Đúng vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, đèn trong thượng phòng đông viện vẫn sáng như ban ngày. Rèm châu dưới ánh nến hắt lên ánh sáng trong suốt lấp lánh, gió nhẹ thổi qua, chuỗi hạt lay động không ngừng.
Trong phòng, dấu chân giẫm lên sàn, giày bó của nam nhân lẫn giày thêu của nữ nhân vương vãi tán loạn. Trên đó còn vương một chiếc khăn tay và yếm lụa. Bên mép giường, chiếc áo khoác màu hồng nhạt đang chậm rãi trượt xuống đất.
Màn giường xanh biếc chưa được buông hẳn, chỉ lửng lơ rủ giữa không trung, theo chiếc giường bạt bộ mà khẽ rung.
Tú Tú nhìn lư hương cách đó không xa, đưa tay che mặt. Chẳng bao lâu sau, tay nàng lại bị nam nhân kéo xuống.
Một canh giờ trôi qua, trong phòng vang lên tiếng gọi nước.
Triệu Quý đứng bên ngoài, thấy trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh, vội sai người mang nước ấm đã chuẩn bị sẵn vào.
Một cánh tay của Tú Tú buông thõng bên mép giường. Nghe tiếng nước rào rạt sau bình phong, nàng mệt mỏi mở mắt.
“Ra ngoài.” Giọng Thôi Đạo Chi trầm thấp vang lên.
Tú Tú ngồi dậy, nhặt xiêm y dưới đất mặc vào, vừa cài khuy cổ áo vừa bước ra ngoài.
Vén rèm châu ra, bên ngoài đã đặt sẵn một bát nước thuốc. Tú Tú bưng lên uống, chỉ cảm thấy vô cùng đắng, xong nhìn về phía Triệu Quý, khẽ hé môi.
Triệu Quý sững người, nghe xong liền lắc đầu.
Thấy vậy, Tú Tú chỉ gật đầu, nói: “Ta đi trước.”
Nói rồi xoay người định rời đi. Triệu Quý nhìn bóng lưng mảnh khảnh của nàng, luôn có cảm giác nàng có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, không đành lòng, liền nói:
“Giờ thì chưa có, nhưng ngày mai ta sẽ sai người đi mua, cô nương chờ nhé.”
Tú Tú vịn tường, quay lại, chân thành nói lời cảm tạ, rồi chậm rãi trở về gian phòng mình ở phía sau.
Trên đường gặp Hồng Nhụy, Tú Tú chỉ cảm thấy ánh mắt nàng ta nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống.
Nhưng lúc này Tú Tú đã mệt rã rời, chẳng muốn để tâm, chỉ gật đầu một cái, vòng qua nàng ta, vừa bước vào cửa nách lại va phải Hỉ Thước đang đi tới.
“Phi!” Hồng Nhụy siết khăn trong tay, khẽ nhổ một tiếng khinh miệt rồi quay người bỏ đi.
Trong thượng phòng, Thôi Đạo Chi đã thu dọn xong, ngồi trên giường uống trà. Mấy nha hoàn trong phòng đang thay đệm chăn mới.
Triệu Quý vào mở cửa sổ, tiện tay thêm hương vào lư hương trên bàn. Chẳng bao lâu, mùi hương nồng nặc ban đầu trong phòng đã bị hương trầm che lấp.
Thôi Đạo Chi khẽ gạt bã trà, hỏi: “Vừa rồi ở ngoài, nàng đã nói gì?”
Triệu Quý đáp: “Cô nương uống thuốc, nói trong miệng đắng quá, muốn ăn đồ ngọt, hỏi nô tài xem có đường không.”
Tay Thôi Đạo Chi khựng lại, thần sắc hơi trầm xuống.
Triệu Quý cẩn thận quan sát sắc mặt hắn rồi nói tiếp:
“Nô tài nói nhị gia không thích đồ ngọt nên trong viện này trước nay chưa từng chuẩn bị mứt kẹo hay bánh trái. Nhưng bên tây viện thì có đại cô nương nên có mấy thứ này.”
“Chỉ là giờ này đã khuya, lão phu nhân cùng mọi người hẳn đã nghỉ ngơi, nô tài cũng không dám qua quấy rầy. Vì vậy mới nói với cô nương rằng đợi sáng mai sẽ sai người ra ngoài mua chút đồ ngọt cho cô nương.”
