Trong nội đình hoàng cung, văn võ bá quan ngồi theo thứ tự. Nhân dịp tiết Đoan Ngọ, yến tiệc linh đình, ca múa đủ loại không dứt, không khí vô cùng náo nhiệt.
Hoàng đế ban bánh chưng cho các quan thưởng thức. Đó là ân điển lớn lao, mọi người đều cảm kích đến rơi nước mắt, lần lượt quỳ xuống tạ ơn dưới điện.
Hoàng đế cười vui vẻ nói: “Đây là bánh do quý phi mất hai ngày làm ra, chư ái khanh nếm thử xem sao, so với bên ngoài thế nào?”
Chúng thần tự nhiên đồng thanh khen ngon. Hoàng đế lại đưa mắt nhìn về phía Thôi Đạo Chi.
Phàm là người có thể làm cận thần của thiên tử, không ai là kẻ ngốc. Ai nấy đều biết mối ân oán năm xưa giữa Thôi gia và quý phi. Mà điều hoàng đế cần lúc này chính là sự ổn định của triều cục. Hành động hôm nay chính là muốn Thôi Đạo Chi tỏ rõ thái độ.
Chỉ thấy Thôi Đạo Chi thu liễm ánh mắt, cúi đầu cung kính nói: “Tay nghề của quý phi nương nương đương nhiên là thượng thừa. Thần được nếm thử, quả là vinh hạnh.”
Hoàng đế nghe vậy liền hài lòng cười lớn, vỗ tay nói: “Tốt! Tốt lắm!”
Chúng thần theo đó cười vang. Nhất thời quân thần hòa hợp, trong điện tràn ngập không khí vui vẻ. Chỉ có Thôi Đạo Chi vẫn khép mắt, dưới đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.
Yến tiệc kết thúc, hoàng đế dẫn các đại thần ra hồ trong cung xem đua thuyền rồng. Trong tiếng trống vang dội rung trời, Đại hoàng tử không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh Thôi Đạo Chi. Nhìn những chiếc thuyền rồng đang lao đi hăng hái trên mặt hồ, hắn ta nói:
“Tướng quân bận rộn quá, ngay cả ta cũng khó gặp được.”
Mấy ngày qua, hắn ta liên tiếp sai người gửi thiệp mời Thôi Đạo Chi tới phủ gặp mặt, nhưng đều bị Thôi Đạo Chi lấy đủ loại lý do từ chối, khiến hắn ta không khỏi sinh ra vài phần bất mãn.
Việc tranh đoạt ngôi trữ quân trong triều hiện nay ồn ào náo động, hắn ta không tin Thôi Đạo Chi không hay biết. Hắn đã có thù oán với Vương gia, theo lẽ thường thì nên thân cận với mình, ủng hộ việc lập hắn ta làm thái tử. Nếu thật sự để đứa thất đệ còn non nớt kia lên làm trữ quân thì kết cục của Thôi gia trong tương lai e rằng còn thảm hại hơn trước kia.
Vậy mà Thôi Đạo Chi lại dường như chẳng hề để tâm đến những chuyện đó. Chẳng lẽ hắn thực sự tin lời bệ hạ, muốn làm một trung thần vì sự ổn định của xã tắc mà vứt bỏ thù nhà?
Người ủng hộ hắn ta tuy có, nhưng phần lớn chỉ là những lão thần không có thực quyền. Thôi Đạo Chi hiện nay nắm trong tay binh quyền, nếu có thể được hắn ủng hộ, cơ hội trở thành trữ quân của hắn ta sẽ lớn hơn rất nhiều.
Thôi Đạo Chi xoay người hành lễ với hắn ta, nói: “Điện hạ lo nghĩ quá rồi. Thần dạo này quả thực bận rộn, nhiều việc không thể chu toàn, mong điện hạ thứ lỗi.”
Đại hoàng tử bị hắn chặn họng, đành nén lại nôn nóng trong lòng, chuyển sang đánh bài tình cảm: “Năm đó lão quốc công từng giúp ta rất nhiều. Người đã đi lâu như vậy, ta vẫn luôn ghi nhớ ân tình ấy. Thôi tướng quân….”
“Điện hạ.” Thôi Đạo Chi mở miệng, cắt ngang lời hắn ta, “Điện hạ nhìn hai chiếc thuyền trong hồ kia xem. Một chiếc chạy rất nhanh nhưng không vững, một chiếc tuy chậm mà chắc. Theo điện hạ, chiếc nào sẽ thắng?”
Đại hoàng tử không hiểu ý hắn, theo ánh mắt hắn nhìn qua, trầm ngâm một lúc rồi đáp: “Tất nhiên là chiếc chạy nhanh.”
