Chương 34: Bị hạ thuốc

Ở thượng phòng tây viện, lão phu nhân đang ngồi trên giường tháo dây hoa buộc tóc cho cô cháu gái nhỏ, từ xa dường như nghe thấy bên ngoài vọng lại một trận ồn ào.

Bà bất giác mạnh tay hơn một chút, khiến Thôi Như quay đầu lại, ủy khuất lắc lắc cánh tay bà.

Lão phu nhân vội vàng ôm nàng vào lòng, thương yêu gọi:

“Cháu ngoan, là tổ mẫu không tốt, tổ mẫu già rồi, không chú ý, đáng đánh, đáng đánh.”

Nói xong, một tay xoa đầu cô bé, một tay với sang người bên cạnh hỏi: “Bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?”

Lý bà tử lĩnh mệnh ra ngoài hỏi thăm, nửa nén hương sau mới vén rèm trở lại:

“Bẩm lão phu nhân, người bên ngoài nói là hôm qua có một nha hoàn bỏ trốn, nhị gia đã đưa nàng ta đến Kinh Triệu Phủ. Hiện giờ đang hạ lệnh chỉnh đốn lại bọn gác cổng cùng các bà tử nên động tĩnh hơi lớn một chút. Vừa rồi nhị gia còn sai người đến nói rằng không có việc gì, xin lão phu nhân đừng lo lắng.”

“À.”

Lão phu nhân vì chuyện năm đó mà khá nhạy cảm với những động tĩnh như vậy, nghe thấy chỉ là một nha hoàn bỏ trốn liền yên tâm, gật đầu nói:

“Ta biết rồi. Chỉnh đốn hạ nhân là lẽ phải. Cả nhà chúng ta vừa trở về, hạ nhân trong phủ đã quen lơi lỏng, quả thật nên quản thúc lại cho tốt. Nếu không, sau này xảy ra chuyện mới hối hận thì đã muộn, nhất là chỗ cổng ngõ, càng không thể qua loa.”

“Nhưng mà nhị gia các ngươi đi đường xa, cả người đã mệt rồi, dặn nó nghỉ sớm một chút, đừng để lao lực tổn hại thân thể. Những việc này để ngày mai làm cũng như nhau, không cần vội.”

“Vâng.” Lý bà tử đáp lời rồi lại vén rèm đi ra.

Khuôn mặt ngây thơ của Thôi Như rúc trong trong lòng lão phu nhân ngẩng lên lắng nghe, rồi từ từ buồn ngủ.

Lão phu nhân giao nàng cho Lý bà tử bế sang phòng bên ngủ, còn mình thì ngồi lại đó, sắc mặt dường như không được tốt lắm.

Tô Nghi Ngọc hỏi: “Nương sao vậy?”

Lão phu nhân thở dài, nói: “Lần này chúng ta trở về, ý đồ của bề trên đã rõ rành rành, mấy mẹ con chúng ta, e rằng chỉ mang thêm phiền toái cho nó mà thôi.”

Tô Nghi Ngọc vội vàng đứng dậy khuyên nhủ bà: “Nương lại nghĩ nhiều rồi, để nhị gia nghe thấy chẳng phải sẽ buồn lòng sao.”

Lão phu nhân lắc đầu: “Những chuyện khác ta không lo, chỉ sợ lão nhị tự mình chui vào ngõ cụt, trong lòng quẩn quanh không thoát ra được. Con nhìn xem, nó có phải so với mấy năm trước âm trầm hơn rất nhiều không? Đến cả ta cũng chẳng đoán được nó đang nghĩ gì.”

Tô Nghi Ngọc vốn vụng lời, cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể khuyên bà yên tâm.

Hai người lại trò chuyện thêm một lúc. Lão phu nhân biết nàng nhớ con gái, liền phất tay bảo nàng lui xuống.

Tô Nghi Ngọc vừa ra khỏi phòng, Lý bà tử đã quay lại, chỉ là sắc mặt không được tốt lắm:

“Lão phu nhân, lời người dặn lão nô đều đã truyền đạt đi. Nhị gia bảo người cũng nên nghỉ sớm, sáng mai ngài ấy sẽ sang thỉnh an.”

Lão phu nhân ngồi trước bàn trang điểm, để Lý bà tử giúp tháo trâm cài, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Lý bà tử liền kể lại những chuyện mình hỏi thăm được. Khi nghe nói nha hoàn bỏ trốn hôm qua chính là Tú Tú mà Triệu Quý từng nhắc đến, lão phu nhân không khỏi cảm thấy kỳ lạ: “Chẳng phải nói nhị gia các ngươi đã đề bạt nàng làm nha hoàn hầu cận rồi sao? Vậy sao còn muốn chạy?”