Chỉ nghe “choang” một tiếng, nắp chén trà trong tay Thôi Đạo Chi rơi xuống miệng chén, phát ra âm thanh lanh lảnh.
“Lắm chuyện.”
Triệu Quý vội vàng quỳ xuống: “Nô tài biết tội! Chỉ là… thấy cô nương đáng thương nên mới… Sau này nô tài tuyệt đối không dám tự tiện quyết định nữa, mọi việc nhất định sẽ xin ý chỉ của nhị gia trước.”
Thôi Đạo Chi đặt chén trà lên bàn, không nói lời nào. “Nhị… nhị gia?”
Nha hoàn vừa thu dọn giường đệm từ trong phòng bước ra, quỳ xuống trước mặt Thôi Đạo Chi, giơ lên một chiếc khăn tay màu đỏ sẫm. Triệu Quý chỉ liếc qua một cái liền vội vàng dời ánh mắt đi.
Nhị gia mặc hay dùng thứ gì, không ai rõ bằng bọn họ. Chiếc khăn tay đỏ tươi này nhị gia chắc chắn không có, vậy chỉ có thể là của Tú Tú cô nương lúc nãy đánh rơi mà thôi.
“Nhị gia, có cần vứt đi không ạ?” Nha hoàn dè dặt hỏi.
Thôi Đạo Chi ngồi ngay ngắn trên giường, nhìn chiếc khăn tay ấy, nhớ tới dáng vẻ nó quấn quanh hai cánh tay trắng ngần của Tú Tú khi nãy, sắc đỏ dường như còn rực rỡ hơn lúc này.
Triệu Quý liếc mắt ra hiệu, nha hoàn liền vội đứng dậy, đặt khăn tay lên bàn trà, rồi gọi những người khác trong phòng cùng lui ra ngoài.
Trong phòng lại khôi phục yên tĩnh.
Một lúc sau, Thôi Đạo Chi nói: “Chỉ là mấy viên đường thôi, Thôi gia ta chẳng nhẽ không có nổi sao? Ra ngoài đi.”
Triệu Quý nghe vậy, trong lòng dấy lên chút nghi hoặc. Ông luôn cảm thấy, hễ chuyện gì liên quan đến Tú Tú cô nương, nhị gia lại trở nên âm tình bất định, khiến người ta khó mà đoán được.
Nhưng dù sao đây cũng là chuyện tốt. Ông vội vàng đáp: “Vâng, nhị gia nghỉ sớm.”
Chờ mọi người lui hết, Thôi Đạo Chi quay đầu nhìn chiếc khăn đỏ ngay trước mắt, khép mi không nói.
Hắn cầm chiếc khăn trong tay. Chẳng bao lâu, trong mắt hiện lên một tia bực bội rồi lại ném nó trở lại bàn trà.
Hắn đúng là không nhìn lầm, thân thể như vậy quả thực là thứ dễ khiến nam nhân lún sâu, chỉ cần sơ sẩy một chút liền có thể sa đọa, rơi vào vực sâu không lối thoát.
*
Từ đó trở đi, suốt nhiều ngày liền Thôi Đạo Chi không còn sai người gọi Tú Tú tới nữa. Trên danh nghĩa, nàng là nha hoàn thông phòng bên cạnh hắn, nhưng ngoài những chuyện trên giường ra, ngày thường Thôi Đạo Chi căn bản không cần nàng hầu hạ. Hắn không tìm nàng, Tú Tú cảm thấy cực kỳ nhẹ nhõm, mà cuộc sống của nàng cũng trở nên nhàn rỗi.
Đám nha hoàn ai cũng bận việc của mình, vậy nên nàng ở một mình trong phòng, suốt ngày không ra ngoài.
Dường như chỉ có như vậy, nàng mới có thể che giấu bản thân, trốn tránh con người và mọi chuyện bên ngoài.
Cho đến một ngày, Tú Tú ngồi trên ghế, nhìn gương mặt vô hồn trong gương, bỗng nhiên cảm thấy mình không thể tiếp tục sống như thế này được nữa.
Một đóa hoa không có ánh mặt trời, trốn trong góc tối mà tự thương tự xót, cuối cùng cũng chỉ có thể đi đến tàn lụi.
