Theo lệ thường, việc đầu tiên quan viên vừa vào kinh phải làm chính là vào cung tạ ơn, diện kiến thánh thượng để bày tỏ lòng trung thành với hoàng quyền. Đặc biệt với người như Thôi Đạo Chi, kẻ vừa được khởi phục chức quan, lại càng phải cẩn trọng, biểu hiện cho thật tốt.
Dưới hành lang nhà chính, Triệu Quý đã lau khô mặt từ sớm, đang chỉ huy đám gia nhân mang nước ấm vào phòng, hầu hạ Thôi Đạo Chi tắm rửa, thay y phục.
Bọn nha hoàn lần lượt bưng bồn tắm, khăn mặt, huân hương, nước trà… nối đuôi nhau tiến vào. Tất cả đều bước đi nhẹ nhàng, chỉ chăm chăm làm tốt phần việc của mình, nửa tiếng động cũng không dám phát ra, sợ làm chủ tử phật ý.
Nhị gia không giống với cố đại gia(*).
(*): không phải họ Cố, mà cố ở đây là quá cố.
Cố đại gia ôn hòa nho nhã, thân thể yếu ớt, quanh năm dựa vào thuốc thang, vậy mà trên người chưa từng có nửa phần oán khí, lúc nào cũng tươi cười hiền hậu, vì thế nha hoàn gia đinh đều thích lui tới viện của y.
So với vậy, nhị gia lại nghiêm khắc hơn nhiều.
Người trong nhà kể rằng, từ nhỏ hắn đã kiệt ngạo khó thuần, không chịu sự quản thúc, chỉ đôi khi nghe lời lão phu nhân. Mười một, mười hai tuổi đã dám ra chiến trường, dẫn theo hơn mười người đơn độc xông vào doanh trại địch, chém đầu Thường Thắng tướng quân của Địch Nhung, một trận thành danh khắp thiên hạ.
Bởi từ bé đã lăn lộn nơi sa trường nên trên người hắn khó tránh khỏi nhuốm mùi máu tanh, tựa như một thanh bảo đao vừa ra khỏi vỏ, sắc bén lại lạnh lẽo.
Giờ gặp lại, có thể nhận ra cảm giác kia đã vơi đi rất nhiều, thay vào đó là sự trầm ổn được mài giũa qua năm tháng. Giống như lưỡi đao đã vào vỏ, giấu kín mọi sắc nhọn, nhưng lại khiến người ta càng thêm kính sợ.
Khi một nha hoàn lui ra ngoài, không nhịn được ngẩng đầu liếc nhìn bóng dáng cao lớn sau rèm, trong ánh mắt lộ ra chút si mê.
Nhưng chưa được bao lâu, đã nghe Triệu Quý hạ giọng gọi nàng:
“Hồng Nhụy, còn đứng đó làm gì? Mau ra ngoài đi!”
Hồng Nhụy giật mình hoàn hồn, cả người run lên, vội cúi đầu rồi nhanh chóng rời đi.
Triệu Quý cũng không có tâm trí để để ý đến những ý nghĩ lặt vặt của đám tiểu nha hoàn. Thấy đã sắp đến giờ Tỵ hai khắc, sợ trễ canh giờ, ông liền bước vào, hạ giọng thúc giục Thôi Đạo Chi mấy câu.
Nhị gia có thể trở về lần này thật chẳng dễ dàng, bởi vậy đối với chuyến vào cung lần này, tuyệt đối không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Nửa nén hương sau, Thôi Đạo Chi được Triệu Quý hầu hạ thay xong quan bào võ tướng tam phẩm, đứng dậy tiến về hoàng cung. Trước khi đi, hắn dặn dò một câu:
“Dặn người trông chừng nha đầu kia, không được để nàng tùy tiện ra ngoài.”
Triệu Quý sững sờ, ban đầu hoàn toàn không nhớ ra hắn đang nói đến ai, phải một lúc sau mới kịp phản ứng.
Người mà nhị gia đang nói tới, chẳng lẽ là nha đầu tên Tú Tú kia?
Nếu nhị gia không nhắc, suýt nữa ông đã quên mất còn có một người như vậy.
Chẳng phải nàng chỉ là tiểu nha hoàn nhị gia tiện tay mua ở Hà Châu thôi sao? Hộ tịch đã ghi rõ là nô tỳ Thôi gia, đằng nào cũng không thể chạy thoát, vì sao nhị gia còn phải đặc biệt dặn dò không cho nàng ra ngoài?
Triệu Quý không hiểu mấu chốt trong đó, nhưng vẫn cung kính đáp một tiếng vâng.
