Đêm đó, Thôi Đạo Chi lại gọi nước lạnh thêm mấy lần, lăn lộn đến tận nửa đêm mới nghỉ ngơi.
Sáng sớm vào triều rồi trở về, hắn đến chỗ lão phu nhân dùng bữa. Trong bữa ăn, lão phu nhân không ngừng gắp thức ăn cho hắn: “Con trai của ta, con đã vất vả rồi. Phụ thân và huynh trưởng con dưới suối vàng rốt cuộc cũng có thể nhắm mắt rồi.”
Nói xong, nước mắt bà đã rưng rưng, phải lấy khăn lau đi.
Thôi Đạo Chi thấy vậy khuyên giải, an ủi vài câu.
Tước vị đã trở lại tay Thôi gia, từ hôm qua trở đi, vật phẩm ban thưởng từ trong cung liên tiếp được dâng vào phủ, gần như chất đầy cả kho trong phủ.
Thôi gia lại một lần nữa trở về trung tâm quyền thế ở Trường An.
Cùng lúc đó, những văn võ bá quan, hoàng thân quốc thích từng né tránh không kịp ngày trước, trong chớp mắt gần như đều đổi sắc mặt, tỏ ra thân quen với Thôi Đạo Chi, liên tiếp đưa thiệp tới.
Trong đó còn có cả mấy người là tâm phúc của Đại hoàng tử.
Thôi Đạo Chi cụp mắt, gắp cho lão phu nhân một con tôm phù dung.
Lão phu nhân vẫn còn cảm khái: “Đây đều là hoàng ân, sau này con càng phải tận tâm tận lực hơn, vì triều đình làm việc cho tốt.”
Tay Thôi Đạo Chi khựng lại một chút rồi vâng một tiếng. Lão phu nhân lại bắt đầu nói tới chuyện mở tiệc:
“Người ta đã đưa bái thϊếp, chúng ta cũng không nên phớt lờ quá mức, cũng nên bày tiệc chu đáo để chiêu đãi mọi người mới phải. Nhưng mà phủ đệ hiện giờ không rộng bằng trước kia, e rằng khách tới đông thì bàn tiệc khó mà bày đủ.”
“Còn nữa, tuy bệ hạ đã ban trả danh hiệu cho phủ quốc công, nhưng trong phủ đã bỏ hoang từ lâu, cần phải chỉnh trang lại hết mới có thể ở được.”
Thôi Đạo Chi chỉ nói: “Khách mời không nhiều, phủ này hiện giờ cũng đủ dùng rồi nương.”
Lão phu nhân sững người: “Ta nghe nói nửa Trường An đều đưa thiệp tới, sao lại… Nếu chỉ mời vài người trong đó, e rằng sẽ đắc tội với người khác. Con à, chúng ta không thể lại ——”
“Nương cứ yên tâm.”
Nghe Thôi Đạo Chi nói vậy, lão phu nhân cũng chỉ đành gật đầu: “Con giống phụ thân con, là người có chủ ý. Nếu con đã nói vậy thì cứ làm như vậy đi.”
Hai mẹ con dùng bữa xong, nha hoàn vào dọn đồ ăn. Bên kia, Thôi Như từ trong đi ra, dụi mắt tìm tổ mẫu.
Lão phu nhân bế tiểu nha đầu lên, chỉ về phía Thôi Đạo Chi: “Sao vậy, mới có một lát mà đã không nhận ra nhị thúc rồi à?”
Thôi Như há miệng, a a mấy tiếng, phát hiện mình không nói ra được hai chữ “nhị thúc”, liền có chút sốt ruột.
Sắc mặt lão phu nhân chùng xuống, nói: “Đứa trẻ này, sau này cũng không biết phải làm sao mới tốt.”
Thôi Đạo Chi xoa xoa đầu Thôi Như, bế nàng vào lòng, vỗ nhẹ lưng dỗ dành. Một lúc lâu sau, Thôi Như cuối cùng cũng quên chuyện vừa rồi, nhe hai chiếc răng nanh cười rạng rỡ.
Lão phu nhân thấy hắn đang vui, nhớ tới lời Lý bà tử nói hôm kia, bèn như vô tình nói:
“Tối ngày mai lại qua đây một chuyến, chỗ ta còn có chút di vật của phụ thân và đại ca con, chúng ta cùng nhau thu dọn.”
Thấy Thôi Đạo Chi gật đầu, lão phu nhân lúc này mới yên tâm. Bà đang định hỏi thêm chuyện nha hoàn trong phòng hắn bỏ trốn, thì đã thấy hắn buông Thôi Như xuống, hành lễ cáo từ.
Biết hắn hiện giờ bận rộn, lão phu nhân cũng không giữ lại hỏi thêm, nâng chén trà lên nhấp ngụm, nói: “Đi đi, đừng bận lòng về ta.”
Đợi đến khi bóng dáng hắn hoàn toàn khuất sau rèm, Lý bà tử mới chậm rãi bước vào, ghé tai bà nói nhỏ chuyện gì đó.
Lão phu nhân vừa nghe xong, tay cầm nắp trà không vững, chỉ nghe “keng” một tiếng, nắp trà rơi xuống miệng chén, bắn lên mấy giọt nước nóng.
Lý bà tử vội đỡ lấy chén trà, đặt lên bàn trà, nắm tay lão phu nhân hỏi xem có bị bỏng không.
Lão phu nhân lắc đầu, bảo Lý bà tử bế Thôi Như đi rửa mặt chải đầu.
“Thật vậy sao?”
Lý bà tử gật đầu: “Nha hoàn Hồng Nhụy khóc đến sưng cả mắt, giờ còn không chịu gặp ai.”
Lão phu nhân nghe xong, chống tay lên trán, trong lòng vô cùng lo lắng.
Chẳng lẽ trên người đứa con trai này của bà thật sự có vấn đề gì sao?
Lý bà tử lại ở bên cạnh nói thêm: “Còn có nha đầu Tú Tú kia, lão nô thật sự hết cách, không đưa ra được.”
Lão phu nhân lúc này đang nghĩ về chuyện của Thôi Đạo Chi, đâu còn tâm trí để ý tới Tú Tú, nghe vậy chỉ nói một câu: “Được rồi.”
*
Trong đại lao Kinh Triệu Phủ, Tú Tú đang co mình trong một phòng giam chất đầy cỏ tranh, dựa tường nhắm mắt nghỉ tạm.
Chỉ trong vỏn vẹn hai ngày, nàng đã gầy đi một vòng. Gương mặt vốn đầy đặn nay đã hơi hóp lại, y phục hai ngày trước còn vừa người, giờ đã thừa ra một mảng lớn.
Lúc bị bắt vào, trong phòng giam có cả thảy sáu nữ tù, nay chỉ còn lại mình nàng và một phụ nhân ăn nói chua ngoa.
Mấy người còn lại, sau khi nàng vào không lâu, lần lượt bị lôi đi, từ đó không bao giờ trở lại.
Tú Tú vẫn nhớ rõ gương mặt hoảng sợ của người đầu tiên bị kéo đi. Nàng ta kêu không muốn chết, chẳng bao lâu sau, Tú Tú đã thấy bóng dáng nàng dần dần biến mất trong bóng tối.
Rất nhanh, tiếng kêu thê lương cùng mùi máu tanh truyền tới. Tú Tú mặt tái mét, quay đầu nhìn những gương mặt còn lại trong ngục, phát hiện trên mặt bọn họ gần như đều là vẻ chết lặng.
Sau đó là người thứ hai, thứ ba, thứ tư…
Sắc mặt Tú Tú cũng dần dần trở nên giống như bọn họ.
Nàng chỉ mong trận tra tấn phi nhân tính này sớm kết thúc.
Bên ngoài phòng giam truyền đến tiếng bước chân. Tú Tú theo bản năng run người, giật mình tỉnh khỏi giấc ngủ, quay đầu nhìn thì thấy là lao đầu mang cơm tới. Không biết có phải nàng nghĩ nhiều hay không mà luôn cảm thấy tên lao đầu kia còn nhìn nàng từ trên xuống dưới thêm mấy lượt.
Tú Tú vịn người vào tường đứng dậy, bước tới nhận phần ăn.
Khẩu phần ăn hôm nay của nàng chỉ có một bát cháo loãng vơi, trong đó gần như không tìm thấy mấy hạt gạo, nhưng như vậy vẫn tốt hơn là ăn cái bánh màn thầu vừa khô vừa cứng như mấy ngày vừa rồi.
Tú Tú mặt không đổi sắc ăn hết bát cháo loãng rồi lại ngồi về chỗ cũ, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lao đầu nhìn nàng một cái đầy ẩn ý, thu dọn đồ đạc xong liền rời đi.
“Đằng nào cũng sắp chết rồi còn ăn làm gì, mấy thứ đó biết đâu còn dính phân chuột đấy.”
Một phụ nhân phía sau cười nhạo nàng. Mấy ngày nay bà ta gần như không ăn uống gì hết, lúc này nói chuyện đã có phần yếu ớt.
Tú Tú quay sang nhìn bà ta, từ trong ngực lấy ra nửa cái màn thầu, đưa tới trước mặt bà:
“Nghe nói chết đói thì ngay cả đường cũng đi không nổi, đầu thai không xong. Ta muốn làm một con quỷ no bụng để còn có sức quay lại nhân gian tìm cha mẹ ta. Bà ăn không?”
Người phụ nhân kia nghe nàng nói một tràng như vậy, không khỏi sững người.
Tú Tú tưởng bà ta không cần, định thu lại, nào ngờ phụ nhân đột nhiên giật lấy cái màn thầu trong tay nàng: “Đã đưa rồi, nào có lý thu về?”
Nói xong liền há miệng cắn một miếng, “Phì phì phì, khó ăn thật!”
Miệng thì nói vậy, nhưng vẫn ăn hết nửa cái màn thầu đó.
Tú Tú nhìn bà ta, mỉm cười.
Người phụ nhân quay mặt đi chỗ khác, nói: “Nha đầu ngốc, cười cái gì đó, chúng ta đều là người sắp chết rồi.”
Tú Tú không nói thêm nữa, ôm gối cuộn người lại.
Không biết nàng có tìm được cha mẹ hay không. Cha từng dặn nàng phải sống cho tốt, nhưng dường như nàng đã không làm được. Chỉ mong ông đừng trách nàng.
Đang định chìm vào giấc ngủ, bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân, lần này là hai người.
Tú Tú bỗng mở to mắt, các ngón tay siết chặt lấy y phục.
Người phụ nhân dường như đã linh cảm được chuyện gì đó, chẳng biết từ lúc nào đã đến bên cạnh nàng, ghé sát tai nói nhỏ một câu.
Nghe xong, Tú Tú ngẩng đầu nhìn bà ta. Phụ nhân chà tay lên vạt áo rồi đưa tay sờ lên mặt nàng:
“Đứa trẻ ngoan, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
Tú Tú ngơ ngác đáp: “Mười sáu.”
Phụ nhân bật cười, trong giọng nói đã không còn vẻ chanh chua như trước:
“Nữ nhi của ta lớn hơn ngươi hai tuổi, vừa mới sinh con. Hôm kia nghe nói cả hai đều không còn nữa. Giờ ta xuống dưới trước, cũng không biết bọn họ có tìm được ta hay không.”
Tú Tú đang định nói gì đó thì hai ngục tốt đã chạy tới, kéo phụ nhân đi.
Tiếng la hét thê lương lại vang lên. Lần này, Tú Tú nắm chặt lấy cột gỗ trong phòng giam, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Không biết đã qua bao lâu, trong phòng giam lại vang lên tiếng bước chân. Tú Tú mở mắt ra, phát hiện trời đã tối.
Trong ngục được thắp đuốc, cách đó không xa có hai bóng người đang đứng. Trong đó có một người thân hình cao lớn, tuy không nhìn rõ mặt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được uy áp nặng nề toát ra từ người hắn.
Đám người chậm rãi tiến lại gần, lúc này mới nhận ra đó là Thôi Đạo Chi.
Hắn khoác quan bào đỏ thêu hổ, lặng lẽ đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng, ánh mắt dò xét đánh giá.
Mấy ngày không gặp, nay gặp lại, lại có cảm giác như đã qua mấy kiếp người.
Phủ doãn Kinh Triệu Phủ - Chu Tùng giơ tay ra hiệu, lao đầu hiểu ý, bước tới hỏi Tú Tú: “Cô nương có hối hận không?”
Tú Tú mím môi, nhìn về phía lao đầu.
Lao đầu nói tiếp: “Thôi tướng quân nhân từ, nếu cô nương có tâm hối cải, sẽ đón cô nương trở về.”
Nhân từ?
Tú Tú nghĩ, từ này thật sự chẳng hề liên quan đến Thôi Đạo Chi.
Nàng nhớ tới những người trong phòng giam đã chết, nhớ tới lời phụ nhân kia nói trước lúc bị kéo đi, nhớ tới cha mẹ mình.
Nàng khẽ hé môi: “Ta hối hận.”
Nói xong câu đó, nàng chậm rãi trượt ngồi xuống đất. Rất nhanh sau đó, có người mở khóa, dẫn nàng ra ngoài.
Thôi Đạo Chi chắp tay về phía phủ doãn Chu Tùng: “Làm phiền rồi.”
Chu Tùng cười nói: “Chuyện nhỏ không đáng nhắc tới, sau này tướng quân mời ta uống vài chén là được.”
Đợi Thôi Đạo Chi rời đi, Chu Tùng hơi nhíu mày. Ông ta vốn là người của Đại hoàng tử, Thôi Đạo Chi đã từ chối yến tiệc của Đại hoàng tử, vậy mà lại cố tình nhờ ông ta ra tay giúp đỡ, rốt cuộc là có ý gì?
*
Tú Tú bị đưa về Thôi phủ. Mấy nha hoàn đút cho nàng ăn rồi mang nước tới đổ vào thau tắm, đỡ nàng vào trong, để nàng tắm gội xông hương. Ra ngoài, họ lấy một bộ áo bông gấm hoa màu hồng đào thay cho nàng.
Cuối cùng, bưng tới một chiếc gương Tây Dương, đặt trước mặt nàng.
Tú Tú nhìn người trong gương, cảm thấy có chút xa lạ.
Buổi tối, nàng được đưa tới phòng của Thôi Đạo Chi. Nàng đứng tại chỗ, cúi đầu, nhìn đôi giày thêu hoa phù dung vừa thay trên chân mà ngơ ngẩn.
Trong phòng dần dần vang lên tiếng bước chân, đôi giày màu xanh đá của Thôi Đạo Chi xuất hiện trong tầm mắt nàng.
Hắn ngồi xuống ghế, nâng chén trà trên bàn, dùng nắp chén khẽ gạt lá trà.
Tú Tú vốn nghĩ hắn sẽ quở trách mình, hoặc là trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, không ngờ sau khi uống xong trà, hắn chỉ lặng lẽ nhìn nàng, như thể muốn nhìn xuyên thấu cả linh hồn nàng.
Chiếc đồng hồ Tây Dương trên bàn phát ra tiếng tích tắc, rất nhanh sau đó, chân Tú Tú bắt đầu tê dại.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng mới nghe thấy giọng Thôi Đạo Chi vang lên: “Ở trong ngục, ngươi đã nhìn thấy những gì?”
Tú Tú ngẩng đầu, mấp máy môi, một lúc lâu sau mới đáp: “Thưa tướng quân, là máu và người chết.”
Thôi Đạo Chi hỏi: “Sợ không?”
Tú Tú: “Sợ.”
“Vậy nên ngươi cầu xin, nhận thua?”
Tú Tú rũ mắt, chuyển ánh nhìn xuống tấm thảm nỉ trước mặt, trầm mặc một lát rồi nói:
“Phải.”
Thôi Đạo Chi cười lạnh một tiếng, bắt đầu xoay chiếc nhẫn ban chỉ ở tay trái.
Hóa ra cũng chỉ có vậy.
Mới dọa một chút đã mềm nhũn cả đầu gối rồi, vẫn chẳng khác gì người khác.
Thôi Đạo Chi ngồi ở đó, nhìn Tú Tú, thấy gương mặt nàng vì gầy yếu mà sớm đã không còn minh diễm như trước, các ngón tay vô thức bắt đầu gõ nhẹ trên bàn trà.
Chỉ là một nha đầu hết sức bình thường, rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở chỗ nào.
Có lẽ có một số việc, phải thử nghiệm một lần mới biết được.
Hắn ngừng gõ, ngoắc tay một cái, gọi Tú Tú tới, rồi nhàn nhạt mở miệng: “Cởi xiêm y ra, lại đây hầu hạ ta.”