Nàng còn muốn về nhà, còn muốn gặp lại Trịnh bá và Tước nhi. Nàng không thể chết mòn ở nơi này.
Tú Tú múc nước, rửa mặt chải đầu cẩn thận. Vì từng hầu hạ Thôi Đạo Chi, lão phu nhân đã ban thưởng không ít đồ dùng trang điểm của nữ nhi gia cho nàng. Tú Tú không dùng những thứ đó, chỉ đổ một chút dầu quế ra, chải đầu, thoa lên tóc.
Khi mái tóc rối được chải gọn gàng, Tú Tú mới cảm thấy mình có chút tinh thần.
Nàng tới phòng bếp xin chút đồ ăn, ăn cho đàng hoàng. Mãi đến khi không ăn nổi nữa, nàng mới dừng lại.
Ăn no rồi, Tú Tú mở cửa, mang chăn trong phòng ra phơi. Nàng dùng gậy đập nhẹ vài cái, thấy không có bụi mới buông gậy xuống rồi đi về phía hoa viên phía tây để tiêu thực.
Phía đông là nơi ở của Thôi Đạo Chi, nàng cố tình đi xa một chút, tránh để hắn đột nhiên trở về chạm mặt.
Ngoài Hỉ Thước và Xuân Trà, phần lớn nha hoàn trong phủ Thôi gia đều không thân với nàng, nhưng ai cũng biết nàng là người của Thôi Đạo Chi. Trừ Hồng Nhụy và vài kẻ âm thầm bắt chước giọng nói của nàng ra, những người khác đối với nàng vẫn coi như khách khí.
Dọc đường gặp mấy nha hoàn, thấy nàng ra ngoài, ai nấy đều không khỏi ngạc nhiên.
Tú Tú mỉm cười trò chuyện cùng họ. Mấy người nhìn nhau vài lần rồi lấy can đảm tiến tới hỏi nàng mấy ngày nay sao không thấy ra ngoài.
Tú Tú thuận miệng bịa một lý do. Cả bọn nói cười một lúc rồi tản đi.
Đợi họ rời khỏi, Tú Tú giơ tay khẽ chạm vào khóe miệng mình.
Như vậy mới đúng. Bất kể lúc nào, nàng cũng phải vui vẻ, không thể tự chuốc khổ cho mình.
Sắp sang tháng 5, chính giữa trưa, nắng gắt đến mức trán ai cũng lấm tấm mồ hôi. Tú Tú bước nhanh tới hành lang trong hoa viên rồi ngồi xuống. Nơi này cây cối rợp bóng, mát mẻ vô cùng.
Giờ này, các chủ tử trong phòng lão phu nhân đều đang ngủ trưa, bọn hạ nhân cũng tránh nắng nóng nên không ra ngoài, vì thế nơi này hầu như không có người.
Tú Tú đi đi lại lại trên hành lang mấy lượt, thấy bụng đã tiêu gần hết, lúc này mới ngồi xuống.
Nàng giơ tay, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán rồi tựa lưng vào cột hành lang nghỉ ngơi.
Thôi phủ rộng lớn như vậy, sau chuyện lần trước, bọn sai vặt trông cổng đã bị thay một lượt, canh phòng nghiêm ngặt hơn nhiều. Muốn lén đi ra ngoài giống như lần trước là chuyện không thể, đại môn cũng bị kiểm soát chặt chẽ.
Dù có ra được ngoài, với thế lực hiện giờ của Thôi Đạo Chi, cũng chẳng mấy chốc cũng sẽ bắt được nàng về.
Tú Tú tựa đầu vào cột hành lang, khẽ nhắm mắt lại.
Không sao cả, không cần vội, rồi cũng sẽ có cách thôi.
Dần dần, nàng thϊếp đi lúc nào không hay. Trong cơn mơ màng, nàng chợt cảm thấy có thứ gì đó lăn xuống dưới chân. Mở mắt ra nhìn, chỉ thấy một chiếc đèn cá rơi trên đất. Nàng nhặt lên xem kỹ, phần đuôi cá đã bị hỏng.
Tú Tú ngẩng đầu lên, liền thấy một tiểu cô nương tóc búi song nha, trước ngực đeo khóa trường mệnh, trắng trẻo như nắm tuyết, lon ton chạy tới, đưa đôi tay nhỏ ra phía nàng.