Lý bà tử cũng thở dài: “Đúng là thế, cũng chẳng biết nha đầu ấy nghĩ gì. Ngày thường nhìn nàng rất hiểu chuyện, ai ngờ lại làm ra việc hồ đồ như vậy.”

Trốn nô vốn là phản chủ. Lý bà tử tuy thương Tú Tú nhưng trước mặt lão phu nhân cũng không dám nói đỡ, chỉ lặng lẽ cầm lược gỗ chải tóc cho bà.

Lão phu nhân trầm mặc một lúc, bỗng nhớ ra một chuyện, liền nắm tay Lý bà tử hỏi: “Nàng ta với nhị gia các ngươi từng chung phòng chưa?”

Câu hỏi này giống hệt câu hôm kia Lý bà tử đã hỏi Tú Tú. Bà khựng lại động tác chải tóc, đáp:

“Chưa ạ. Lão nô cũng sốt ruột. Hôm kia nhị gia có thân cận với nàng, hai người còn kéo kéo tay nhau, lão nô cứ tưởng nhị gia cuối cùng cũng nghĩ thông, sẽ làm chuyện gì đó. Ai ngờ khi xong việc, lão nô xem xét thân thể nàng, phát hiện nàng vẫn còn trong sạch.”

“Ban đầu lão nô nghĩ nhị gia khó khăn lắm mới có người chịu để ý, vậy mà mỹ nhân bày ngay trước mắt, ngài ấy lại nhất quyết không động. Chuyện này… lão nô cũng chẳng biết làm sao cho phải, mà cũng không thể chạy tới trước mặt khuyên nhị gia chuyện kia được, lão nô đâu có cái mặt mũi ấy.”

Nghe đến đây, lão phu nhân càng lúc càng kinh hãi.

Chẳng lẽ đứa con trai này của bà, trên người có bệnh gì đó sao?

Mấy năm trước hắn không nghĩ đến chuyện này còn có thể nói là không hiểu. Sau đó lại vì phải giữ hiếu cho phụ thân và huynh trưởng, dù có nghĩ cũng không thể làm. Nhưng nay hắn đã ngoài hai mươi, đúng độ khí huyết cường thịnh, vì sao lại thanh tâm quả dục đến mức này?

Nếu không nhắc tới chuyện kia thì thôi, nhưng nghe Lý bà tử nói, rõ ràng hắn là muốn thân cận với nha đầu tên Tú Tú kia, vậy mà cuối cùng vẫn không làm.

Lão phu nhân càng nghĩ càng bồn chồn, Thôi Đạo Chi chính là cốt nhục duy nhất của Thôi gia, nếu từ đây mà tuyệt hậu, sau này bà còn mặt mũi nào đi gặp phụ thân hắn!

“Mấy ngày nữa âm thầm đi mời một lang trung giỏi tới, cứ nói là mời về chữa bệnh cho Như nha đầu. Đến lúc đó, mời nhị gia các ngươi tới đây một chuyến.”

Lý bà tử nghe vậy không khỏi kinh hãi, chẳng lẽ lão phu nhân đang hoài nghi nhị gia ——

Nghĩ kỹ lại, dường như cũng không phải là không có lý.

Lão phu nhân lại dặn bà lặng lẽ đến Kinh Triệu Phủ xem tình hình Tú Tú, nếu có thể thì nghĩ cách đưa nàng về để phòng bất trắc.

Lý bà tử gật đầu tuân mệnh.

*

Vì mấy năm trước các chủ tử không ở nhà, nha hoàn tiểu tư trong Thôi phủ quen thói buông thả làm càn, nay bị chỉnh đốn một phen, trông đã khá hơn rất nhiều.

Dưới thủ đoạn nhanh gọn của Thôi Đạo Chi, mọi người đều tâm phục khẩu phục, không ai dám làm bậy như trước kia nữa.

Sáng sớm tinh mơ, tiếng mõ báo canh vang lên liên hồi, Triệu Quý quỳ dưới đất giúp Thôi Đạo Chi mặc y phục.

Hôm nay sau khi nhị gia vào triều, sẽ ở lại dự yến tiệc trong cung để ăn mừng trận đại thắng Địch Nhung lần này.

Biết đâu hôm nay bệ hạ cao hứng, lại có thể ban lại tước vị cho Thôi gia.

Buộc đai lưng bạch ngọc trên quan phục cho Thôi Đạo Chi xong, Triệu Quý mới đứng dậy.

Đồ ăn sáng trên bàn đã bày sẵn, Thôi Đạo Chi bước tới ngồi xuống, Triệu Quý đưa đũa cho hắn.

