Chương 49: Quân cờ

Không biết có phải chỉ là ảo giác hay không, nhưng dạo gần đây Tú Tú luôn cảm thấy Thôi Đạo Chi thường xuyên dùng một ánh mắt mà nàng không sao hiểu nổi để lặng lẽ nhìn nàng thật lâu. Mỗi lần nàng ngẩng đầu nhìn lại, hắn liền lập tức dời mắt đi, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tú Tú đương nhiên không tự mình đa tình cho rằng hắn nảy sinh tình cảm với mình. Chỉ là số lần như thế quá nhiều, khiến trong lòng nàng dần sinh nghi hoặc, không biết rốt cuộc Thôi Đạo Chi đang toan tính thứ gì.

Nàng cũng không hỏi. Bởi dù có hỏi, Thôi Đạo Chi cũng sẽ không trả lời; nói không chừng còn đổi lại một trận châm chọc mỉa mai. Nàng cần gì phải tự chuốc lấy phiền phức.

Dù hắn muốn làm gì thì suy cho cùng, cảnh ngộ của nàng cũng khó mà tệ hơn hiện tại.

Xe ngựa chạy đều đều về phía trước, tua rèm bằng đá xanh trên bệ cửa khẽ lay động, bên ngoài thỉnh thoảng truyền vào những âm thanh ồn ào mơ hồ.

Thôi Đạo Chi vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, bỗng mở mắt ra, lại dùng ánh nhìn phức tạp ấy nhìn về phía Tú Tú.

Tú Tú giả vờ như không hay biết, vẫn an tĩnh ngồi tại chỗ.

Hôm nay nàng trang điểm giản dị, trên người mặc một chiếc váy áo bông màu tím nhạt, trên đầu chỉ cài mấy đóa hoa lụa xanh ngọc, ngoài ra không thêm trang sức gì khác. Cả người nàng giống như một đóa sen vừa nhô lên khỏi mặt nước, kiều mị mà vẫn phảng phất nét thanh nhã.

Thôi Đạo Chi vươn tay kéo nàng vào lòng, để nàng ngồi lên đầu gối mình.

Mùi trầm hương nhè nhẹ từ người nam nhân từng đợt lan vào chóp mũi, Tú Tú có chút không quen, theo bản năng muốn đứng dậy. Nhưng ngay sau đó, nàng nhớ tới lời hứa khi trước của Thôi Đạo Chi, liền dừng động tác, ngoan ngoãn ngồi yên.

“Ngoan lắm.”

Ánh mắt Thôi Đạo Chi lướt qua gương mặt Tú Tú. Thấy bên thái dương trái của nàng có một lọn tóc rơi xuống, hắn giơ tay nhẹ nhàng gạt đi, vén ra sau tai nàng.

Đối với những cử chỉ thân mật gần đây của hắn, trong lòng Tú Tú sinh ra phản cảm, nhưng nàng chỉ lặng lẽ ngồi đó, không nói một lời.

Nàng không nói, Thôi Đạo Chi cũng không nổi giận, chỉ cúi mắt nhìn nàng, dường như đang suy nghĩ cái gì đó.

Chóp mũi Tú Tú dần dần rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Không hiểu vì sao, Thôi Đạo Chi lại khẽ thở dài bên tai nàng, tựa như đang gặp phải một nan đề khó giải.

Tú Tú sợ nhột, hơi né đi một chút, lập tức bị hắn giữ chặt eo, kéo trở lại.

“Đừng nhúc nhích.” Giọng Thôi Đạo Chi trầm ổn vang lên bên tai nàng, “Đừng nhúc nhích, cứ như vậy một lát đi.”

Hắn khép mắt lại, đặt cằm lên vai Tú Tú, không nói thêm lời nào.

