Tú Tú tuy mạnh mẽ hơn so với nữ tử bình thường, nhưng cõng một đại nam nhân trên lưng thì đúng là quá sức, chưa đi được mấy bước đã thở hổn hển.
May thay, vừa ra đến quan đạo, nàng gặp được người quen là Trịnh bá đang đánh xe bò trở về thành. Thấy Tú Tú cõng một nam nhân toàn thân đẫm máu, ông giật mình, vội giúp nàng đưa người bị thương đặt lên xe.
Ngồi lên xe rồi, Trịnh bá mới hỏi Tú Tú đã xảy ra chuyện gì, vì sao nàng lại mặc áo cưới xuất hiện ở đây.
Toàn thân Tú Tú ướt đẫm mồ hôi, tay bám chặt mép xe thở dốc. Nghe Trịnh bá hỏi vậy, mười đầu ngón tay vốn đã đau buốt vì gắng sức bỗng run lên, nỗi tủi nhục dồn nén suốt từ lúc bị nhốt trong quan tài tới giờ như muốn vỡ tung.
Nàng ôm đầu gối, đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào kể lại chuyện Tôn gia ép nàng tuẫn táng theo Tôn Hoài Niên. Trịnh bá nghe xong liền nổi trận lôi đình:
“Thế đạo này còn ra thể thống gì nữa chứ! Hôn thư kia rõ ràng Tôn gia làm giả, quan phủ thì chẳng phân trắng đen, để mặc bọn họ đảo ngược thị phi. Cháu chỉ là một nha đầu, làm sao chống lại được đám người lòng dạ đen tối ấy? Đến cả chuyện ép người sống đi tuẫn táng mà cũng làm cho được, bọn chúng đúng là thất đức quá rồi!”
Tú Tú vừa nghe ông mắng Tôn gia vừa đưa tay áo lau nước mắt. Lớp son phấn mà đám bà tử bôi lên mặt nàng trước đó đã lem thành từng vệt, nàng dùng sức chùi cho đến khi sạch hơn một chút, rồi gỡ hết trâm hoa, vòng ngọc trên đầu xuống, ném phịch ra ngoài xe.
Đồ của Tôn gia, ném hết! Mong cho bọn họ gặp quỷ hết cả đi!
Khóc đến mệt lả, Tú Tú mới ngẩng đầu nhìn nam nhân đang nằm trên xe. Hắn nghiêng mặt sang một bên, nửa khuôn mặt vốn bị tóc che phủ nay đã lộ ra sống mũi cao thẳng, dung mạo tuấn mỹ, môi mỏng khép lại, dưới ánh chiều tà lại càng như một bức họa thủy mặc tĩnh mịch, khiến người ta vô thức không dám mạo phạm.
“Ôi chao, đúng là một công tử tuấn tú!” Trịnh bá quay đầu nhìn, hai mắt mở to, miệng không ngớt tấm tắc: “Chỉ tiếc là thương tích quá nặng, chắc hẳn gặp phải sơn tặc rồi?”
Mấy năm gần đây vùng này thường bị sơn phỉ quấy nhiễu. Cha của Tú Tú cũng chết dưới tay bọn chúng, nên Trịnh bá vừa thấy đã lập tức nghĩ đến khả năng ấy.
“Ta cũng không biết.” Tú Tú khẽ đáp, vành mắt vẫn còn chút hoe đỏ.
Nàng bị nhốt trong quan tài nên hoàn toàn không hay biết chuyện gì xảy ra bên ngoài; đến lúc thoát ra thì chỉ thấy nam nhân này máu me đầy mình, ngã gục ngay đó.
Trịnh bá thở dài: “Thật đáng thương, nhưng mà chẳng phải có câu ‘Ngàn dặm nhân duyên một… một…’”
Tú Tú khẽ nói tiếp: “… Đường quanh co.”
Chú thích: Thiên lý nhân duyên, nhất lộ khúc chiết, ý nói nhân duyên hai người rất lớn nhưng con đường để đến được với nhau lại đầy trắc trở.
“Đúng rồi, đúng rồi! Chính là câu đấy!” Trịnh bá đập tay lên đùi: “Nha đầu, đợi hắn tỉnh lại, ngươi hỏi xem hắn đã có vợ chưa. Ta thấy hắn cũng tầm tuổi cháu, nếu hợp ý, nên duyên thành đôi cũng tốt. Còn hơn gả cho cái thứ thiếu gia ma quỷ nhà họ Tôn kia gấp trăm lần…”
Ban đầu Tú Tú chỉ theo thói quen đáp lại, trong đầu vẫn rối bời với những chuyện vừa trải qua. Đến khi hiểu lời Trịnh bá, nàng giật mình, vội phẩy tay phủ định:
“Trịnh bá, bá đừng nói đùa. Giờ chúng ta vào thành mời đại phu cứu người mới là quan trọng.”
Trịnh bá vốn là bằng hữu thân thiết của cha nàng, thường hay qua lại. Ông biết lúc sinh thời, lão Trần lo nhất chính là hôn sự của con gái, sợ nàng không nơi nương tựa mà bị người ta bắt nạt, nên ông mới buột miệng nói nhiều. Nay thấy sắc mặt Tú Tú tái nhợt như bị dọa sợ, ông cũng không nói thêm nữa, quất roi cho xe chạy thẳng vào thành.
Đến ngõ Thủy Nguyệt, hai người dìu nam nhân vào nhà. Tú Tú định chạy đi mời đại phu nhưng bị Trịnh bá chặn lại:
“Nha đầu, cháu mặc thế này mà ra ngoài sao được? Để ta đi gọi đại phu.”
Tú Tú gật đầu. Quả thật nàng vẫn mặc áo cưới, trên người lại toàn máu, chẳng tiện bước ra đường. Đợi Trịnh bá đi rồi, thấy nam nhân kia nằm yên trên giường, máu cũng đã ngừng chảy, nàng bèn bưng chậu nước cùng một bộ quần áo sạch sang đông phòng.
“Suýt.” Tay vừa chạm nước, lòng bàn tay liền đau nhói như bị kim châm.
May mà thường ngày nàng cắt móng tay gọn gàng, vết thương chỉ là mấy đường trầy xước lúc cào vào ván quan tài, chưa đến mức nghiêm trọng. Nếu nặng hơn, e rằng ngay cả việc nhỏ như rửa mặt, chải đầu nàng cũng không làm nổi.
Tú Tú cố nén đau, nhúng khăn lau sạch mười đầu ngón tay, rồi thay bỏ bộ áo cưới nồng nặc mùi tử khí, mang ra bếp lửa thiêu hủy. Sau đó nàng rửa mặt, gỡ búi tóc cao xuống, tết thành một bím lớn, rồi bưng chậu nước trở lại nhà chính.
Lúc này, Trịnh bá đã đưa đại phu đến. Đại phu xem qua vết thương, kê đơn thuốc trị ngoại thương, để lại ít thuốc bột, dặn mấy câu cần kiêng kỵ rồi cáo từ. Tú Tú từ nhỏ đã được dạy lễ nghĩa, vội đứng dậy tiễn khách.
Ban đầu nàng định nhờ Trịnh bá đưa vị công tử kia về nhà bá ở tạm vài ngày, thuốc men và cơm nước nàng sẽ chi trả, tiện thể qua chăm sóc mỗi ngày. Dù sao để một nam nhân xa lạ ở trong nhà mình, mà nàng lại chỉ có một thân một mình, thật sự không tiện.
Nhưng vừa nghe tiếng Trịnh thẩm ngoài cửa hối thúc Trịnh bá mau về ăn cơm, Tú Tú chợt thấy ngượng ngùng, không sao mở miệng nhờ vả được.
Thôi vậy. Ai cũng có chuyện nhà phải lo, nàng không nên làm phiền người ta thêm nữa.
Triều Đại Lương không cấm đi lại ban đêm. Dù trời đã tối hẳn, phố xá vẫn sáng đèn, người qua lại tấp nập. Tú Tú vội ra phố mua dược liệu theo đơn, rồi ghé mua mấy cái bánh bao lớn, xong mới tất tả trở về.
Trăng đã lên cao, trời tháng bảy vẫn còn hầm hập hơi nóng. Tú Tú ngồi trên ngạch cửa nhà chính, vừa ăn bánh bao vừa đếm lại số bạc còn lại trong tay.