Ăn được nửa chừng, Thôi Đạo Chi chợt thấy bên trái có đặt một đĩa bánh hợp hoan, tay hắn khựng lại.

Triệu Quý tưởng hắn muốn ăn, liền khom người gắp một miếng bỏ vào bát hắn.

“Nhị gia không biết đó thôi, đây là món đầu bếp trong bếp dậy từ sáng sớm làm, nghe nói học được từ một sư phụ phương Nam. Nhị gia nếm thử xem thế nào?”

Thôi Đạo Chi lại đặt đũa xuống: “Dọn đi.”

Triệu Quý sững người, cuối cùng vẫn sai người mang đĩa bánh hợp hoan đi.

Trong lòng ông âm thầm ghi nhớ, lát nữa phải dặn dò phòng bếp, sau này đừng làm món bánh này nữa.

*

Không bao lâu sau, bên ngoài có người tới bẩm báo ngựa xe đã chuẩn bị xong.

Thôi Đạo Chi đứng dậy đi ra ngoài.

Trong cung yến, hoàng đế và Vương quý phi ngồi cạnh nhau, phía dưới là mấy vị hoàng tử và công chúa.

Đại hoàng tử ngồi ở vị trí đầu, dáng người thẳng thắn đoan chính, rất có phong thái huynh trưởng; còn Thất hoàng tử vì tuổi còn nhỏ nên rời chỗ ngồi, sà lại bên cạnh hoàng đế. Hoàng đế không hề tức giận, trái lại còn ôm y đặt lên đùi.

Những người còn lại đều đã quen với cảnh này, vẻ mặt bình thản như thường, chỉ có Đại hoàng tử thì cả người cứng đờ, sắc mặt rõ ràng không mấy dễ coi.

Tất cả đều lọt vào mắt Thôi Đạo Chi.

Hoàng đế ghi nhớ công lao của Thôi Đạo Chi, trò chuyện cùng hắn, vua tôi vui vẻ, tựa như Thôi Đạo Chi chưa từng bị giáng chức, vẫn là thiếu niên tướng quân năm xưa, từ nhỏ đã đắc ý, nhiều lần vào sinh ra tử, vì Đại Lương mà giữ gìn non sông.

Hoàng đế ôm Thất hoàng tử, ngay tại chỗ ban lại tước vị cho Thôi gia, từ nay Thôi Đạo Chi chính là tân Tùy quốc công.

Không ai nhắc tới phụ thân hắn, như thể ông chưa từng tồn tại.

Giữa tiếng chúc mừng vang dội, Thôi Đạo Chi quỳ xuống, lớn tiếng hô ngô hoàng vạn tuế, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo vô cùng.

Hắn đã mong chờ khoảnh khắc này không biết bao lâu, nhưng khi nó thật sự đến, hắn lại không cảm nhận được chút vui vẻ nào.

Vương quý phi ngồi trên cao, nét mặt mang ý cười, tựa như thật lòng vui mừng thay hắn. Bà nâng chén rượu, đứng dậy kính hắn: “Thôi tướng quân, chúc mừng.”

Thôi Đạo Chi nâng chén trước mặt, uống cạn một hơi: “Vi thần đa tạ nương nương.”

Trăng sáng treo cao, màn đêm buông xuống. Trong ngự hoa viên, nước ao chảy róc rách, mấy con ếch nhảy nhót kêu vang trên những lá sen non, từ xa tiếng đàn sáo khe khẽ từng đợt truyền tới, càng làm nổi bật vẻ tĩnh lặng nơi này.

Thôi Đạo Chi lấy cớ tửu lượng không được tốt, đi dạo trên những tảng giả sơn cạnh ngự trì, ngắm cảnh xung quanh.

Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên cao, cũng không biết có phải vì đã uống rượu hay không, trước mắt bỗng hiện lên một gương mặt mà lúc này hắn không hề muốn thấy.

Nàng đứng thẳng lưng, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kiên quyết, không sợ hãi nói với hắn rằng nàng phải về nhà.

Trước kia hắn cũng từng không sợ như vậy, cho rằng chỉ cần bản thân kiên trì thì nhất định sẽ làm được, nhưng kết cục lại là rơi vào kết cục vỡ đầu chảy máu.

Nàng dựa vào đâu mà cho rằng mình sẽ khác hắn?

Thôi Đạo Chi lặng lẽ đứng đó một lúc rồi xoay người rời khỏi bờ nước.

Cung nhân đi theo đã không biết đi đâu, bốn phía tối đen như mực. Thôi Đạo Chi bước trong màn đêm, định theo đường cũ quay về.

Bỗng nhiên, không biết từ đâu xuất hiện một cung tỳ, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi hương trên người nàng ta.