Tú Tú ngồi xổm xuống, đặt chiếc đèn cá vào tay cô bé, hỏi: “Cái này là của muội sao?”
Tiểu cô nương gật đầu, cầm đèn cá lên nhìn, thấy bị hỏng, liền mếu máo khóc. Nước mắt rơi lộp độp mấy giọt, nhưng miệng nàng ấy lại không phát ra được một tiếng nào.
Tú Tú sững người.
Hóa ra tiểu cô nương này là một đứa trẻ câm.
Đang còn ngỡ ngàng, tiểu cô nương bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ như đang trách móc nàng.
Tú Tú nhất thời không biết nói gì. Chiếc đèn cá không phải do nàng làm hỏng, nhưng nhìn một đứa trẻ ấm ức mếu máo, nàng vẫn không kìm được mà đưa tay nắm lấy tay cô bé.
Nàng hiểu rất rõ cảm giác khi món đồ yêu quý bị hỏng là thế nào.
Sự tủi thân và cảm giác bị bỏ rơi ấy, khi nhìn thấy trên người một đứa trẻ, lại càng khiến nàng đồng cảm như chính mình đang trải qua.
“Đừng khóc, để ta sửa lại cho muội, được không?”
Nghe vậy, tiểu cô nương chớp chớp đôi mắt to, nước mắt còn đọng trên hàng mi, cứ thế nhìn nàng.
Tú Tú mỉm cười với cô bé, đứng dậy tìm mấy nan tre, cẩn thận vá lại chỗ hỏng của chiếc đèn cá.
Khi thấy chiếc đèn cá lại lành lặn như ban đầu, tiểu cô nương kinh ngạc mở to mắt, rồi nhoẻn miệng cười rạng rỡ.
“Đại cô nương ——”
Phía sau Tú Tú, một nha hoàn vội vã chạy tới, ngồi xổm xuống bên cạnh tiểu cô nương, cẩn thận xem xét xem nàng ấy có bị thương không.
“Tiểu tổ tông của ta ơi, sao người không nói tiếng nào đã chạy mất dạng rồi? Đại thiếu phu nhân tìm không thấy người, lo lắng muốn chết rồi!”
Nói xong, nàng ta còn quay sang Tú Tú nói vài câu cảm tạ rồi nắm tay tiểu cô nương kéo đi xa.
Tú Tú đứng nguyên tại chỗ, ngẩn người nhìn theo bóng dáng một lớn một nhỏ dần khuất.
Đại cô nương…
Đợi đến khi hai bóng người kia hoàn toàn biến mất, Tú Tú mới đứng dậy quay về.
Không ngờ đến chạng vạng, Thôi Đạo Chi lại đột ngột xông vào phòng nàng, một tay kéo nàng bật dậy khỏi ghế: “Ai cho phép ngươi tiếp cận đại cô nương?!”
Cổ tay Tú Tú bị bóp đau điếng, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị hắn hất mạnh, ném xuống giường đất.
Nàng chống tay ngồi dậy, quay đầu lại nói: “Nô tỳ chỉ là lúc ngồi hóng mát trong hoa viên tình cờ gặp nàng. Đèn cá của nàng bị hỏng, nô tỳ vừa hay biết sửa, nên giúp nàng vá lại mà thôi.”
Thôi Đạo Chi lạnh lùng nhìn nàng. Nghĩ đến mọi chuyện không biết từ lúc nào đã thành ra thế này, trong mắt hắn dần bốc lên lửa giận.
“Từ nay về sau không được bước vào tây viện.”
Nghe vậy, Tú Tú khẽ gật đầu.
Hắn nói gì, nàng làm nấy là được. Thân phận hèn mọn, chỉ có thể nhẫn nhịn mà chịu.
Trước khi nghĩ ra được cách rời đi, nàng chỉ có thể sống như vậy để bảo toàn bản thân.
Thấy nàng ngoan ngoãn như thế, Thôi Đạo Chi lại như bị thứ gì đó nghẹn trong cổ họng, khó chịu vô cùng.
Sắc mặt hắn âm trầm, xoay người rời đi.
Tú Tú đứng yên một lúc rồi quay lại ngồi xuống ghế, cầm lược lên chải tóc.
