Ngay sau đó, lại thấy một chiếc bình hoa khác chẳng còn nguyên vẹn, lăn thẳng về phía đầu Tú Tú rồi rơi xuống.
Đồng tử Thôi Đạo Chi đột nhiên co rút, không kịp suy nghĩ, hắn lập tức từ cửa cầu thang tung người nhảy xuống, vung tay đánh văng chiếc bình hoa đi.
Chỉ nghe “ầm” một tiếng, bình hoa đập vào góc tường, vỡ tan tành.
Thôi Đạo Chi vừa sải bước vừa giật phăng áo choàng trên người, nhanh chóng quấn kín Tú Tú từ đầu đến chân, chỉ để lộ mái tóc đen nhánh của nàng, rồi bế nàng lên, vội vã rời đi.
Triệu Quý ở lại thu dọn tàn cuộc, thấy giữa mày Thôi Đạo Chi thấp thoáng vẻ gấp gáp khó che giấu, không khỏi sững sờ. Nhìn kỹ lại, ông phát hiện trên cánh tay trái của nhị gia chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một vết máu dài.
Khi nãy nhị gia nhảy từ trên lầu xuống, chính là để đánh văng chiếc bình hoa kia…
Tim Triệu Quý đột nhiên thót lên, sắc mặt liên tục biến đổi, vội vàng bước nhanh đuổi theo:
“Nhị gia ——!”
Khi ông đuổi ra ngoài, Thôi Đạo Chi đã ôm Tú Tú lên chiếc xe ngựa chuẩn bị sẵn. Phu xe vung roi, phủ binh hộ tống xe ngựa nhanh chóng rời đi.
Triệu Quý dậm chân một cái, cũng lập tức lên ngựa đuổi theo.
Trong xe ngựa, Tú Tú được Thôi Đạo Chi ôm chặt trong ngực, hai mắt nhắm nghiền, vài lọn tóc rối dán lên gương mặt tái nhợt, không chút sinh khí.
Thôi Đạo Chi không biết trên người nàng có bị mảnh sứ nào đâm trúng hay không, nên chưa từng buông tay. Hắn đưa tay ra sau đầu nàng, chạm phải máu.
Hắn sững sờ nhìn lòng bàn tay mình, một cảm xúc xa lạ đến lạ lùng lặng lẽ dâng lên trong đáy lòng.
Hắn cụp mắt, chậm rãi thu tay lại, nắm chặt.
Người trong lòng ngực dường như cảm nhận được cơn đau, khẽ mấp máy môi, nhíu mày đầy thống khổ.
Thôi Đạo Chi mím môi, một tay vẫn ôm nàng, tay kia từ vai gỡ xuống lớp sa y mỏng manh trên người nàng, kiểm tra phía sau lưng. May mắn là không có vết thương nghiêm trọng, chỉ có hai chỗ trên xương bả vai bị mảnh sứ rạch qua da, rỉ máu, sắc đỏ ấy dường như sắp hòa lẫn với vết bớt trên vai trái của nàng.
Một lát sau, Thôi Đạo Chi thu hồi ánh mắt, đưa tay chỉnh lại y phục cho nàng, trầm giọng nói: “Đi nhanh lên!”
Xa phu bên ngoài cao giọng đáp một tiếng “Vâng”, ngay sau đó, xe ngựa như mũi tên rời dây cung, lao nhanh về phía Thôi phủ.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, xe ngựa dừng trước cửa hông ở góc phía tây của Thôi phủ.
Thôi Đạo Chi ôm Tú Tú bước vào, dáng vẻ vội vã. Dọc đường, nha hoàn gia nhân đều cung kính tránh sang một bên hành lễ, nhìn cảnh tượng trước mắt mà kinh ngạc không thôi.
Nhị gia tìm được Tú Tú thì mọi người chẳng thấy lạ, điều khiến họ kinh ngạc chính là nhị gia lại giữa chốn đông người, không màng lễ tiết, trực tiếp ôm một nha hoàn thông phòng trở về phủ. May mà Tiết cô nương đã rời đi, nếu để nàng ấy trông thấy thì…
E rằng mối hôn sự mà lão phu nhân đã hao tâm tổn trí vun vén cho nhị gia, lần này coi như hoàn toàn hỏng mất.