Khi đến bên cạnh hắn, cung tỳ kia đột nhiên trẹo chân, ngã nhào vào trong lòng hắn.

Lúc này Thôi Đạo Chi mới nhận ra y phục cung nữ trên người nàng chỉ mỏng tanh một lớp, dường như chỉ cần nhẹ tay kéo là có thể nhìn thấy thân thể bên trong.

Cung tỳ run rẩy ngẩng đầu, để lộ chiếc cổ thon dài trắng như tuyết, ngón tay như rắn men theo cánh tay hắn trườn lên.

“Tướng quân.”

Giọng nói mềm mại kiều mị, e rằng là nam nhân thì khó mà chịu nổi.

Thôi Đạo Chi cười, cung tỳ thấy hắn đã mắc câu, càng áp sát thân thể mình vào hắn hơn.

Nhưng ngay sau đó, nàng “ư” một tiếng, bị nam tử trước mặt dùng một tay ép vào phía sau tảng giả sơn. Nàng vừa định kêu lớn thì một lưỡi đao lạnh lẽo kề sát mặt.

Thân thể nàng run lên, lập tức ngậm miệng.

Chuyện gì thế này, rõ ràng nàng đã thoa hương dược kia lên người, sao hắn lại không hề hấn gì?

Rất nhanh sau đó, có cấm quân tuần tra đi tới, tìm kiếm xung quanh hồi lâu, không phát hiện ai, cuối cùng mới rời đi.

Cung tỳ mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, định bước ra ngoài, lại nghe nam tử trước mặt hỏi: “Nếu ngươi không hoàn thành nhiệm vụ, trở về quý phi sẽ xử trí ngươi thế nào?”

Cung tỳ hoảng sợ mở to mắt, lắc đầu định phủ nhận, nhưng ngay sau đó lại bị Thôi Đạo Chi kéo lại, một tay ấn xuống nước.

Nàng ta vùng vẫy trong tiếng đàn sáo dần dần lịm tắt.

Thôi Đạo Chi đá nàng xuống ao rồi xoay người rời đi.

Ngày hôm sau, trong cung liền có thêm tin: một cung nhân vì sơ ý mà chết đuối trong hồ nước.

Về đến phủ, Thôi Đạo Chi sai người chuẩn bị nước để tắm gội. Vừa rồi cung tỳ kia tới gần khiến hắn cảm thấy buồn nôn.

Nhưng có lẽ mùi hương kia đã phát huy tác dụng, cảm giác khô nóng trong cơ thể hắn rốt cuộc không đè nén được, tất cả trào dâng lên.

Hắn giải quyết hai lần trong thau tắm, vẫn không thể ép xuống.

“Triệu Quý.” Thôi Đạo Chi gọi người, đợi Triệu Quý tới, hắn lại không nói gì nữa.

Triệu Quý nghe động tĩnh bên trong thì sững người, một lúc sau mới kịp hiểu, nhị gia là đang muốn tìm người hầu hạ giải nhiệt?

Đây đúng là lần đầu tiên hắn ra yêu cầu như vậy.

Ông vội vàng đáp lời, đi ra ngoài thấy Hồng Nhụy, liền gọi gấp: “Ngươi vào đi.”

Hồng Nhụy vừa vào chưa được bao lâu đã bị đuổi ra, Triệu Quý kinh ngạc nhìn nàng ta:

“Sao ra nhanh vậy?!”

Hồng Nhụy run rẩy, mặt đầy tủi thân, nàng ta vừa vào, vừa cởϊ áσ ngoài, tay còn chưa chạm tới người thì nhị gia đã quát nàng ta cút.

Hồng Nhụy vừa xấu hổ vừa tức giận, che mặt khóc nức nở chạy đi.

Triệu Quý còn muốn hỏi cho rõ, nhưng thấy nàng đã chạy mất hút, đành quay vào: “Nhị gia, hay để nô tài đi tìm người khác cho ngài?”

Thôi Đạo Chi không nói gì, hắn biết, tìm ai tới cũng như nhau.

Hắn rốt cuộc là làm sao vậy, vì sao chỉ cần nữ tử khác tới gần, hắn liền cảm thấy chán ghét, buồn nôn.

Rõ ràng trước kia hắn với nha đầu kia……

Thôi Đạo Chi lạnh mặt, hơi thở nặng nề.

Triệu Quý nhìn sắc mặt hắn, cẩn thận nói: “Nhị gia, hay là đem Tú Tú cô nương ——”

Ông còn chưa nói xong, đã thấy Thôi Đạo Chi hất mạnh một kiện y phục, ném thẳng vào mặt ông, quát:

“Cút!”