- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Ái Thục Nhân
- Chương 48: Lạnh nhạt
Ái Thục Nhân
Chương 48: Lạnh nhạt
Thời tiết oi bức đến mức khó chịu, phải chật vật lắm mới qua được giờ ngọ, Tú Tú mới cảm thấy mát mẻ hơn đôi chút.
Hồ nước phủ đầy hoa sen đang độ nở rộ, những chiếc lá sen to lớn xanh biếc như từng chiếc ô nhỏ, che chắn cái nóng oi ả bên ngoài. Gió nhẹ thoảng qua, hương sen phả vào mũi, thanh mát dễ chịu.
Tú Tú mặc bộ áo váy bông giản dị, ngồi trong đình bên hồ, người tựa vào lan can sơn đỏ, thần sắc nhàn nhạt, không biết đang nghĩ ngợi cái gì.
Chiếc quạt tròn trong tay nàng suýt nữa rơi xuống hồ, Hỉ Thước ở bên cạnh vội buông ấm trà trong tay, chạy tới với người ra đón lấy.
Một con ếch xanh đang đậu trên lá sen hoảng sợ nhảy tõm xuống nước, mặt hồ gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.
Tú Tú lúc này mới hoàn hồn, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, có phần ngơ ngác nhìn về phía Hỉ Thước.
Hỉ Thước thấy vậy liền bước đến bên nàng, nhẹ nhàng quạt gió: “Cô nương, hôm nay người ngồi ở đây cũng lâu rồi, chúng ta trở về thôi.”
Từ khi Tú Tú tỉnh lại, nàng vẫn luôn ở trong trạng thái như vậy, không thích nói chuyện, thường xuyên nhìn chằm chằm vào một hướng mà ngẩn ngơ. Ban đầu Hỉ Thước trong lòng sốt ruột, bèn đem chuyện này bẩm báo Triệu quản sự, muốn nhờ ông mời nhị gia tới xem thử. Nào ngờ Triệu quản sự lại nói nhị gia mấy ngày nay bận rộn công vụ, không có thời gian qua đây.
Thật ra Hỉ Thước cũng hiểu, nhị gia đang bàn chuyện hôn sự, đương nhiên việc lui tới sẽ thưa dần, không còn giống như trước kia, dễ dàng mời được nữa.
Nhưng việc Tú Tú cứ mãi không nói một lời, cũng chẳng phải chuyện nhỏ. May mà Triệu Quý mời đại phu tới, bắt mạch lại một lần, đại phu nói không có gì đáng ngại, Hỉ Thước lúc này mới yên tâm được phần nào.
Nhưng mà Tú Tú trước sau vẫn chưa từng mở miệng nói chuyện.
Hỉ Thước đang không biết phải làm sao cho ổn, nào ngờ ngay đêm hôm ấy nhị gia lại tới. Hắn kêu nàng ra ngoài, ở riêng cùng Tú Tú trong phòng một lát.
Đợi Hỉ Thước quay lại, chỉ thấy Tú Tú nằm úp trên giường lặng lẽ rơi nước mắt, nhưng cuối cùng cũng đã chịu mở miệng nói chuyện. Dù chỉ là mấy lời ngắn ngủi nhưng cũng đủ khiến tảng đá trong lòng Hỉ Thước rơi xuống.
Sau khi thương thế trên người Tú Tú khá hơn, nàng liền bước ra khỏi phòng, thường xuyên đến ngồi trong cái đình này nghỉ ngơi, mỗi lần đến đều ngồi suốt cả ngày.
Hỉ Thước lo nàng cứ thế lâu dần sẽ uất ức sinh bệnh nên thỉnh thoảng kể cho nàng nghe vài chuyện bên ngoài, như việc Vương đại nhân bị bãi chức, giam lỏng tại nhà, hay Đại hoàng tử gần đây xuân phong đắc ý, lại nạp thêm hai thị thϊếp, vân vân…
Phần lớn thời gian Tú Tú chỉ lặng lẽ nghe, vẻ mặt như chẳng liên quan gì đến mình. Có một ngày, nàng bỗng hỏi: “Hồng Nhụy đâu rồi?”
Hỉ Thước khựng lại một chút, chỉ đáp: “Nàng ta đã đi đến nơi nên đến rồi.”
Tú Tú không hỏi thêm, nàng đại khái cũng đoán được kết cục của Hồng Nhụy, lại tiếp tục hướng ánh mắt về phía mặt hồ.
Hỉ Thước hoàn hồn, thấy Tú Tú đã đứng dậy, bèn cầm quạt che cho nàng, dìu nàng đi về chỗ ở, vừa đi vừa cười nói:
“Hôm qua nô tỳ xem lại vết thương của cô nương, thấy đã tốt lên rồi, sau này chỉ cần bôi thêm thuốc làm mờ sẹo là được.”