Thôi Đạo Chi không nói gì thêm. Chẳng bao lâu sau, chỉ nghe một tràng hoan hô vang lên, chiếc thuyền chạy nhanh kia không biết vì nguyên do gì suýt nữa lật úp, cuối cùng chiếc thuyền vững vàng lại giành phần thắng.
Đại hoàng tử hơi hé miệng, quay sang nhìn Thôi Đạo Chi.
Thôi Đạo Chi hơi nghiêng đầu, nói: “Người cầm lái là then chốt. Không vững thì chứng tỏ lòng người không đồng nhất. Sau đó sẽ dần bị đánh bại, bại cục cũng không còn xa. Nếu người cầm lái còn bị trọng thương thì đại cục coi như đã định. Điện hạ, tâm không thể quá nóng vội.”
Đại hoàng tử nghe xong, nhấm nháp kỹ lời ấy, dần dần nếm ra được ý vị.
Người đứng sau Thất hoàng tử là Vương quý phi. Bề ngoài bà hiện giờ thế lực hùng hậu, nhưng lại có Vương Khang An - người đệ đệ chuyên kéo chân sau. Từ khi vào kinh, hắn ta gây ra bao nhiêu chuyện? Mới hôm kia còn dám không xuống ngựa trước cửa cung, lớn tiếng trách cứ nội quan, chọc giận bệ hạ, phải nhờ Vương quý phi cầu xin mới miễn cưỡng dẹp yên.
Chưa kể, bà còn dựa vào Tề gia ở phương Nam, gia tộc vốn đã không an phận từ lâu, sớm bị triều thần chỉ trích.
Nếu đúng như Thôi Đạo Chi nói, từng bước đánh bại họ, chỉ cần kiên trì, vẫn còn hy vọng.
Còn Vương quý phi có thể đi đến ngày hôm nay, có được phong quang hiện tại, chẳng qua cũng chỉ dựa vào thánh ân mà thôi. Chỉ cần bệ hạ không còn sủng ái bà ta nữa.
Nghĩ đến đây, Đại hoàng tử âm thầm lắc đầu trong lòng.
Phụ hoàng hắn đối với Vương quý phi dường như đã mê muội, mấy chục năm ân sủng chưa từng suy giảm. Muốn làm được việc này, nói thì dễ, làm mới khó.
Đại hoàng tử liền hỏi: “Xin hỏi tướng quân, làm sao để ở thời khắc cuối cùng khiến người cầm lái bị trọng thương?”
Thôi Đạo Chi nhìn những chiếc thuyền rồng đang chao đảo trên mặt hồ, trước mắt bất giác hiện lên gương mặt Tú Tú.
“Tướng quân?” Đại hoàng tử có phần sốt ruột gọi.
Thôi Đạo Chi siết chặt hai tay sau lưng, hàm dưới căng cứng. Im lặng một lúc lâu, hắn không nói gì, cuối cùng chỉ thản nhiên đáp: “Điện hạ, vài ngày nữa là sinh nhật Chu đại nhân. Thần sẽ không đến chúc mừng được, làm phiền điện hạ thay thần gửi lời vấn an.”
Nói xong, hắn hành lễ rồi nhấc chân đi về phía hoàng đế. Hoàng đế thấy hắn tới liền vỗ vai, kéo hắn nói chuyện.
Đại hoàng tử đứng tại chỗ, cẩn thận ngẫm lại ý tứ trong lời Thôi Đạo Chi, trong lòng dần dần nảy sinh suy nghĩ.
Đến khi cung yến tan, đã gần giờ Dậu. Triệu Quý đứng ngoài cửa cung, xoa tay đi tới đi lui không biết bao nhiêu lần, ngóng cổ chờ Thôi Đạo Chi ra.
Từ xa thấy bóng hắn, Triệu Quý vội vàng chạy tới, nhưng lại thấy nhị gia đang nói chuyện với binh bộ thị lang Tiết Sùng Minh, nhất thời không dám tiến lên quấy rầy.
Tiết Sùng Minh chắp tay nói với Thôi Đạo Chi: “Thôi tướng quân, ta xin cáo từ trước, khi nào rảnh nhớ đến phủ ta uống rượu.”
Thôi Đạo Chi: “Nhất định.”
“Có chuyện gì?” Đợi Tiết Sùng Minh đi xa, Thôi Đạo Chi mới mở miệng hỏi.
Triệu Quý lúc này mới tiến lên, ghé sát tai hắn nói rõ sự việc.
Nghe xong, Thôi Đạo Chi siết chặt tay đến mức phát ra tiếng răng rắc, đột nhiên quay đầu nhìn ông, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Triệu Quý lập tức lạnh sống lưng: “Nhị… nhị gia?”