Trong nhận thức của Tú Tú, Thôi Đạo Chi xưa nay đối với nàng chưa từng dịu dàng. Cho dù là trên phương diện phòng the, hắn cũng luôn bá đạo gấp gáp, từ khi nào đã trở nên dịu dàng vô hại thế này? Tựa như hắn thật sự chỉ là quá mệt mỏi, muốn dựa vào nàng nghỉ ngơi một chút.

Thời gian trôi qua, bả vai Tú Tú dần tê rần. Nàng nhìn tua rèm đá xanh khẽ lay động, vẫn không hề cử động.

Một lúc lâu sau, nàng mới lên tiếng: “Tiết cô nương đang chờ tướng quân, tướng quân vẫn nên buông nô tỳ ra trước thì hơn.”

Chuyến đi lần này của bọn họ là để dự một trận mã cầu.

Sắp sang thu, thời tiết mát mẻ hơn, chính là lúc thích hợp tổ chức mã cầu tái. Lần này, từ hoàng đế, quý phi cho tới các hầu tước, đại thần đều sẽ tham dự, Tiết Chiêu Âm đương nhiên cũng ở trong số đó. Đây cũng là một trong những nguyên do lão phu nhân bảo Thôi Đạo Chi đi.

Thật ra, với những dịp như thế này, Tú Tú vốn không đủ tư cách theo cùng. Nàng cũng không rõ vì sao Thôi Đạo Chi lại cố chấp mang nàng theo.

Khi Tú Tú nhắc tới Tiết Chiêu Âm, Thôi Đạo Chi quả nhiên mở mắt ra, đứng dậy, đưa tay vuốt nhẹ gương mặt nàng rồi đột ngột hỏi một câu: “Ngươi để ý nàng?”

Tú Tú không hiểu vì sao hắn lại đột nhiên hỏi như vậy.

Đừng nói hiện giờ nàng chỉ là một nô tỳ, không có tư cách để ý tới một tiểu thư khuê các sắp liên hôn với chủ tử; cho dù nàng có thân phận ngang hàng với bọn họ, nàng cũng sẽ không đặt tâm tư lên người Tiết Chiêu Âm.

Nàng sớm đã không còn là tiểu cô nương năm xưa từng níu lấy Thôi Đạo Chi, khóc lóc cầu xin hắn đừng thích người khác.

Tú Tú chỉ đáp: “Nếu tướng quân có thể cưới được một vị chủ mẫu như vậy, hẳn là trên dưới Thôi gia đều sẽ vui mừng.”

Không ngờ Thôi Đạo Chi nghe xong lời này, sắc mặt lại trầm xuống. Một lúc lâu sau, hắn mới hỏi: “Còn ngươi thì sao, ngươi có vui không?”

Tú Tú gật đầu: “Dĩ nhiên nô tỳ vui rồi.”

Không khí trong xe ngựa lập tức lạnh đi mấy phần. Thôi Đạo Chi nhìn nàng hồi lâu, bỗng cười lạnh một tiếng: “Ngươi thật là hiểu chuyện.”

Nói xong, hắn cúi người, áp sát cổ nàng.

Hắn cắn khá mạnh, Tú Tú không nhịn được nhíu mày, đưa tay đẩy hắn: “Lát nữa chúng ta còn phải gặp người.”

Đông người như vậy mà cổ áo nàng lại không cao, chỉ cần liếc mắt là nhìn ra dấu vết. Hắn chẳng lẽ không sợ Tiết Chiêu Âm thấy được rồi gây chuyện?

Thôi Đạo Chi vuốt ve gương mặt nàng, thản nhiên nói: “Để bọn họ nhìn.”

Hắn lại giận rồi.

Tú Tú nhìn hắn một cái, cuối cùng không nói thêm gì nữa. Đến khi nàng theo Thôi Đạo Chi bước xuống xe ngựa, dấu răng bên phải cổ lộ ra rất rõ. Nàng kéo cao cổ áo, miễn cưỡng che đi.

Mã cầu trường được dựng ở hậu viên sau Khúc Giang Trì. Thôi Đạo Chi vào trong trước, được dẫn tới hậu viện thay y phục. Một thân kỵ trang cổ tròn tay ngắn gọn gàng càng làm nổi bật vóc dáng cao ráo, chân dài, khí chất oai phong lẫm liệt của hắn.

Tiết Chiêu Âm đã đến từ sớm, luôn theo sau ca ca. Hai người cưỡi ngựa đi dạo quanh sân. Thấy Thôi Đạo Chi tới, Tiết Chiêu Âm lập tức xuống ngựa, theo Tiết Sùng Minh tiến lại.

Nàng ta nhìn Thôi Đạo Chi trong bộ trang phục gọn gàng, trong mắt lóe lên một tia kinh diễm, cong môi hành lễ: “Nhị công tử.”

Đến khi trông thấy Tú Tú đứng phía sau hắn, vẻ mặt nàng ta thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Giây tiếp theo, ánh mắt nàng ta lại lướt qua cổ Tú Tú, nơi lộ ra dấu răng mờ mờ, sắc mặt thoáng cứng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.

Thôi Đạo Chi trò chuyện với Tiết Chiêu Âm, nhưng khóe mắt vẫn không ngừng liếc về phía Tú Tú. Thấy nàng chỉ cúi đầu, ánh mắt dán chặt xuống mặt đất, không hề có ý nhìn về phía hắn, thần sắc hắn bất giác trầm lại.

Một vòng mã cầu mới bắt đầu. Thôi Đạo Chi cùng huynh muội Tiết gia ra sân. Bọn họ đều là tay lão luyện trên sân mã cầu, kỹ thuật thuần thục, động tác dứt khoát. Khi phi ngựa tranh cầu, tựa như những con chim tung cánh giữa trời, vừa tự do vừa phong lưu.

Tú Tú đứng một bên lặng lẽ quan sát, không biết đang nghĩ gì.

Triệu Quý cho rằng nàng nhìn thấy Thôi Đạo Chi và Tiết Chiêu Âm sóng vai trên sân nên trong lòng buồn bã, liền khuyên: “Cô nương nghĩ thoáng chút, dù sau này Tiết cô nương có vào cửa, nhị gia đối với cô nương chắc chắn vẫn sẽ như bây giờ.”

Biết ông hiểu lầm, Tú Tú cũng không biện bạch, chỉ im lặng rồi đi về phía chỗ râm mát đằng sau.

Trong lòng đang vướng bận chuyện khác, nàng vô tình va phải một người. Chưa kịp phản ứng, đã nghe có kẻ quát lớn: “Nô tài ở đâu ra, dám đυ.ng phải Đại hoàng tử!”

Tú Tú ngẩng đầu lên, chỉ thấy một nam tử dung mạo thanh tú, mặc áo cổ tròn màu đen, đang cau mày nhìn nàng. Đến khi nhìn rõ gương mặt nàng, hắn ta thoáng sững lại một chút.

Triệu Quý thấy vậy, sớm đã quỳ xuống tạ tội, chỉ nói Tú Tú là lần đầu đến những nơi thế này, nhất thời sơ suất làm thất lễ, xin Đại hoàng tử rộng lượng tha thứ.

Tú Tú cũng theo đó quỳ xuống.

Đại hoàng tử quen biết Triệu Quý, bèn hỏi: “Nàng cũng là người Thôi gia các ngươi?”

Triệu Quý vội vàng đáp là phải. Thấy Đại hoàng tử chăm chú nhìn Tú Tú, ông liền nhanh chóng đem Thôi Đạo Chi ra làm bia đỡ.

“Quay về nô tài nhất định sẽ bẩm báo tướng quân, dạy dỗ nàng lại cho đúng quy củ. Vẫn mong Đại hoàng tử hôm nay tha cho nàng một lần.”

Trong lời nói, ông khéo léo để lộ việc Thôi Đạo Chi coi trọng Tú Tú ra sao. Đại hoàng tử nghe hiểu, lại thấy trên cổ nàng lộ ra dấu răng, liền đoán được thân phận của Tú Tú trong phủ Thôi gia.

Đại hoàng tử trầm ngâm giây lát rồi phất tay rời đi.

Tất cả những chuyện đó đều lọt vào mắt Vương quý phi ở phía xa. Từ sau khi Vương Khang An và Tề gia liên tiếp xảy ra biến cố, bà trông có phần tiều tụy. Hôm nay chẳng qua không dám trái ý hoàng đế nên mới miễn cưỡng theo đến đây.

Bà ngồi trên khán đài, trong tay vuốt ve một con mèo rừng, quay sang hỏi thừa tướng phu nhân bên cạnh:

“Người kia có phải là nha đầu mấy tháng trước phu nhân từng nhắc tới với bổn cung không?”

Thừa tướng phu nhân sớm đã quên mình từng nói chuyện gì với quý phi, đột nhiên nghe hỏi vậy không khỏi ngơ ngác, theo ánh mắt quý phi nhìn sang. Đến khi trông thấy gương mặt Tú Tú, bà mới chợt nhớ ra, gật đầu đáp:

“Đúng vậy, chính là nha đầu ấy. Ngày đó Thôi tướng quân còn đích thân tới phủ thần phụ để đòi người về, có vẻ vô cùng thích cô nương kia.”

Vương quý phi nghe xong, tay vẫn vuốt ve con mèo trong lòng, không nói một lời.

Bên kia, thừa tướng phu nhân đặt chén trà xuống bàn, vẫn thao thao bất tuyệt: “Nói ra thì nha đầu này với nương nương cũng thật có duyên. Đều là người Hà Châu, dung mạo lại có một hai phần giống nương nương.”

Bàn tay Vương quý phi vuốt mèo chợt khựng lại. Đôi mắt phượng khẽ đảo, nhìn sang thừa tướng phu nhân, trâm phượng trên đầu nhẹ nhàng lay động.

“Nàng bao nhiêu tuổi rồi?” Bà hỏi, giọng điệu tựa như chẳng mấy để tâm.

Thừa tướng phu nhân thở dài đáp: “Tuổi còn nhỏ lắm, vẫn chưa tới mười bảy.”

Chưa tới mười bảy tuổi…

Vương quý phi tự nghi ngờ có lẽ là do mình quá nhớ thương nữ nhi, hễ nghe thấy có chút tương tự liền bất giác nghĩ đến nàng. Mấy năm nay cũng chẳng biết đã là lần thứ mấy như vậy rồi.

Bà hơi mệt mỏi, giao con mèo cho cung nhân, tựa tay lên trán nhắm mắt nghỉ ngơi.

Một lúc sau, ánh mắt bà lại lần nữa dừng trên người Tú Tú.

Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện. Chuyện của Tề gia và đệ đệ bà, tuy bề ngoài trông như tự làm tự chịu, nhưng bà hiểu rất rõ, Đại hoàng tử là một kẻ vô năng, chỉ dựa vào bản thân hắn ta thì không có bản lĩnh khiến bọn họ đột ngột ngã nhào như vậy. Trong chuyện này, tất nhiên không thể thiếu sự nhúng tay của Thôi Đạo Chi.

Hắn vốn là người không gần nữ sắc, bà từng sai thuộc hạ chọn những cung nữ dung mạo xuất chúng nhất, dùng cả thuốc để dụ dỗ hắn cũng vô dụng. Thế nhưng hắn lại đặc biệt để tâm tới tiểu nha đầu tên Tú Tú kia. Ngoài vụ ở phủ thừa tướng, còn có động tĩnh hôm trước tại Hương Vân Các, e rằng cả triều đình đều đã biết chút ít rồi.

Trong này nhất định có chuyện bà chưa biết. Sai người về Hà Châu điều tra một phen, nói không chừng sẽ có thu hoạch.

Còn chuyện Tề vương và Tề gia gặp biến trong thời gian gần đây, bà kỳ thực cũng không quá để tâm. Nhân cơ hội này đả kích Tề gia một chút cũng chẳng có gì to tát. Chỉ cần hoàng đế vẫn còn sủng ái bà, chỉ cần sau này Thất hoàng tử dưới gối bà có thể bước lên ngôi cửu ngũ thì mọi thứ đều không thành vấn đề.

Mà muốn bà mất đi thánh sủng, trừ phi chuyện năm xưa kia bị đào bới lại, nếu không chỉ dựa vào những việc trước mắt, tuyệt đối không thể.

Mà chuyện ấy, vĩnh viễn sẽ không bị lật ra ánh sáng.

Nghĩ thông suốt tất cả, Vương quý phi đứng dậy, nói mình mệt, được cung nhân dìu ra phía sau nghỉ ngơi.

*

Tú Tú dĩ nhiên không biết mình đã lọt vào tầm mắt của Vương quý phi. Lúc này, nàng đang làm theo yêu cầu của Thôi Đạo Chi, lau mồ hôi cho hắn.

“Được rồi.” Có lẽ thấy nàng động tác quá chậm, Thôi Đạo Chi nhận lấy khăn, tự mình lau qua loa, sửa soạn xong xuôi liền ném khăn lại cho nàng, đứng dậy bước ra ngoài phòng.

Vừa ra đến hành lang đã gặp Đại hoàng tử.

Đại hoàng tử nhìn thấy Tú Tú phía sau hắn, chẳng hiểu vì sao lại buông một câu: “Thôi tướng quân đúng là có phúc.”

Thôi Đạo Chi chắn kín Tú Tú ở phía sau, đáp: “Chỉ là một nha hoàn thô kệch thôi, sao sánh được với những mỹ kiều nương trong phủ điện hạ.”

Đại hoàng tử nghe vậy liền cười lớn, sau đó mời Thôi Đạo Chi cùng lên lầu các ngắm cảnh.

Thôi Đạo Chi vui vẻ đáp ứng, chỉ là trước khi đi liếc mắt nhìn Triệu Quý một cái.

Triệu Quý lập tức hiểu ý, đây là bảo ông trông chừng Tú Tú, liền vội vàng khom người: “Nhị gia cứ yên tâm.”

Thôi Đạo Chi cùng Đại hoàng tử lên tới đài ngắm cảnh tầng bốn, hai người hàn huyên không ít chuyện vặt. Một lúc lâu sau, Đại hoàng tử rốt cuộc không nhịn được, hỏi:

“Lần trước tướng quân nói, chỉ cần tung ra đòn cuối cùng thì con thuyền trên hồ sẽ bị đánh sụp hoàn toàn. Đòn cuối cùng ấy rốt cuộc là gì? Giờ đã đến lúc nên dùng rồi chứ?”

Thôi Đạo Chi xoay người, cúi mắt nhìn xuống dưới lầu, nơi Tú Tú đang đứng.

Đúng vậy, chỉ cần hắn ngay lúc này đem quân cờ ấy ra là có thể lập tức giành phần thắng. Khi đó, mọi vinh sủng mà Vương gia đang nắm giữ sẽ tan thành mây khói, thậm chí còn chuốc lấy ngọn lửa giận dữ dội từ hoàng đế.

Vị bệ hạ kia có thể nhẫn nhịn nhiều chuyện, nhưng với loại việc này thì tuyệt đối không.

Chỉ cần hắn lúc này đẩy nàng ra thì….

Thôi Đạo Chi rũ mắt, nhìn thấy Tú Tú đứng dưới lầu, tựa một đóa phù dung vừa lên khỏi nước, chỉ lộ ra nửa sườn mặt. Trên cổ nàng vẫn còn in rõ dấu răng do chính hắn vừa để lại.