Mệnh lệnh của nhị gia, cứ nghe theo là được, cần gì phải nghĩ nhiều?
Ở chỗ rẽ cách đó không xa, có một người đang ngồi trong xe ngựa, vì căng thẳng mà khóe môi khẽ mím lại. Đến khi thấy Thôi Đạo Chi đi về hướng hoàng cung, trong mắt người ấy lóe lên một tia sáng. Một lúc lâu sau mới buông rèm, dặn mã phu phía trước:
“Đưa thϊếp mời vào cung, nói rằng ta muốn gặp quý phi.”
*
Hoàng thành, trong một tẩm cung nguy nga tráng lệ, Vương quý phi đang tựa nghiêng trên ghế quý phi, để cung nữ tô sơn móng tay cho mình. Màu đỏ thẫm của hoa thủy tiên rực rỡ chói mắt, giống hệt con người bà, diễm lệ đến mức đoạt hồn.
Cung nữ ngẩng mắt nhìn lên, trong lòng thầm tán thưởng vẻ đẹp của quý phi. Nếu bà là nam nhân, e rằng nàng ta cũng muốn hết lòng sủng ái mỹ nhân này.
Vương quý phi mới ngoài ba mươi, tuy không còn nét xuân xanh non nớt như các phi tần trẻ tuổi khác, nhưng trên người bà lại mang một thứ phong tình vũ mị mà họ khó lòng sánh kịp.
Theo năm tháng trôi qua, sự sủng ái của hoàng đế dành cho bà không những không phai nhạt, trái lại còn ngày càng sâu đậm. Không chỉ nâng đỡ anh em bên ngoại của bà, hoàng đế còn đặc biệt yêu thương Thất hoàng tử do bà nuôi dưỡng, thường xuyên bế lên đặt trên đầu gối, chơi đùa không rời.
Trong hoàng gia, xưa nay luôn coi trọng “ẵm cháu chứ không bế con”, vậy mà hoàng đế lại phá lệ. Ai nấy đều hiểu rõ, đó chẳng qua là vì Thất hoàng tử được nuôi dưới gối quý phi sao. Nếu không, chỉ dựa vào một người mẹ đẻ mất sớm, lại chẳng được sủng ái khi còn sống, thì Thất hoàng tử làm sao có được phúc khí ấy chứ?
Hoàng đế đối với quý phi, quả thực là sủng ái đến mức độc nhất vô nhị.
Đôi khi, quý phi lén mở cửa sổ, nhìn về phương Nam mà thất thần, cũng chẳng biết đang nghĩ gì. Nhưng rất nhanh sau đó, bà lại khôi phục vẻ vũ mị thường ngày, bước vào điện của hoàng thượng, tìm cách lấy lòng ông.
Lúc này, chỉ thấy sắc mặt Vương quý phi nhàn nhạt, dường như không mấy hứng thú. Bà chống đầu bằng một tay, móng tay dài khẽ lướt qua mái tóc đen nhánh mượt mà.
Có cung nhân vào bẩm báo: “Nương nương, Vương đại nhân tới.”
Vương quý phi khẽ khép mắt, giữa hàng mày thoáng hiện lên vẻ phiền chán, nhưng vẫn nhẹ giọng nói: “Cho hắn vào.”
“Tỷ tỷ ——!”
Người còn chưa lộ diện, giọng của Vương Khang An đã vang vào trong điện.
Vương quý phi lười nhác mở mắt, thấy vậy, thần sắc hắn thoáng cứng lại, giọng nói lập tức hạ thấp.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ tốt của ta, nương nương của ta ơi, đến lúc này rồi mà tỷ vẫn còn tâm trí ngồi trang điểm sao? Lửa đã bén tới lông mày rồi kìa!”
Ở Trường An nhiều năm, tiếng phổ thông của hắn đã nói rất trôi chảy.
Vương quý phi giơ tay ra hiệu cho cung nhân lui hết, nhàn nhạt nói: “Có chuyện gì ghê gớm lắm sao? Chẳng qua chỉ là Thôi lão nhị quay về thôi mà, đáng để ngươi hoảng hốt đến vậy sao?”
Vương Khang An sao có thể không sốt ruột? Hắn ngồi xuống, hai tay vô thức xoa vào nhau.
“Cái chết năm đó của phụ thân hắn, còn cả chuyện sau đó nữa ——” Hắn không nói tiếp, chỉ đổi giọng: “Không chừng hắn sẽ quay lại báo thù.”