Thôi Đạo Chi cười lạnh một tiếng.
Sự mềm lòng thoáng qua khi nãy giờ như một cái tát quất thẳng vào mặt hắn, khiến hắn tỉnh táo hẳn ra.
Gấp gáp đến vậy, chỉ mong thoát khỏi bên hắn, rất tốt, thật sự rất tốt.
*
Trên gác Khúc Giang Trì, Tú Tú nóng lòng muốn sớm theo thừa tướng phu nhân rời đi, nhưng chưa tới giờ, thừa tướng phu nhân vẫn còn cùng lão phu nhân và đại thiếu phu nhân chỉ trỏ cảnh sắc dưới lầu, cười nói vui vẻ.
Mặt trời dần ngả về tây, trái tim Tú Tú như bị một bàn tay vô hình siết chặt, càng lúc càng căng thẳng.
Đợi đến khi gác lâu thưa người, thừa tướng phu nhân dường như vẫn chưa thỏa mãn, lúc này mới chuẩn bị đứng dậy rời đi.
“Nhìn nha đầu này kìa, sao trán lại đổ nhiều mồ hôi thế? E là giống ta, đều là người sợ nóng.”
Lão phu nhân liếc nhìn Tú Tú, chỉ mỉm cười nói: “Đã vậy thì càng có duyên. Từ nãy đến giờ nha đầu này chẳng ra ngoài xem náo nhiệt, chắc là mong sớm theo phu nhân về.”
Thừa tướng phu nhân hiểu đây là lời khách sáo của lão phu nhân, liền thuận thế cười, đứng dậy nắm tay Tú Tú định rời đi.
Trong lòng Tú Tú khẽ thả lỏng, đang chuẩn bị đi thì bất ngờ bị Thôi Như ôm chặt lấy hai chân.
Cô bé giống như nhận ra Tú Tú sẽ không về Thôi phủ cùng họ, đôi mắt mở to, ngẩng đầu nhìn nàng, vừa lắc vừa ôm chặt lấy chân nàng.
Tú Tú nhìn cô bé, lòng mềm lại, nhưng vẫn ngồi xổm xuống, gỡ tay nàng ấy ra khỏi người mình, dịu giọng nói: “Đại cô nương, sau này phải luôn vui vẻ nhé. Nô tỳ… đi đây.”
Thôi Như giãy giụa dữ dội đến mức giữa không trung còn khoa tay múa chân, bày ra mấy thế phòng thủ loạn xạ.
Tú Tú lắc đầu: “Nô tỳ sẽ không quay lại nữa.”
Thôi Như lập tức òa khóc.
Thừa tướng phu nhân vẫn còn ở đó, Tô Nghi Ngọc vội bế Thôi Như lên, quay sang mỉm cười xin lỗi bà: “Đứa trẻ còn nhỏ, để phu nhân chê cười rồi.”
Thừa tướng phu nhân cũng lấy khăn chấm khóe mắt, nắm tay Tú Tú nói: “Có thể khiến tiểu chủ tử quyến luyến đến vậy, đủ thấy đứa trẻ này ngoan thế nào. Ta đây quả nhiên không nhìn lầm người.”
Mọi người đều bật cười.
Lúc này, bà mới thực sự kéo Tú Tú xuống lầu rời đi.
Hầu hạ thừa tướng phu nhân lên xe ngựa xong, Tú Tú cùng mấy nha hoàn đứng bên ngoài, theo xe trở về phủ.
Nhưng xe ngựa còn chưa đi được bao xa, Tú Tú đột nhiên nhìn thấy Thôi Đạo Chi trong đám đông. Ánh mắt hắn lạnh lẽo dán chặt vào nàng, như đang nhìn một người đã chết.
Tim nàng bỗng thót lên, sau lưng lập tức túa ra một tầng mồ hôi lạnh.
Nàng cứ ngỡ hắn sẽ lập tức xông tới bắt người, nào ngờ hắn chỉ đứng đó nhìn nàng, không hề có động tĩnh gì.
Móng tay Tú Tú bấm chặt vào da thịt, đến cả chân cũng bắt đầu run rẩy.
Trong xe, thừa tướng phu nhân vẫn đang hỏi nàng quê quán ở đâu, bao nhiêu tuổi. Tú Tú cố gắng giữ bình tĩnh, đáp qua loa.
Nghe xong, thừa tướng phu nhân thở dài: “Không ngờ ngươi lại là đồng hương của quý phi nương nương, haiz, cũng thật đáng thương.”
Tinh thần Tú Tú lúc này căng thẳng đến cực độ, chỉ sợ Thôi Đạo Chi sẽ đuổi theo bắt nàng trở về, nên cũng chẳng nghe rõ bà nói gì, chỉ theo bản năng gật đầu.
Đi nhanh lên, mau rời khỏi nơi này…
Đến khi ý thức được xe ngựa đã dừng trước cổng phủ thừa tướng mà Thôi Đạo Chi vẫn không đuổi tới, Tú Tú mới thở phào nhẹ nhõm. Lưng áo đã ướt sũng hơn phân nửa, hai chân mềm nhũn, gần như không còn đứng vững.
Tú Tú theo thừa tướng phu nhân vào phủ, được bà sai người đưa tới chỗ ở của Nguyên tú nương. Vừa vào phòng, nàng không kìm được mà che mặt nức nở.
Cuối cùng, cuối cùng nàng cũng trốn thoát rồi.
Quả nhiên Thôi Đạo Chi không dám đối đầu với thừa tướng, nàng đã cược đúng.
Một lúc lâu sau, Tú Tú mới ngẩng đầu lên, lau khô nước mắt. Nhìn chậu nước rửa mặt trong phòng, nhìn chiếc giường bên cạnh, trong lòng nàng cuối cùng cũng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Mọi chuyện trước đây coi như đã qua. Từ nay về sau sẽ là những ngày tháng mới. Nàng phải cố gắng dành dụm tiền bạc, sớm ngày cầu xin thừa tướng phu nhân cho phép, rồi trở về nhà.
Đang miên man suy nghĩ, bỗng bên ngoài vang lên một tràng tiếng bước chân, chính là bà tử ban nãy đã dẫn nàng tới.
“Mama.”
“Mau quay về đi.” Bà tử kia dường như có phần tức giận.
Tim Tú Tú khẽ “thịch” một cái, nàng gượng cười nói: “Mama nói đùa rồi, phu nhân đã đưa ta vào phủ, ta tự nhiên là nha hoàn trong phủ, giờ còn có thể về đâu nữa?”
Bà tử nghiêm giọng: “Đương nhiên là về Thôi phủ! Ngươi đừng có nhắc tới phu nhân nữa, bà ấy bị ngươi hại thảm rồi! Ngươi đã là người trong phòng của Thôi tướng quân, lại đã khai diện, sao không nói sớm?!”
“Bây giờ Thôi tướng quân tìm tới tận cửa đòi người, khiến thừa tướng mất mặt vô cùng, ngay cả phu nhân cũng bị trách mắng. Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi đi!”
Từng câu từng chữ như đâm thẳng vào tai, khiến Tú Tú sững sờ như bị sét đánh, rất lâu không thốt nên lời.
Rõ ràng vừa nãy hắn không đuổi theo, rõ ràng là không…
Nàng còn chưa kịp nghĩ xong thì đã bị bà tử kia đẩy ra ngoài.
Tú Tú loạng choạng một cái, suýt nữa thì ngã.
Sắc mặt nàng trắng bệch, bị bà tử kéo thẳng vào đại sảnh.
Thừa tướng ngồi ở vị trí chủ tọa, vuốt râu hỏi: “Thôi tướng quân, tướng quân xem, có phải đây chính là người tướng quân đang tìm không?”
Thôi Đạo Chi bưng chén trà, dùng nắp khẽ gạt lá trà, liếc Tú Tú một cái, rồi đặt mạnh chén trà xuống bàn, phát ra tiếng va chạm thanh giòn.
Tú Tú như bị dọa sợ, bỗng nhiên rụt vai lại.
“Đúng vậy, chính là nha hoàn không biết điều của ta.”
Hai người lại khách sáo thêm vài câu, Thôi Đạo Chi đứng dậy cáo từ. Khi đi ngang qua Tú Tú, hắn nghiêng mắt nhìn nàng, lạnh giọng nói:
“Còn đứng đây làm gì? Muốn ta gọi kiệu tám người khiêng tới rước ngươi về sao?”
Môi Tú Tú khẽ run, cổ họng như bị thứ gì đó nghẹn lại: “Nô tỳ không dám.”
Đêm xuống, tiếng ve kêu rả rích vang khắp không gian. Tú Tú lặng lẽ đi theo sau Thôi Đạo Chi, từng bước theo hắn ra khỏi phủ thừa tướng, rồi lên xe ngựa.
Nàng vừa mới ngồi ổn định thì thấy Thôi Đạo Chi vén rèm bước vào. Hắn giống như sói đêm, bất ngờ bóp chặt cổ nàng, đẩy mạnh nàng áp sát vào vách xe.
“Nói đi, ngươi muốn chết thế nào?”