Giờ đây, nàng đã có thể bình thản đối mặt với thái độ của Thôi Đạo Chi đối với mình.
Tú Tú cảm thấy, trái tim mình dường như đang dần phủ lên một lớp vỏ cứng, chẳng còn dễ dàng bị tổn thương nữa.
Nàng hỏi Hỉ Thước vừa bước vào phòng: “Cô nói xem, nhị gia vừa rồi là có ý gì?”
Hỉ Thước lắc đầu, do dự đáp: “Có lẽ là sợ đại cô nương xảy ra chuyện. Đại gia chỉ có mỗi đại cô nương là con, năm đó đại gia qua đời, Thôi gia sa sút, nhị gia lại không ở nhà… khi ấy cả Thôi phủ đều không được phép ra ngoài.”
“Đại cô nương sinh bệnh, mãi vẫn không thấy khá hơn. Mời đại phu thế nào cũng không xong, mà khi đó thánh thượng ban lệnh cấm ra vào, nên không mời được thầy thuốc. Đại thiếu phu nhân ngày ngày quỳ trước Phật, khóc đến sắp mù cả mắt. Đợi đến khi đại cô nương cuối cùng cũng khỏi bệnh thì lại không nói được nữa. Sau đó mời bao nhiêu đại phu cũng đều vô ích.”
“Nghe nói là Vương quý phi trong cung nói xấu trước mặt bệ hạ, khiến bệ hạ hạ lệnh, nói là sợ người nhà Thôi gia chạy trốn.”
Tú Tú nghe xong, ngẩn người suy nghĩ.
Chuyện đó thì liên quan gì tới nàng? Thôi Đạo Chi dựa vào đâu mà trút giận lên người nàng?
Dựa vào đâu chứ.
*
Sáng sớm hôm nay Thôi Đạo Chi đã bị lão phu nhân gọi tới. Hai người nói chuyện một lúc, lão phu nhân thở dài:
“Cũng chẳng biết mấy hôm nay con bé bị làm sao, ăn uống chẳng ra sao cả. Ta với nương nó cũng bó tay.”
Thôi Đạo Chi nghe vậy, theo bản năng nhớ tới chuyện mấy ngày trước, mày khẽ nhíu lại, sai người mang Thôi Như ra.
Hắn xoa đầu nàng, hỏi: “Như nhi, sao con không chịu ăn cơm tử tế?”
Thôi Như hất tay hắn ra, lạch bạch chạy vào phòng, mang ra chiếc đèn cá của mình. Phần đuôi cá lại vô tình bị nàng làm hỏng.
Thôi Đạo Chi: “Cái này bỏ đi, nhị thúc mua cho con cái khác.”
Thôi Như lắc đầu, chỉ vào đèn cá, miệng a a ra hiệu.
Lão phu nhân hỏi: “Như nha đầu, con muốn tìm ai sao?”
Thôi Như gật đầu. Nha hoàn hầu hạ phía sau đúng lúc lại nói: “Hôm kia, cô nương gặp Tú Tú cô nương trong hoa viên, không biết có phải muốn tìm nàng ấy không.”
Mày Thôi Đạo Chi nhíu chặt lại. Hắn theo phản xạ muốn dỗ dành Thôi Như thêm vài câu, nhưng lại thấy nàng đột nhiên xoay người, xách đèn cá, kéo tay nha hoàn phía sau rồi chạy ra ngoài.
Theo nha hoàn dẫn đường, cả bọn dần dần chạy về phía sau trạch.
Lão phu nhân lo lắng không thôi, vội nói với người phía sau: “Mau gọi thêm người theo sau!”
Thôi Đạo Chi trầm mặc một chút rồi nhấc chân đi theo.
Khi đến trước phòng Tú Tú, hắn nhìn thấy Thôi Như đang kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi cạnh Tú Tú, chăm chú nhìn nàng dùng nan tre đan lại chiếc đèn cá. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy là nụ cười rạng rỡ đã lâu không thấy.
Từ khi không thể nói chuyện, hắn chưa từng thấy nàng cười vui vẻ đến vậy.
Tú Tú nghe thấy động tĩnh, buông đồ trong tay xuống, đứng dậy hành lễ: “Tướng quân.”
Thôi Đạo Chi lặng lẽ nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên.