Chương 46: Ngươi có thể buông tha cho ta không

Từ góc nhìn của Thôi Đạo Chi, Tú Tú tóc tai rối loạn, chỉ tùy tiện vấn vài lọn thành một búi nhỏ sau đầu, cài lên đó mấy đóa hoa lụa đỏ vàng đan xen.

Ánh mắt hắn dời xuống theo vầng trán nàng, liền thấy trên người nàng là chiếc váy lụa màu hồng nhạt hải đường đậm vừa phải, ôm sát dáng vẻ yêu kiều. Cánh tay trắng nõn như ngó sen ẩn hiện dưới lớp váy mỏng, da mặt trắng như ngọc, đôi môi đỏ mọng kiều diễm còn vương vẻ ướŧ áŧ. Gương mặt vốn chỉ có thể xem là kiều mị, lúc này lại nhuốm thêm vài phần yêu diễm đến cực hạn.

Gã nam tử trung niên nồng nặc mùi tửu sắc kia đặt tay lên vòng eo nàng, nửa người áp sát, che khuất nàng phía sau, hai người gần như dán vào nhau. Còn nàng chỉ hơi ngẩng mặt, mi mắt khẽ rũ xuống, trông như chẳng hề có lấy một chút phản kháng.

Sắc mặt Thôi Đạo Chi trầm xuống, trong mắt dần dần dâng lên sát ý nồng đậm.

Gã nam tử trung niên vốn nghĩ sẽ được vui vẻ một phen ở đây, khó lắm mới gặp được một người vừa mắt, lại còn tươi rói như vậy, mắt thấy sắp sửa đắc thủ, ai ngờ nửa đường lại đột ngột xuất hiện một Trình Giảo Kim, sao có thể không tức giận.

“Biết là quấy rầy thì còn không mau cút đi! Làm phiền gia hưởng lạc, có hiểu thứ tự trước sau không hả, mau biến ra ngoài!”

Vừa nói, ông ta vừa định đưa tay đẩy Thôi Đạo Chi. Thôi Đạo Chi vẫn đứng im không nhúc nhích, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn Tú Tú phía sau ông ta.

Hắn cũng không rõ bản thân đang chờ đợi cái gì.

Có lẽ, hắn nghĩ chỉ cần nàng mở miệng cầu xin hắn, không, chỉ cần nàng lộ ra một chút ánh mắt cầu cứu hướng về hắn, hắn liền lập tức chém chết cái thứ súc sinh mù mắt trước mặt này, mang nàng đi.

Tiếng cười đùa ồn ào trong lầu dần dần lắng xuống. Tú bà vừa rời đi chưa đầy một nén nhang đã dẫn người quay lại, từ hành lang vang lên tiếng bước chân vội vã.

Thời gian từng chút trôi qua.

Triệu Quý đứng sau lưng Thôi Đạo Chi, liều mạng ra hiệu bằng ánh mắt cho Tú Tú.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tú Tú bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ đều vô cùng châm chọc.

Nàng ghê tởm sự thân cận đầy cao ngạo và xúc phạm của gã nam tử trung niên này, cảm thấy bản thân bị sỉ nhục. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt Thôi Đạo Chi, nàng lại chợt nhận ra, toàn bộ tự tôn và trong sạch của nàng, từ lâu đã bị chính nam nhân như cơn ác mộng này giẫm nát dưới chân.

Những thứ nàng sợ hãi, những gì khiến nàng kinh tởm, nàng đã sớm trải qua hết rồi.

Nàng là món đồ chơi trong tay hắn, là vật để hắn phô bày thứ cấm luyến méo mó, là nô ɭệ của hắn.

Vì sinh tồn và giữ mạng sống, nàng đã sớm chẳng còn khác gì những cô nương trong lầu này, những người dùng thân mình mua vui cho nam nhân.

Một tia chán ghét nồng đậm trào ra từ đáy mắt nàng, lọt trọn vào tầm mắt Thôi Đạo Chi.

Đồng tử hắn khẽ co rút, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

“Tú Tú cô nương, mau lại đây đi, nhị gia tới cứu cô nương rồi ——” Triệu Quý thấy tình hình sắp không ổn, vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

Tiểu tổ tông ơi, cô bị nha đầu Hồng Nhụy bán đến chỗ này, nhị gia đã đau lòng đến mức rối loạn cả lên rồi, sao cô bỗng nhiên lại cố chấp đối đầu với nhị gia như vậy! Chọc giận nhị gia thì có ích lợi gì cho cô chứ? Những khổ sở trước kia cô chịu còn chưa đủ hay sao!

Nếu nhị gia thật sự muốn trừng trị cô, có thừa trăm ngàn cách tàn nhẫn hơn thế này. Cô liên tiếp phạm sai lầm, nhị gia đối với cô đã là đặc biệt khai ân rồi. Hôm nay ngay cả Tiết cô nương do lão phu nhân đích thân mời tới, nhị gia cũng không gặp, chỉ để đến tìm cô, vậy mà cô lại chẳng biết đủ đến thế!

Nào ngờ những lời ấy chẳng những không lay chuyển được Tú Tú, trái lại còn chọc giận Thôi Đạo Chi. Hắn bước tới, tung một cú vào tú bà trước mặt.

“Không biết xấu hổ!”

Tú Tú biết, bề ngoài những lời này là mắng tú bà, nhưng thực chất lại đang mắng nàng.

Nhớ lại những hành vi thường ngày của Thôi Đạo Chi đối với mình, Tú Tú siết chặt cây trâm giấu trong tay áo hơn nữa.

Thôi Đạo Chi đối diện thấy nàng vẫn không hề có phản ứng, nghiến răng ken két, xoay người lạnh giọng nói:

“Đóng cửa lại! Thành toàn cho cái thứ bỉ ổi không biết xấu hổ này!”

Nói xong, hắn sải bước từ hành lang định xuống lầu. Mọi người bị khí thế ấy áp đảo, vội vàng tránh ra nhường đường.

Triệu Quý cũng không rõ Thôi Đạo Chi là nói trong lúc tức giận hay thật sự muốn làm tới cùng, gấp đến mức cuống lên, vội vàng quay sang Tú Tú nói:

“Cô nương của ta ơi, cô chịu thua một lần đi được không!”

Thấy Tú Tú dường như vẫn không hề lay động, trong lòng Triệu Quý chỉ đành thở dài tiếc nuối. Ông đành làm theo lời Thôi Đạo Chi, sai người nhốt Tú Tú cùng gã nam tử trung niên mặt đầy sắc dục kia trong phòng, rồi vội vã đuổi theo Thôi Đạo Chi.

Ông dè dặt quan sát sắc mặt Thôi Đạo Chi, chỉ cảm thấy quanh người hắn phủ đầy lệ khí, dường như ngay giây tiếp theo sẽ rút đao gϊếŧ người.

Vốn tưởng lần này Tú Tú chắc chắn xong rồi, nào ngờ Thôi Đạo Chi bỗng dừng bước. Một lúc lâu sau, hắn đột nhiên xoay người, sải bước quay ngược lên lầu.

“Nhị gia ——!”

Nghe tiếng gọi, ánh mắt Thôi Đạo Chi lạnh như băng, động tác nhanh như chớp. Chỉ nghe “rầm” một tiếng, hắn đá tung cửa, bước thẳng vào trong, vung roi quấn lấy gã nam tử bên trong, hất văng ra ngoài, quát lớn:

“Triệu Quý! Lột da hắn cho ta!”

Triệu Quý vội đáp: “Nhị gia cứ yên tâm, giao cho nô tài!”

Cái thứ vô liêm sỉ không có mắt này lại dám chạm vào người của nhị gia bọn họ, đúng là chán sống mà!

Gã nam tử kia còn chưa kịp chạm đến Tú Tú, đã thấy người vừa rời đi lại quay trở lại, còn bị ném thẳng ra ngoài. Nghe những lời ấy, ông ta trừng to mắt, gào lên: “Ai dám, ai dám động đến ta! Vương đại nhân mà biết được, sẽ không tha cho các ngươi đâu! Tần mama, đây là địa bàn của bà, xảy ra chuyện mà bà không quản sao!”

Tú bà vừa rồi mới bị đá một cước, suýt nữa mất cả mạng già, lại nghe người dưới báo cho biết thân phận của Thôi Đạo Chi, sợ đến mức tim muốn nhảy khỏi l*иg ngực, lúc này nào dám mở miệng nói thêm lời nào.

Nhưng gã nam tử trước mắt lại dựa thế Vương Khang An - em trai của quý phi, cả hai bên bà ta đều không dám đắc tội. Thế là bà ta giả vờ ôm ngực kêu đau, để người dìu đi.

Gã nam tử trung niên thấy vậy, tức đến run cả hai tay, còn chưa kịp phản ứng đã bị phủ binh xách lên.

Triệu Quý hung hăng tát ông ta một cái, quát lớn: “Còn dám nhắc tới Vương gia, lão tử rút răng ngươi trước!”

Nói xong, thấy Thôi Đạo Chi vẫn chưa có ý rời đi, ông rất biết điều đưa tay đóng cửa lại, rồi chỉ huy phủ binh tản người ra xa căn phòng này.

Trong phòng, Thôi Đạo Chi nhìn chằm chằm Tú Tú không chớp mắt. Thấy nàng đứng yên tại chỗ, không còn vẻ dè dặt như khi đối diện hắn trước đây, tựa như mọi chuyện vừa xảy ra đều chẳng liên quan gì đến mình. Một lúc lâu sau, hắn cười lạnh một tiếng:

“Sao nào, không tác thành cho đôi gian phu da^ʍ phụ các ngươi, trong lòng thất vọng rồi à?”

Nghe vậy, Tú Tú cuối cùng cũng có chút phản ứng. Nàng chậm rãi nâng mi mắt, trong ánh mắt chỉ còn lại sự vô hồn: “Gian phu da^ʍ phụ?”

“Chẳng lẽ không phải?” Ánh mắt Thôi Đạo Chi lướt qua lớp sa y gần như lộ hết trên người nàng rồi nhìn sang tấm bình phong vẽ cảnh xuân bên cạnh, nghiến răng nói: “Quỳ xuống!”

Tú Tú âm thầm siết chặt cây trâm trong tay, lưng thẳng tắp, không hề nhúc nhích.

Thấy vậy, Thôi Đạo Chi bước lên một bước, giơ bàn tay to khỏe ấn mạnh lên vai nàng. Chỉ nghe “thịch” một tiếng, đầu gối Tú Tú lập tức truyền đến cơn đau nhói.

“Ngươi nhìn xem, ngươi lại bày ra cái bộ dạng trinh tiết liệt nữ ấy rồi. Ngày thường ta chỉ hơi đến gần một chút là ngươi đã nhíu mày, cứ như ta là mãnh thú hồng thuỷ gì đó. Vậy mà vừa rồi lại nôn nóng không chờ nổi, muốn cùng cái thứ dơ bẩn thấp hèn kia hoan lạc, tự sa đọa mình, đúng là ngu xuẩn!”

Thôi Đạo Chi tức giận đến choáng váng đầu óc, lời nói tuôn ra chẳng hề kiêng dè. Nghĩ tới cảnh vừa rồi hắn nhìn thấy Tú Tú ở cùng gã nam tử kia, hắn hận không thể lập tức đem cả hai thiên đao vạn quả để trút sạch mối hận trong lòng.

Hắn cúi đầu nhìn Tú Tú, nhìn gương mặt kiều diễm như hoa của nàng, bàn tay còn lại đột ngột bóp chặt cằm nàng, lạnh giọng quát:

“Nói đi!”

Tú Tú bị ép phải ngẩng đầu, tựa như một con búp bê đất đã mất hết sinh khí. Nàng chậm rãi nâng mi mắt, đối diện với Thôi Đạo Chi. Một lúc lâu sau, nàng bỗng bật cười.

Thôi Đạo Chi sững người. Hắn chưa từng thấy Tú Tú lộ ra vẻ mặt như thế, tựa như đang trào phúng hắn. Chỉ nghe nàng nói: “Tướng quân sai rồi. Gian phu da^ʍ phụ chưa bao giờ là kẻ khác, mà chính là ngươi và ta.”

Bàn tay Thôi Đạo Chi bỗng siết chặt, tưởng mình nghe nhầm: “Ngươi nói cái gì?”

Tú Tú chịu đựng cơn đau, dường như muốn trút ra hết mọi uất ức và thống khổ tích tụ suốt mấy tháng qua: “Không phải sao? Ngươi xem, chúng ta không môi không sính, lại suốt ngày làm những chuyện không thể đem ra ánh sáng. Dù trong lòng ngươi đã có người, sắp bàn chuyện hôn sự với nàng, dù lòng ta không muốn, thì mọi thứ vẫn cứ tiếp diễn. Như vậy không phải gian phu da^ʍ phụ thì là gì?”

Thôi Đạo Chi bị lời nàng làm cho tức đến nghẹn họng, hoàn toàn không để ý đến bốn chữ “trong lòng có người” trong lời nói của nàng, gân xanh trên trán nổi lên.

“Gan ngươi càng lúc càng lớn rồi đấy, không sợ ——”

“Ta chỉ hối hận vì trước đây mình quá yếu đuối.” Tú Tú cắt ngang lời hắn, nhìn thẳng vào hắn. Trong ánh mắt nàng bừng lên một thứ ánh sáng chưa từng có, không còn chút sợ hãi nào đối với nam nhân trước mặt:

“Nếu tướng quân thấy tức giận, cứ việc trừng trị ta cho hả giận. Đánh trượng, tống ngục, lột da rút gân, tướng quân thấy cách nào đủ sướиɠ tay thì cứ dùng lên người ta. Nếu ta chịu không nổi mà chết đi, thì đi gặp cha mẹ ta, cũng chẳng có gì không tốt.”

Nàng từng muốn cố gắng sống tiếp. Suốt những ngày qua, nàng đã dốc hết sức giả vờ như chẳng có chuyện gì, tự nhủ rằng rồi mọi thứ sẽ qua, cứ sống như thế hết đời cũng được.

Nhưng khi nhìn vào ánh mắt như muốn gϊếŧ người của Thôi Đạo Chi, nghe hắn không ngừng sỉ nhục, chà đạp mình, nàng chợt cảm thấy như vậy không ổn, hoàn toàn không ổn.

“Tướng quân, ta đã không còn muốn biết vì sao ngươi đối xử với ta như vậy nữa. Ta chỉ hỏi câu cuối cùng thôi…”

Trong lòng Tú Tú vẫn còn sót lại một chút vọng tưởng, nàng nhìn Thôi Đạo Chi, hỏi:

“Ngươi có thể buông tha cho ta không?”

Bị ánh mắt nàng nhìn chằm chằm, cổ họng Thôi Đạo Chi như bị thứ gì đó chặn lại, nuốt không trôi, nói không ra lời.

Rất lâu sau, hắn cười lạnh một tiếng, chậm rãi phun ra hai chữ:

“Mơ tưởng.”

Ánh mắt Tú Tú lập tức tối sầm lại. Nàng rũ mi, không nhìn hắn nữa.

Trong lòng Thôi Đạo Chi dâng lên một cỗ bực bội khó tả. Theo bản năng, hắn không muốn nghĩ đến những lời nàng nói, như thể trốn tránh thứ gì đó, đột nhiên túm lấy cánh tay nàng, kéo thẳng tới trước tấm bình phong. Thân thể Tú Tú bị kéo mạnh, ngã nhào lên bình phong, rồi cùng nó đổ sập xuống.

Trước mắt là bức họa xuân cung đồ trần trụi. Tú Tú quay mặt đi, nhưng lại bị Thôi Đạo Chi bẻ cằm ép quay lại.

“Vừa rồi chẳng phải ngươi còn không né sao? Vậy thì vì sao đổi thành ta, lại bày ra cái bộ dạng miễn cưỡng này? Ta thấy tấm bình phong này rất hợp với ngươi. Ngày khác ta sẽ cho người làm thêm một tấm, đặt ngay trong phòng ngươi, để ngươi ngày ngày nhìn. Ngươi thấy thế nào…”

Tú Tú vẫn bất động, nằm sấp trên bình phong. Nghe vậy, mũi nhọn của cây trâm trong tay nàng đâm sâu vào da thịt cánh tay.

Đến khi Thôi Đạo Chi xoay nàng lại, nàng như bỗng tỉnh khỏi cơn mê, vung tay đâm thẳng về phía cổ hắn.

“Đi chết đi! Đi chết đi!”

Nàng vừa đâm vừa khóc, tựa như đang dốc hết sức cho canh bạc cuối cùng.

Thôi Đạo Chi hoàn toàn không ngờ trong tay nàng còn giấu cây trâm, càng không ngờ nàng dám ra tay với hắn. Nhờ kinh nghiệm trên sa trường, hắn kịp thời tránh được đòn chí mạng, nhưng vùng vai cổ và sau lưng vẫn trúng mấy nhát trâm.

Trong cơn kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ, Thôi Đạo Chi chợt hiểu ra.

Cây trâm nàng giấu trong tay, chẳng lẽ là để làm chuyện này?

Nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên hắn xông vào, nàng đã siết chặt tay phải, tim Thôi Đạo Chi giật mạnh. Ngay sau đó, hắn giật phăng cây trâm khỏi tay nàng.

Hắn còn chưa kịp nói gì, Tú Tú đã vùng thoát khỏi sự khống chế của hắn, đứng bật dậy, tóc tai rối bù, y phục lộn xộn, lao nhanh ra ngoài.

Thôi Đạo Chi ném cây trâm đi, lòng bàn tay đầy máu, quát lớn:

“Đứng lại!”

Nhưng Tú Tú như thể chẳng nghe thấy gì, không biết từ đâu ra sức lực, mở cửa lao ra ngoài.

Trán Thôi Đạo Chi giật liên hồi, hắn vội vàng đuổi theo, vừa chạy vừa gầm lên với những người xung quanh:

“Nhắm mắt chó của các ngươi lại, cút hết đi!”

Phủ binh Thôi phủ cùng toàn bộ người trong Hương Vân Các lập tức tản ra, ai nấy đều chạy trốn như bay, sợ chậm một bước sẽ chọc phải Diêm Vương sống.

Không còn người cản trở, Thôi Đạo Chi rất nhanh đã đuổi theo. Chỉ còn vài bước nữa là tới cửa cầu thang, vươn tay là có thể bắt được Tú Tú, thì thân thể nàng bỗng chao đảo, lăn thẳng xuống bậc thang, còn kéo đổ cả một chậu hoa.

Chậu hoa bằng sứ vỡ tan tành, mảnh vỡ văng khắp nơi quanh người Tú Tú. Trên những mảnh sứ ấy còn mơ hồ dính các vết máu loang lổ.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, hơi thở Thôi Đạo Chi bỗng khựng lại.