cho anh.”

Lệ Thính Tư đột nhiên lại bồi thêm một câu như thế làm cả hai người còn lại cũng bất ngờ. Thì ra đây không phải bữa ăn mà một mình Khương Nguyệt Lam làm trò tiêu khiển của anh.

Cô biết anh ta không hề có ý muốn giúp cô, tuy nhiên tên khốn Thịnh Tử Quân cũng bị chế giễu khiến Khương Nguyệt Lam không khỏi hả dạ. Dù gì ban đầu cô cũng cho rằng vì Thịnh Tử Quân và anh ta sắp hợp tác nên Lệ Thính Tư sẽ không đả động đến hắn. Xem ra cô đánh giá thấp chủ tịch Lệ rồi.

Thịnh Tử Quân đen mặt, nhưng Lệ Thính Tư thích nói chuyện châm chọc hắn cũng đã quen rồi, huống hồ vụ làm ăn này rất lớn, mà anh ta cũng không dễ chọc nên đành cho qua.

“Không cần. Tôi chỉ quan tâm khi nào chủ tịch Lệ muốn một món đồ chơi mới mà thôi.”

“Thịnh thiếu đúng là rất biết lo nghĩ thay người khác. Đến mấy chuyện này cũng tự mình sắp xếp.” - Khương Nguyệt Lam hất tóc cười nhạt, lại rót rượu cho Lệ Thính Tư.

Đợi anh ta uống thêm một ngụm, Khương Nguyệt Lam cũng đặt chai rượu lên bàn, kiều diễm cầm lấy ly rượu trên tay Lệ Thính Tư, lấy eo mình thế chỗ. Cô tự ý ngồi lên tay vịn ghế, Lệ Thính Tư để cho cô hơi tựa vào, cánh tay vòng qua ôm lấy. Khương Nguyệt Lam biết mình được cho phép, cô khẽ thở phào trong lòng.

Cô nâng ly rượu của Lệ Thính Tư trong tay về phía Thịnh Tử Quân:

“Thịnh thiếu nhắc lại chuyện đấy, có phải cũng muốn được hồi đáp không? Hay là chúng ta cạn một ly trước, lát nữa tôi lại đem một món quà đến giường anh tạ lễ?”

Thịnh Tử Quân nhìn cô như thể nhìn một thứ gì đó rất không sạch sẽ, rằng nếu cụng ly với cô thì rượu ủ lâu cỡ nào cũng dở.

“Nếu món quà đó là cô thì tôi không dám nhận.” - Hắn không giấu sự mỉa mai mà lạnh lùng đáp.

Thấy Thịnh Tử Quân không nâng ly, Khương Nguyệt Lam tự mình nhấp một ngụm nhỏ.

“Anh nghĩ nhiều rồi, dù anh dám cũng không có cửa đó đâu. Nhưng nếu Thịnh thiếu không thích gợi ý vừa rồi, tôi đổi cái khác được không?”

Khương Nguyệt Lam lại dùng động tác ưu nhã rót thêm rượu. Không phải cô thích kiểu tình thú như uống cùng ly với tên biếи ŧɦái Lệ Thính Tư đâu, mà trên bàn làm gì có cái ly thứ ba?

Nhấp thêm một ngụm, cô mỉm cười:

“Đổi thành để Thịnh thiếu làm món quà đi.”