Phu quân tương lai có thông phòng hay thϊếp thất thì không đáng sợ, mà đáng sợ là nữ nhân ấy được sủng ái, sớm đã nắm chặt trái tim của trượng phu. Đến khi chính thất bước chân vào cửa, đừng nói là đuổi nàng ta đi, chỉ cần sơ suất một chút thôi, gió bên gối thổi qua, e rằng đã đủ khiến vợ chồng ly tâm, gia trạch bất an.
Thế nhưng trong mắt mọi người, Tú Tú xưa nay vẫn là người hiền lành, thành thật, tuyệt đối không phải loại ỷ sủng sinh kiêu. Ngược lại là nhị gia, đối với Tú Tú dường như càng ngày càng để tâm. Hôm nay hắn thậm chí chẳng cần giữ thân phận thể diện, ôm người thẳng vào phủ; nếu ở bên ngoài cũng là như thế…
Mọi người ngầm cân nhắc, càng nghĩ càng thấy tiền đồ của Tú Tú trong phủ sau này e là không thể đo lường. Không ít người bắt đầu nhen nhóm ý định lấy lòng nàng.
*
Trong sương phòng phía đông, Thôi Đạo Chi đứng bên bàn tròn gỗ hoa lê, nhìn Hỉ Thước vừa khóc vừa cởi váy lụa trên người Tú Tú, dùng khăn ướt lau vết thương sau lưng nàng.
Khăn vừa chạm vào miệng vết thương, Tú Tú liền run lên dữ dội, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt vì mất máu mà trở nên tái nhợt.
Hỉ Thước nghẹn ngào nói: “Cô nương ngoan, nô tỳ biết là đau lắm, người ráng chịu một chút thôi…”
Nói rồi, nàng ấy cẩn thận đặt chiếc khăn lên miệng vết thương.
Tú Tú cũng không biết có nghe thấy hay không, hai tay vô thức bám chặt mép giường, môi khẽ mấp máy, chẳng rõ đang thì thầm cái gì.
Hỉ Thước ghé tai lại gần nghe, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn về phía Thôi Đạo Chi, đáp:
“Nhị gia, cô nương đang gọi cha mẹ…”
Nghe vậy, khóe môi Thôi Đạo Chi hơi mím lại, hỏi: “Nàng còn gọi ai nữa không?”
Hỉ Thước sững người, lại cúi xuống lắng nghe lần nữa, rồi lắc đầu: “Bẩm nhị gia, cô nương không gọi ai khác.”
Ngón tay cái của Thôi Đạo Chi hơi co lại, hơi thở nặng nề hơn vài phần.
Nếu hắn nhớ không lầm, trước ngày đưa nàng trở về Trường An, hôm ấy nàng cũng hôn mê bất tỉnh như thế này. Khi ấy, ngoài việc gọi cha mẹ, nàng còn gọi một tiếng “nhị ca ca”.
Nhị ca ca…
Đã bao lâu rồi hắn không còn được nghe nàng gọi hắn như vậy?
Thôi Đạo Chi nhìn làn khói mỏng lượn lờ trên bàn, rơi vào trầm mặc. Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Hắn bỗng hoàn hồn, nhận ra mình vừa nghĩ đến cái gì, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Hắn xoay người, vung tay vén rèm, bước ra gian ngoài.
“Nhị gia, đại phu tới rồi.”
“Ừ.”
Thôi Đạo Chi ngồi xuống ghế, vô thức xoay chiếc nhẫn ban chỉ trong tay, tâm trạng sa sút hiện rõ.
Hỉ Thước hạ màn giường xuống, ra ngoài dẫn đại phu vào. Ngay khoảnh khắc hai người sắp bước vào phòng trong, Thôi Đạo Chi bỗng mở miệng:
“Không được nhìn mặt nàng, cũng không được nhìn lưng nàng.”
Vị đại phu sững sờ.
Nếu trong phòng là một quý nhân đang bị bệnh, Thôi tướng quân đưa ra yêu cầu như vậy cũng chẳng có gì lạ. Dù sao, khám cho phụ nhân vốn nhiều kiêng kị hơn so với nam nhân. Thế nhưng nghe nói nàng là ngã từ trên cầu thang xuống, đầu và lưng đều chảy máu, rất có thể còn phải khâu vết thương, không cho nhìn thì làm sao khám được?
Nhưng thấy sắc mặt Thôi Đạo Chi âm trầm, đại phu cũng chẳng dám tiến lên hỏi thêm, chỉ đành bước vào, trước hết cách màn bắt mạch, rồi sẽ tính tiếp.