Nghe đến đó, bước chân Tú Tú bỗng khựng lại.
Nàng chậm rãi siết chặt vạt váy, đáy mắt thoáng hiện một tia kháng cự.
Khi thân thể khỏi hẳn, nàng sẽ phải quay về bên cạnh Thôi Đạo Chi hầu hạ, đó là điều hắn đã nói với nàng trong lần gặp cuối cùng.
Giờ đã là giờ Thân, chỉ còn nửa canh giờ nữa Thôi Đạo Chi sẽ trở về.
Bước chân Tú Tú theo bản năng chậm dần, khẽ nói: “Vẫn chưa khỏi.”
Hỉ Thước đỡ nàng xuống bậc thềm, nghe vậy thì hơi khó hiểu: “Cô nương nói gì cơ? Chưa khỏi cái gì?”
Tú Tú vừa định mở miệng, chợt nghe phía trước truyền đến tiếng bước chân gấp gáp. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy Triệu Quý đang chạy tới.
Ông mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển nói: “Ta đoán ngay là cô nương ở chỗ này mà. Nhị gia đã về rồi, cô nương mau qua đó đi.”
Nói rồi, ông quay người đi trước dẫn đường.
Tú Tú vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ nói: “Triệu quản sự, vết thương của ta vẫn chưa lành, không thể qua được.”
Thấy dáng vẻ này của nàng, Triệu Quý liếc mắt là hiểu nàng không muốn đi, chỉ đành nói:
“Việc này… cô nương phải tự mình nói với nhị gia, nô tài không dám làm chủ.”
Tú Tú đứng tại chỗ một lúc lâu, Triệu Quý vẫn kiên nhẫn đứng bên chờ. Không còn cách nào khác, Tú Tú chỉ đành nhấc chân theo ông rời đi.
Vén rèm bước vào phòng Thôi Đạo Chi, Tú Tú hơi cúi đầu đứng ở gian ngoài. Dường như biết nàng đã tới, chẳng bao lâu sau, từ trong buồng truyền ra giọng nói trầm thấp của Thôi Đạo Chi: “Đứng đó làm gì, đi vắt khăn, lau mồ hôi cho ta.”
Tú Tú nhìn tấm rèm hơi lay động, nhỏ giọng đáp một tiếng “vâng”.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng nước chảy nghe rõ đến lạ.
Nàng bước vào trong, chỉ thấy Thôi Đạo Chi mình trần đứng đó, lặng lẽ nhìn nàng. Tú Tú tiến tới, đặt khăn ướt lên người hắn. Khi lau đến sau lưng, trông thấy mấy vết thương vẫn còn ửng đỏ, tay nàng khựng lại.
Chỉ nghe Thôi Đạo Chi lạnh lùng nói: “Sao? Hối hận vì lúc đó không dùng trâm đâm chết ta à?”
Nếu không phải hắn tránh kịp, lúc này e đã sớm chết dưới tay nàng rồi.
Nghe vậy, Tú Tú vòng ra trước mặt hắn, quỳ xuống: “Xin tướng quân tùy ý xử trí.”
Nàng lại trở về dáng vẻ ngoan ngoãn như trước, nhưng Thôi Đạo Chi hiểu rõ, tất cả chỉ là vỏ bọc. Ngày hôm đó, nàng hận không thể gϊếŧ hắn mới là con người thật của nàng.
Thôi Đạo Chi dời ánh mắt khỏi gương mặt nàng:
“Ta đương nhiên sẽ xử trí ngươi, chỉ là trước đó, phải để ngươi làm tròn bổn phận đã.”
Nghe xong, Tú Tú đứng dậy, lại vòng ra sau lưng hắn, tiếp tục lau người cho hắn. Trong suốt quá trình ấy, Thôi Đạo Chi rũ mắt, không nói một lời.
Đã bao lâu rồi hắn chưa từng nhìn nàng như thế này?
Hai mươi ngày hay ba mươi ngày, hắn cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ cảm thấy như bị ma ám vậy, miệng thì nói không muốn gặp nàng, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được. Ngày ấy, khi Tiết Chiêu Âm tới phủ, hắn còn cố ý gọi nàng tới hầu trà cho bọn họ.
Hắn nhìn nàng, mong có thể thấy trên gương mặt nàng xuất hiện một chút thất vọng hay tức giận, nhưng không có, một chút cũng không có. Trái lại, khi nàng nhìn thấy Tiết Chiêu Âm, trong mắt dường như còn ánh lên chút vui vẻ.
Mấy ngày nay, trước mắt hắn luôn hiện lên cảnh tượng hôm đó.
Hắn cực kỳ chán ghét bản thân mình như vậy.
Thôi Đạo Chi giật lấy chiếc khăn trong tay nàng, nói: “Đủ rồi, ra ngoài bày cơm.”
Tú Tú cầu còn không được, liền lĩnh mệnh lui ra.
Dùng bữa xong, Thôi Đạo Chi tự mình đi tắm. Ngồi trong bồn tắm, ánh mắt hắn trầm xuống, tầm nhìn vô thức rơi vào chiếc khăn tay màu đỏ sẫm đặt trên bàn trà cách đó không xa. Từ ngày Tú Tú vô ý làm rơi nó, chiếc khăn ấy vẫn luôn nằm ở đó, chỉ cần đưa tay là chạm tới.
Theo phân phó của Thôi Đạo Chi, Tú Tú bưng trà đứng bên ngoài, vừa định bước vào thì chợt nghe bên trong hắn trầm giọng quát: “Đứng lại.”
Tú Tú khựng bước, không lên tiếng.
Bên trong vang lên tiếng nước xao động, một lúc lâu sau mới nghe giọng Thôi Đạo Chi khàn đi: “Nói chuyện.”
Tú Tú sững sờ, khẽ hỏi: “Tướng quân muốn nô tỳ nói gì?”
Bên trong không có tiếng đáp lời, chỉ còn tiếng hít thở nặng nề của Thôi Đạo Chi.
Tú Tú không rõ đã xảy ra chuyện gì, sợ mình im lặng sẽ lại chọc hắn nổi giận, khiến mọi chuyện rối lên thêm lần nữa, nên suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Lời tướng quân nói ngày ấy có phải là thật không?”
Trong phòng tắm, Thôi Đạo Chi khàn giọng hỏi lại: “Ngày nào?”
Tú Tú nhìn khay trà trong tay, nói: “Ngày ấy, tướng quân nói chỉ cần nô tỳ có thể làm ngài vui lòng thì sau này cũng không phải không thể thả nô tỳ đi.”
Nghe vậy, trong lòng Thôi Đạo Chi lập tức dâng lên một luồng lạnh lẽo, trong khi thân thể lại nóng rực như lửa đốt.
Ngày hôm đó, hắn nhìn nàng với dáng vẻ sống không còn gì luyến tiếc, mặc cho hắn đe dọa hay trừng phạt thế nào nàng cũng dửng dưng, vậy nên hắn mới thuận miệng nói ra một câu đó. Không ngờ nàng lại thật sự ghi nhớ, thậm chí còn dám đường đường chính chính nhắc lại vào lúc này.
Thôi Đạo Chi vốn định phá tan ảo tưởng của nàng, nhưng ngay sau đó lại bỗng đổi ý.
Có lẽ là ngọn lửa trong cơ thể đang quấy phá, hắn vô cớ nghĩ tới dáng vẻ Tú Tú từng dịu dàng, mềm mỏng với mình, hàm dưới siết chặt, mồ hôi trên trán từng giọt lăn xuống, trượt qua yết hầu rồi rơi vào nước, khơi lên những gợn sóng lăn tăn.
Hắn chỉ có thể ép bản thân nghĩ tới mối thù với người nhà họ Vương, cơn hỏa khí mới tạm lắng xuống đôi chút, nhưng rất nhanh sau đó lại bùng lên lần nữa.
Hắn không nói gì.
Thấy vậy, đầu ngón tay Tú Tú đặt trên khay trà có chút trắng bệch.
Thường ngày, hắn không phủ nhận điều gì tức là đã ngầm thừa nhận.
Tú Tú vừa không dám tin, lại vừa không kìm được dấy lên một tia hy vọng.
Thôi Đạo Chi sắp thành thân. Khoảng thời gian này, chuyện hắn cùng huynh muội nhà họ Tiết ra ngoài du ngoạn, nàng cũng có nghe thấy. Thậm chí có một lần, ở khúc quanh hành lang, nàng còn trông thấy lão phu nhân cùng Tiết Chiêu Âm nói cười thân thiết, còn ở tiền viện, Thôi Đạo Chi đang đánh cờ với Tiết Sùng Minh.
Những chuyện nam nữ chuẩn bị kết thân như vậy, ở Đại Lương cũng không cần kiêng dè quá nhiều. Tiết Chiêu Âm được lão phu nhân kéo ra sảnh ngoài, mấy người cùng nhau trò chuyện.
Tú Tú cũng bị gọi tới dâng trà. Khi nàng bước vào, Thôi Đạo Chi đang đánh cờ cùng Tiết Chiêu Âm.
Mấy ngày nay lại nghe nói lão phu nhân đã sai người đi xem bát tự của hai người.
Có lẽ chính vì vậy, Thôi Đạo Chi mới nảy sinh ý định buông tay.
Nhưng Tú Tú lại nhớ tới lần trước ở Hương Vân Các, khi nàng cầu xin Thôi Đạo Chi thả mình đi, hắn chỉ lạnh lùng nói hai chữ “mơ tưởng”, nhất thời nàng lại rơi vào trầm mặc.
Nàng ở đây nghĩ đến chuyện rời đi, còn bên trong, Thôi Đạo Chi lại cách bình phong nhìn bóng dáng của nàng. Chẳng bao lâu, hàm dưới căng cứng của hắn dần thả lỏng, hơi thở cũng trở nên đều và chậm hơn.
Nhận ra mình vừa làm gì, Thôi Đạo Chi mím chặt khóe môi, trong mắt thoáng qua một tia bực bội ảo não. Hắn đứng dậy mặc quần áo, rất nhanh sau đó, một chiếc khăn tay màu đỏ sẫm nổi lên trên mặt nước.
Khi bước ra ngoài, Thôi Đạo Chi đã khôi phục dáng vẻ thường ngày. Dưới ánh nến, thần sắc hắn thậm chí còn mang vài phần thanh lãnh, khiến người khác tuyệt đối không thể tưởng tượng được chuyện vừa rồi hắn đã làm.
Hắn chỉ nhàn nhạt liếc Tú Tú một cái rồi ngồi xuống giường bạt bộ, chỉ tay về phía gian ngoài, nói: “Đêm nay ngươi ngủ ở đó đi.”
Tú Tú quay đầu nhìn theo.
Chỉ thấy sát tường gian ngoài, không biết từ lúc nào đã đặt thêm một chiếc giường, không lớn không nhỏ, vừa đủ cho một người nằm.
Nhận ra Thôi Đạo Chi không định để nàng hầu hạ, trong lòng Tú Tú khẽ thở phào. Nàng vẫn chưa nghĩ xong mình phải làm thế nào; dù có muốn lấy lòng hắn, cũng nên để sau này hãy nói.
“Vâng.” Tú Tú đáp, rồi đi ra ngoài đổi một chén trà khác mang vào, đặt lên bàn trà trong phòng trong, sau đó vén rèm đi ra.
Chợt nhớ ra chuyện gì đó, nàng dừng bước, quay đầu nói: “Tướng quân, ngọn nến ở gian ngoài có thể không tắt được không?”
Thôi Đạo Chi: “Tùy ngươi.”
Tú Tú gật đầu, ra ngoài nằm lên giường, nhìn ánh nến lay động. Phải rất lâu sau, nàng mới dần dần nhắm mắt ngủ.
Đợi nàng ngủ say, Thôi Đạo Chi đứng dậy ra gian ngoài, điểm huyệt nàng, xoay người nàng lại rồi cởϊ áσ.
Chỉ thấy trên tấm lưng nhẵn mịn có mấy chỗ lờ mờ sẹo để lại.
Thần sắc Thôi Đạo Chi trầm xuống, lấy ra một hộp thuốc mỡ nhỏ, dùng đầu ngón tay thoa thuốc cho nàng.
Mọi việc xong xuôi, hắn nhìn tấm lưng trắng nõn trơn bóng của nàng, ánh mắt không kìm được mà dời lên trên, chiếc cổ thon dài được một sợi dây yếm mảnh mai cuốn quang. Ánh nhìn hắn lướt qua, bàn tay thoáng khựng lại.
Ngay sau đó, hắn nhanh chóng mặc lại y phục cho nàng, đứng dậy vén rèm trở về phòng trong.
Hắn mở cửa sổ, nhìn vầng trăng tròn treo trên trời, ánh mắt sâu thẳm. Ánh nến gian ngoài lờ mờ xuyên qua, lúc sáng lúc tối.
Tề gia cấu kết với thổ phỉ, ở Dương Sóc Châu gây ra án mạng, người chết lần này là cháu trai bên ngoại của hoàng đế.
Một trận mưa gió giữa hai nhà Tề Vương sắp nổi lên ở Trường An.
Chỉ cần thêm chút thời gian, con đường sống của hai nhà này e là sẽ đi đến hồi kết, đến lúc đó…
Thôi Đạo Chi mím môi, quay đầu lại, cách màn nhìn về phía Tú Tú đang ngủ say.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Ái Thục Nhân
- Chương 48: Lạnh nhạt