Đơn thuốc đại phu kê toàn dược liệu hảo hạng, tốn gần một lượng bạc. Những ngày tới nàng nhất định phải tiết kiệm hơn, nhưng cũng không đến mức quá lo. Chỉ cần bàn tay hồi phục, nàng có thể nhận thêu thêm vài món để kiếm tiền.
Nghĩ vậy, nàng cất phần bạc còn lại vào túi nhỏ bên hông, rồi đưa tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán. Thấy thuốc đã sắc xong, nàng lót khăn dày dưới đáy ấm, rót ra chén rồi bưng vào phòng.
Đúng lúc ấy, bên tai vọng đến giọng người hàng xóm:
“Nha đầu đó chẳng nói chẳng rằng, lúc thì lên kiệu hoa, lúc lại dắt về một nam nhân. Ta thấy nó đúng là hồ ly tinh…”
“Im cái miệng lại!”
Tiếng cãi vã từ nhà kế bên truyền qua vách rõ mồn một. Lưng Tú Tú khẽ cứng lại, rồi dần thả lỏng.
Không sao. Những lời như thế về sau còn nhiều, nàng chẳng cần bận tâm.
Cho nam nhân kia uống thuốc xong, nhìn bộ y phục loang đầy máu trên người hắn, Tú Tú mới chợt nhận ra trong nhà giờ chỉ còn hai người, mà vị công tử này lại đang cần có người lau rửa, thay thuốc, thay y phục…
Tú Tú ngồi phịch xuống giường, đưa hai tay che mặt.
Nam nữ thụ thụ bất thân, vậy mà giờ nàng lại phải tự tay cởϊ áσ, tháo thắt lưng cho một nam nhân xa lạ. Nếu để người khác biết được…
Nàng bỗng sững lại, rồi bật cười, tiếng cười mang theo chút tự giễu.
Người ta biết thì đã sao? Đã đưa hắn về đây, dẫu có thanh minh thế nào cũng chẳng thoát khỏi điều tiếng. Huống hồ hắn có thể là ân nhân cứu mạng của nàng. So với sinh mạng con người, chút chuyện nhỏ nhặt ấy có đáng là gì?
Nghĩ là vậy, nhưng chân nàng vẫn chần chừ, chẳng tài nào bước tới.
Cuối cùng, Tú Tú đóng chặt cửa, chậm rãi đi đến ngồi cạnh giường. Nhìn gương mặt tuấn tú của nam nhân đang nằm im lặng, nàng hít sâu một hơi, đấu tranh một hồi rồi ấp úng nói nhỏ:
“Công… công tử, thứ cho ta đường đột…”
Rõ ràng chỉ là cứu người, vậy mà nói ra lại như nàng đang làm điều thất lễ.
Nam nhân hơi nhíu mày, dường như chẳng hề nghe thấy.
Tú Tú cắn môi, rụt rè đưa tay kéo đai lưng của hắn. Loay hoay hồi lâu, đến mức trán nàng cũng lấm tấm mồ hôi, cuối cùng mới tháo được nút thắt, để lộ lớp áo trong.
Nàng thở phào, vừa định cởi tiếp thì đầu ngón tay chợt chạm phải một vật cứng. Lấy ra xem, hóa ra là một công văn.
Nàng chưa từng thấy thứ gì như vậy, đoán hẳn là vật quan trọng nên không dám mở ra. Lịch kịch một chút rồi nàng cẩn thận nhét nó xuống dưới gối.
Khi áo trong được tháo bỏ, Tú Tú nhắm mắt, tim đập thình thịch, phải hít sâu mấy hơi mới dám mở ra nhìn.
Vừa thấy rõ, nàng lập tức sững sờ.
Trên thân thể nam nhân, ngoài vết thương mới ở xương sườn, còn có vô số vết thương cũ, lớn có nhỏ có, chằng chịt khắp vai lưng eo bụng. Dù đã liền sẹo từ lâu, nhưng dáng vẻ vẫn cực kỳ đáng sợ.
Mọi ngượng ngùng bối rối trong lòng nàng nháy mắt tan biến, chỉ còn lại sự kinh hoàng cùng nỗi nghi hoặc dâng lên cuồn cuộn.
Rốt cuộc hắn là ai? Đã trải qua những chuyện gì mà để lại nhiều thương tích như vậy?
Thấy hắn khẽ chau mày, Tú Tú giật mình, vội thu lại suy nghĩ. Động tác của nàng dần trở nên thuần thục, không còn lúng túng như lúc đầu.
Nàng cẩn thận lau rửa thân thể cho hắn, bôi thuốc, thay quần áo rồi thu dọn mọi thứ gọn gàng đâu vào đấy, sau đó mới cầm đèn dầu lui ra ngoài.
Nhưng vừa khi bóng dáng nàng khuất khỏi ngưỡng cửa, trên giường, nam nhân tưởng như vẫn còn mê man bỗng lặng lẽ mở mắt. Ánh nhìn tỉnh táo đến mức gần như sắc lạnh.
Đêm nay, Tú Tú ngủ ở đông phòng, mà đông phòng chỉ cách nhà chính một cánh cửa nhỏ. Nàng không dám tắt đèn, cứ để nguyên quần áo mà nằm xuống, cố chợp mắt.
Trời còn chưa sáng hẳn, Tú Tú đã mơ thấy ác mộng, khi thì Tôn lão gia cưỡng ép nàng bái đường cùng Tôn Hoài Niên, khi thì thấy xác chết trong quan tài bật dậy, nở nụ cười quái dị về phía nàng…
Tú Tú giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đẫm trán, ngẩng đầu thì phát hiện đèn dầu đã tắt.
Giữa tháng bảy nóng hầm hập, vậy mà nàng lại thấy lạnh buốt đến tận xương.
Đến giờ nàng vẫn sợ bóng tối.
Tú Tú ngồi dậy, đưa tay vỗ nhẹ lên ngực, tự trấn an mình: “Không sợ, không sợ, đều qua rồi.”
Nàng lẩm nhẩm mấy chục lần, cơn hoảng hốt mới dần tan đi.
Đúng lúc ấy, trong nhà chính vang lên tiếng động. Nhớ lời đại phu dặn bệnh nhân có thể phát sốt ban đêm, nàng lập tức xuống giường, châm lại đèn dầu rồi mở cửa sang xem. Nhưng khi sang đến nơi mới phát hiện chỉ là một con chim sẻ bay lạc qua khe cửa. Nàng mở cửa lớn, con chim lập tức vỗ cánh bay đi, trong phòng lại trở về tĩnh lặng.
Tú Tú bước đến bên giường, cúi xuống nhìn nam nhân vẫn còn hôn mê bất tỉnh.
Ngọn lửa đèn dầu lay động như hạt đậu, ánh trăng trong veo ngoài song cửa chiếu lên gương mặt hắn, khiến diện mạo ấy càng trở nên u tịch, đẹp đến kỳ lạ.
Không hiểu sao, nàng bất giác nhớ đến cảnh ban ngày mình cởϊ áσ, lau rửa thân thể cho hắn. Hàng mi dài khẽ run lên, nàng vội quay mặt sang hướng khác, không dám nhìn thêm.
Nàng đưa tay đặt lên trán hắn, rồi lại vội rụt về, không nóng, nghĩa là không sốt.
Yên tâm hơn đôi phần, nàng cầm đèn dầu quay trở về đông phòng.
Nằm lại xuống giường, Tú Tú mới nhận ra cảm giác sợ hãi trong ác mộng đã vơi đi rất nhiều. Nàng nghiêng người, gối đầu lên cánh tay, ánh mắt vô thức nhìn về phía nhà chính.
Có lẽ chỉ vì nàng biết nơi đó vẫn còn một người sống ở cạnh mình.
Hơn nữa lại là một nam nhân tuấn tú đến mức khiến lòng người xao động.
Nghĩ tới đó, mí mắt nàng dần nặng trĩu, cơn buồn ngủ kéo đến, nàng thϊếp đi lúc nào chẳng hay.
…
Tú Tú choàng tỉnh lần nữa là khi bị một loạt tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Nàng vội xỏ giày, khoác vội áo rồi bước ra ngoài. Nghĩ lại những chuyện xảy ra hôm qua, lòng nàng thắt lại. Tay vô thức siết chặt lấy vạt áo, nàng đứng nép dưới gốc hồng trong sân, cất giọng hỏi:
“Người bên ngoài là ai vậy?”
Ngay lập tức, tiếng quát lớn vang lên từ ngoài cổng:
“Mở cửa ra! Nha môn phá án! Trần Tú Tú có ở trong nhà không?”