Đại phu vừa vào trong, Triệu Quý liền tranh thủ hỏi thăm vết thương trên tay Thôi Đạo Chi, khuyên nhủ:
“Nhị gia vẫn nên về phòng trước, gọi nha hoàn bôi thuốc băng bó cho ngài một chút. Nô tài ở đây trông chừng, ngài cứ yên tâm.”
Trên cánh tay trái của Thôi Đạo Chi có một vết cắt rất sâu, thỉnh thoảng máu thấm qua y phục, truyền đến từng trận đau nhói. Trên lưng cũng vậy, những chỗ bị Tú Tú đâm đều đang rỉ máu, bỏng rát từng hồi.
Thế nhưng Thôi Đạo Chi lại tỏ ra hoàn toàn không để tâm.
Cơn đau ấy lúc này lại giúp hắn tỉnh táo, không để bản thân quá hồ đồ mà trượt sâu thêm nữa.
Hắn xoay xoay chiếc nhẫn ban chỉ trong tay, im lặng hồi lâu không nói lời nào.
Triệu Quý sốt ruột đến mức không chịu nổi, nhưng cũng chỉ có thể bất lực thở dài.
*
Tú Tú không đáng ngại lắm, chỉ là đầu bị va chạm nhẹ nên tạm thời hôn mê. Điều khiến vị đại phu lúc này khó xử chính là vết thương sau lưng nàng cần phải khâu lại, nhưng Thôi Đạo Chi lại không cho phép ông nhìn lưng nàng…
Nghe xong, Thôi Đạo Chi chỉ thản nhiên nói: “Đưa dụng cụ cho ta.”
Đại phu kinh ngạc ra mặt, Triệu Quý cũng vội vàng khuyên can: “Nhị gia, tuy ngài từng theo quân chinh chiến, thường xuyên bị thương ngoài da, lại học qua quân y mấy năm, nhưng mà ——”
Thôi Đạo Chi khẽ nhấc mí mắt, lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Triệu Quý đành đưa mắt ra hiệu cho đại phu. Đại phu run rẩy lo sợ, đem kim cong dùng để khâu, chỉ tang bạch bì và túi thuốc mê giao cho hắn.
Thôi Đạo Chi vén rèm bước vào, dùng khăn ướt rửa tay sạch sẽ, ngồi xuống mép giường. Hắn đưa tay vén những lọn tóc của Tú Tú từ sau cổ sang một bên.
Trong tầm mắt hắn là hàng mày cau chặt của nàng cùng lớp mồ hôi mịn trên chóp mũi.
Hắn nhìn nàng hồi lâu, trầm giọng nói: “Chúng ta còn chưa tính xong món nợ này, ngươi không được chết.”
Ngay sau đó, thân thể Tú Tú bỗng cứng lại, vì đau mà tỉnh dậy, muốn giãy giụa nhưng bị Thôi Đạo Chi dùng một tay giữ chặt.
Nửa canh giờ sau, Thôi Đạo Chi từ phòng trong bước ra, vừa lau tay vừa nói với đại phu:
“Kê thuốc.”
Đại phu sững sờ cảm thán một lúc mới hoàn hồn, được gia nhân dẫn ra hiên viết phương thuốc.
Triệu Quý lúc này định khuyên Thôi Đạo Chi thay y phục và băng bó vết thương, nhưng lại nghe hắn hỏi:
“Nha hoàn tên Hồng Nhụy kia chết chưa?”
Triệu Quý vội đáp: “Bẩm nhị gia, bị đánh đến nửa người không cử động được, hiện vẫn chưa tắt thở.”
Thôi Đạo Chi xoay xoay chiếc nhẫn ban chỉ trong tay, trong mắt ánh lên hàn ý lạnh lẽo:
“Cắt lưỡi, chặt tay chân, làm thành nhân trư(*). Mỗi ngày cho uống một bát nước, chờ chết rồi thì ném đi cho chó ăn.”
(*): người lợn, hình phạt cổ đại Trung Quốc, nổi tiếng nhất ở thời Từ Hi thái hậu.
Dám động đến người của hắn, hắn sẽ khiến nàng ta sống không được mà chết cũng chẳng xong.
Triệu Quý toàn thân chấn động. Trong giới quyền quý Trường An, tuy không thiếu kẻ ăn chơi biếи ŧɦái vì tìm vui mà làm ra chuyện đem người biến thành nhân trư, nhưng Thôi gia xưa nay chưa từng làm việc như thế. Nay nhị gia phá lệ như vậy, xem ra lần này y thật sự nổi giận rồi.
Lúc này, Hỉ Thước từ trong buồng bước ra, trong tay ôm chiếc váy lụa vừa cởi khỏi người Tú Tú, định mang đi giặt, lại nghe Thôi Đạo Chi lạnh giọng nói:
“Lấy chậu than đến, đốt đi.”
Nghĩ tới cảnh Tú Tú mặc bộ y phục này đứng cạnh nam nhân khác, Thôi Đạo Chi chỉ thấy chướng mắt vô cùng.
Hỉ Thước sững người, rồi vội đáp: “Vâng.”
*
Động tĩnh ở đông viện, Thôi Đạo Chi luôn sai người giấu giếm lão phu nhân. Đợi mọi việc thu xếp xong, hắn thay y phục, bôi thuốc, mặc cho Triệu Quý hết lời can ngăn, vẫn bước sang viện của lão phu nhân.
Vừa vén rèm bước vào, liền thấy lão phu nhân mặt lạnh như băng, ngồi trên giường. Thấy hắn đến, bà chỉ quay mặt sang chỗ khác, không thèm nhìn.
Thôi Đạo Chi tiến lên gọi: “Nương.”
Lão phu nhân nghe con trai gọi, lại càng ngoảnh đầu đi chỗ khác.
Thôi Đạo Chi: “Hôm nay con vừa về phủ thì bệ hạ lại triệu con vào cung, mãi tới giờ mới trở về. Nếu Tiết cô nương đã rời đi, đợi sau này con sẽ tự mình đến nhận lỗi tạ tội.”
Lão phu nhân nghe vậy bật cười lạnh liên hồi: “Tuy ta già rồi nhưng chưa đến mức hồ đồ. Bệ hạ triệu con vào cung? Chỉ sợ là con bịa đại một cái cớ để thoái thác mà thôi. Con nói xem, có phải lại là con nha đầu kia gây chuyện không?”
Từ ngày nàng được đưa vào phòng hắn, có khi nào yên ổn đâu, cách vài bữa lại phải xảy ra chuyện. Bà không cần hỏi cũng đoán ra được.
Thôi Đạo Chi liếc Triệu Quý âm thầm một cái, Triệu Quý hoảng sợ đến mức suýt quỳ xuống, vội tỏ rõ mình tuyệt đối không truyền tin cho lão phu nhân.
“Con không cần nhìn ông ấy. Ta chỉ hỏi con, rốt cuộc con còn định cưới vợ hay không. Ta cũng không bắt con lập tức đuổi nàng đi, nhưng con cứ mãi dung túng cho nàng làm càn như vậy thì không được. Hôm nay lại còn vì nàng mà không gặp Tiết cô nương. Chi nhi à, con… con trước giờ đâu phải kẻ vì sắc mà mờ mắt, sao lại thành ra thế này… Ai…”
Nói đến đây, lão phu nhân không kìm được mà lau nước mắt.
Thôi Đạo Chi nghe lời bà, lại cảm nhận những cơn đau âm ỉ trên người, trầm mặc hồi lâu rồi mới nhẹ giọng an ủi vài câu.
Khi hắn rời khỏi phòng lão phu nhân, phủ đã lên đèn.
Hắn đứng trong viện của mình, nhìn gian phòng Tú Tú vẫn còn sáng đèn, nhớ lại hành động hôm nay của nàng, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả.
Nàng không hề có ý định chiều theo gã háo sắc kia nhưng đồng thời cũng chẳng hề muốn dựa vào hắn. Thà rằng cùng kẻ kia đồng quy vu tận, hoặc bị tống vào ngục, nàng cũng không chịu cầu xin hắn giúp đỡ.
Thôi Đạo Chi bật cười lạnh một tiếng.
Hắn vậy mà lại nảy sinh loại tâm tư xấu xa, không thể tha thứ ấy đối với một người như nàng.
Hắn xoay người rời đi, mặc cho Triệu Quý gọi với theo, khuyên hắn ở lại nghỉ ngơi dưỡng thương.
Thôi Đạo Chi vẫn ra khỏi phủ, lên ngựa tiến thẳng về phía phủ quốc công.
Thứ tâm tư kia là sự khinh nhờn đối với Thôi gia, vốn dĩ không nên tồn tại.
Dù chỉ để lộ một chút cũng không được.
Hắn không thắp đèn, một mình bước vào từ đường vắng lặng không bóng người, quỳ trước bài vị phụ thân suốt cả một đêm.