Vương quý phi cười lạnh một tiếng: “Vậy ngươi muốn ta làm thế nào? Ta đã cho ngươi cơ hội rồi, cất nhắc ngươi, để ngươi dẫn binh ra tiền tuyến lập công. Ta đã nói, Chu tướng quân dày dạn kinh nghiệm, lập được không ít chiến công, ngươi chỉ cần nghe theo ông ta là được. Nhưng kết quả thì sao?”
Đại quân đại bại, Chu tướng quân tử trận, còn người đệ đệ tốt của bà thì lâm trận bỏ chạy, chạy thẳng về kinh.
Thật sự là đã khiến bà mất sạch thể diện. Nếu không phải bà ra sức ngăn cản, với tính tình của hoàng đế, e rằng đã sớm chém đầu hắn treo ở Ngọ Môn cho hả giận rồi, làm sao còn để hắn bình yên vô sự chạy tới đây nói mấy lời này với bà?
Cũng chính vì hắn không nên thân như vậy, bệ hạ mới nảy sinh ý định khôi phục lại chức vị cho Thôi Đạo Chi.
Nhắc đến chuyện này, Vương Khang An cúi đầu, nghẹn họng không nói được lời nào.
Hắn là đệ đệ của quý phi, từ nhỏ đã quen được người ta tâng bốc. Chu tướng quân kia suốt ngày chỉ trỏ, sai khiến hắn, hắn đương nhiên không phục, vì thế ở tiền tuyến cũng chẳng mấy phối hợp. Nhưng hắn làm sao biết được, Chu tướng quân lại dễ dàng bị Địch Nhung gϊếŧ chết đến vậy?
Bản thân Chu tướng quân không có bản lĩnh thì sao trách hắn được?
Trong lòng Vương Khang An tức giận, nhưng không dám mở miệng trước mặt Vương quý phi. Dù sao thì đúng là hắn lâm trận bỏ chạy, khiến bà mất mặt, thậm chí suýt nữa còn khiến bà bị bệ hạ lạnh nhạt.
Qua hồi lâu, hắn mới cúi đầu nhận lỗi trước mặt Vương quý phi:
“…… Tỷ tỷ, chuyện này là lỗi của ta, nhưng việc trước mắt là phải xử lý Thôi Đạo Chi đã. Nếu tỷ thật sự không có biện pháp, vậy không bằng gửi tin cho Tề tổng đốc, hỏi thử ý ông ta ——”
“Rầm!” một tiếng, Vương quý phi đập tay xuống bàn trà.
Vương Khang An giật mình: “Tỷ tỷ.”
Vương quý phi lạnh mặt đứng dậy, nói: “Nếu ngươi còn dám giấu ta lén lút liên hệ với Tề gia thì đừng trách ta không nhận ngươi là đệ đệ nữa. Chuyện Thôi Đạo Chi, ngươi không cần xen vào, ta sẽ tự giải quyết. Ra ngoài!”
Vương Khang An thấy bà nổi giận như vậy, trong lòng không khỏi khó hiểu.
Tề gia là ân nhân của bọn họ, bao năm nay hai nhà nâng đỡ lẫn nhau, mới có được địa vị ngày hôm nay. Sao hắn chỉ vừa nhắc tới Tề gia, bà đã nổi giận đến vậy?
Thấy hắn vẫn đứng yên, Vương quý phi lạnh lùng nói: “Người đâu, tiễn Vương đại nhân ra khỏi cung!”
“Đại nhân, xin mời.”
Vương Khang An không dám chọc tỷ tỷ tức giận thêm, bèn hành lễ với bà, lùi lại rồi quay người rời đi.
Hắn vừa đi, Vương quý phi liền sai cung nữ lấy khăn ướt lau sạch phượng tiên hoa nhuộm trên móng tay rồi nhấc chân bước ra ngoài.
“Nương nương muốn đi đâu? Để nô tỳ gọi kiệu liễn.” Cung nữ phía sau vội vàng đuổi theo.
“Không cần.”
Vương quý phi bước không ngừng, thẳng hướng tẩm cung của hoàng đế mà đi.
Nửa nén hương sau, bà gặp Thôi Đạo Chi trên đường trong cung.
Thôi Đạo Chi vừa từ chỗ hoàng đế đi ra, thấy Vương quý phi đứng đó, cũng không hề tỏ ra bất ngờ. Hắn trầm mặc giây lát rồi bước lên phía trước, cúi mình hành lễ.
Vương quý phi nhìn hắn, khóe môi cong lên một nụ cười khó lường, nói: “Thôi tướng quân, đã lâu không gặp.”
Thôi Đạo Chi ngẩng đầu: “Có phúc được nương nương nhớ đến, vi thần thật không dám.”
Miệng thì nói không dám, nhưng trên người hắn lại chẳng hề có nửa phần e dè.
Vương quý phi quan sát hắn, nhận ra hắn dường như đã trầm ổn hơn trước rất nhiều. Ánh mắt sâu thẳm như vực nước, phẳng lặng không gợn sóng, khiến người ta hoàn toàn không đoán ra tâm tư.
Bà khẽ cười, nói: “Tướng quân đường xa hồi kinh vất vả rồi. Mong tướng quân anh dũng xông pha, sớm ngày giúp giang sơn Đại Lương ta khôi phục thái bình.”
“Thần xin tuân mệnh.”
Vương quý phi gật đầu, tiếp tục bước về phía trước. Bỗng nhiên, bà dừng chân, quay đầu lại: “Chỉ mải nói chuyện với tướng quân, ta lại quên mất một việc.”
Bà xoay người, đầu ngón tay khẽ lướt qua lớp phượng tiên hoa vừa mới nhuộm.
“Nghe nói qua vài ngày nữa người nhà tướng quân cũng sẽ trở về Trường An, cũng xem như một chuyện vui. Đến lúc đó, ta sẽ sai người mang chút lễ mừng đến cho lão phu nhân.”
“Chỉ có điều, e rằng lúc ấy tướng quân đã xuất chinh, tạm thời không thể gặp mặt lão phu nhân được, thật là đáng tiếc. Nhưng nghĩ kỹ thì cũng không nên vội, đợi tướng quân khải hoàn trở về rồi đoàn tụ cùng nhau sau.”
Sắc mặt Thôi Đạo Chi cuối cùng cũng khẽ biến.
Để đề phòng các tướng lĩnh cầm quân ngoài biên ải nảy sinh dị tâm, triều đình xưa nay vẫn có lệ giữ thân quyến của họ lại kinh thành.
Chỉ là hắn không ngờ, năm xưa mình đã trải qua trăm cay nghìn đắng đưa người nhà rời khỏi Trường An, vậy mà nay lại dễ dàng bị đưa trở về như thế, còn phải mang ơn đội nghĩa, không thể sinh lòng oán hận.
Vương quý phi hài lòng nhìn phản ứng của hắn. Chỉ một câu nói đã khiến lớp mặt nạ của hắn xuất hiện kẽ hở, trong lòng bà không khỏi khoái trá. Bà khẽ cười, rồi xoay người rời đi.
Không lâu sau khi bà rời đi, Thôi Đạo Chi cũng nhấc chân xuất cung.
Trở về Thôi phủ, Thôi Đạo Chi mang theo vẻ mặt u ám bước vào sân, dọa cho Lý bà tử đang đi tới suýt nữa hoảng hồn.
Bà ấy kéo Triệu Quý ở phía sau Thôi Đạo Chi lại, hạ giọng hỏi: “Nhị gia bị sao vậy? Chẳng lẽ bị bệ hạ quở trách rồi sao?”
Không thể nào, nhị gia vừa mới hồi kinh, làm sao có thể phạm lỗi gì chứ?
Triệu Quý vốn dĩ cũng không có tư cách vào cung, trong đầu lại càng rối tinh rối mù, đành nói: “Bà đừng đoán mò nữa, tâm tư của nhị gia, chúng ta làm sao đoán được. Cứ thế này đi, sai nhà bếp làm mấy món trước đây nhị gia thích mang lên. Với lại, trong kho còn một vò Đại Hồng Bào, ăn xong thì pha cho nhị gia uống. Còn nữa……”
Mắt thấy bóng dáng Thôi Đạo Chi đã khuất hẳn, ông nói tiếp: “Dù sao nhị gia thích gì thì cứ làm nấy, bà liệu mà sắp xếp, ta đi trước đây.”
Nói xong, người đã chạy mất tăm.
Lý bà tử không còn cách nào khác, chỉ đành làm theo lời dặn.
“Thích gì thì làm nấy.”
Bà vừa lẩm bẩm, vừa dặn dò nhà bếp, chợt nhớ ra Tú Tú hiện giờ vẫn còn bị giữ ở phía sau nhà phụ, liền vỗ mạnh vào trán:
“Nhìn cái đầu hồ đồ của ta này, sao lại quên mất nàng ta chứ!”
Khó khăn lắm mới đưa người từ Hà Châu về được, còn cố ý dặn không cho chạy lung tung, sợ làm mất người. Còn chẳng phải vì nhị gia thích sao? Gọi nàng tới an ủi nhị gia, chắc chắn không sai!
Lý bà tử cảm thấy mình cuối cùng cũng tìm ra cách khiến nhị gia vui lòng, trong lòng mừng rỡ, vội vã bước nhanh về phía nhà phụ phía sau.