Chương 27: Nàng thật sự rất nhớ nhà

Nhưng trong nháy mắt, Thôi Đạo Chi vươn tay bóp chặt cằm Tú Tú. Ngón trỏ bàn tay trái của hắn đeo chiếc nhẫn ban chỉ, áp sát vào hàm dưới nàng, cứng rắn lại lạnh lẽo.

Cơn đau đột ngột khiến Tú Tú nhanh chóng tỉnh táo lại. Nàng chống tay lên mặt bàn, muốn đứng dậy, nhưng vừa mới dùng chút sức, bàn tay đang giữ cằm nàng của Thôi Đạo Chi đã siết chặt hơn.

Tú Tú khẽ nhíu mày, cằm bị hắn nâng cao, chiếc cổ trắng nõn mảnh khảnh hoàn toàn lộ ra trước mắt hắn.

Ánh mắt Thôi Đạo Chi dời lên trên.

Gương mặt nàng mang bệnh khí, trong ánh mắt đều là bất lực và sợ hãi, khiến người ta không khỏi động lòng. Đôi môi đầy đặn hơi hé mở, khóe mắt ửng đỏ, khiến dáng vẻ vốn gầy yếu lại vô tình pha thêm một chút kiều mị, càng nhìn càng câu nhân.

Nếu là nam nhân bình thường, vào lúc này dù không nổi thú tính, cũng sẽ mềm lòng mà ôm nàng vào lòng, dỗ dành một phen. Nhưng Thôi Đạo Chi lại hoàn toàn không có chút thương hương tiếc ngọc nào. Hắn cười lạnh một tiếng, tay đột ngột hất sang một bên, Tú Tú theo đó ngã sõng soài xuống đất.

“Nhớ kỹ thân phận của ngươi bây giờ. Mấy trò leo giường thì đừng có mơ tới. Nếu không, ta cũng không dám chắc mình có bóp chết ngươi trong lúc nóng giận hay không đâu.”

Tú Tú biết, Thôi Đạo Chi không phải chỉ nói suông. Hắn thật sự sẽ làm vậy.

Nàng bò dậy rồi co rúm vào một góc, cúi đầu, các ngón tay siết chặt vạt áo.

Nàng sợ Thôi Đạo Chi nghe thấy tiếng mình khóc, chỉ có thể che miệng, không cho bản thân phát ra âm thanh, cố gắng kìm nén những tiếng nấc nghẹn.

Lúc này, nàng thà bị say xe nôn mửa, còn hơn phải ở chung trong một cỗ xe với Thôi Đạo Chi.

Do cú ngã ban nãy của Tú Tú, nước trà văng tung tóe, mặt bàn trở nên lộn xộn. Thôi Đạo Chi khẽ gõ vào vách xe, chẳng bao lâu sau đã có người vào dọn dẹp sạch sẽ.

Người tới cúi đầu, cố gắng hạ thấp sự hiện diện của mình, giả vờ như không nhìn thấy tình cảnh trong xe, rất nhanh liền lui ra ngoài.

Thôi Đạo Chi nằm xuống, nghe tiếng nức nở bị kìm nén trong xe, nhắm mắt lại.

*

Từ sau lần ngồi xe ngựa cùng Thôi Đạo Chi hôm đó, Tú Tú liền bị ám ảnh tâm lý. Mỗi khi sắp xuất phát, nàng đều tranh thủ chui vào chiếc xe ngựa ban đầu trước một bước. Thôi Đạo Chi dường như cũng biết hôm ấy mình đã dọa nàng quá mức nên cũng không nói gì thêm.

Ban đầu Tú Tú còn nơm nớp lo sợ, sợ hắn lại “đột nhiên nổi lòng tốt” gọi nàng qua. Nhưng thời gian trôi lâu, thấy Thôi Đạo Chi dường như đã quên sự tồn tại của nàng, trái tim vốn căng thẳng của nàng mới dần thả lỏng.

Giờ đây nàng cảm thấy, thà nghe Tú Ngọc lải nhải bên tai, còn hơn phải ở cạnh Thôi Đạo Chi trong trạng thái lo sợ bất an.

Phu xe ở phía trước vung roi thúc ngựa, thực sự không thể hiểu nổi hành vi của Tú Tú.

Dẫu rằng hiện giờ Thôi tướng quân chỉ mới khôi phục chức Phiêu Kỵ tướng quân, nhưng nếu lúc này lập được công lớn, việc lấy lại tước vị vốn chẳng phải chuyện khó. Hiện tại trong Thôi gia, người có thể đứng ra chủ sự cũng chỉ có mình hắn. Đợi đến khi danh chính ngôn thuận kế thừa tước vị, hắn chính là quốc công gia.

Với thân phận như vậy, ai đi theo hắn cũng là chuyện vui lớn. Dù chỉ làm thϊếp hay thông phòng, cũng có khối người tranh giành. Vậy mà Tú Tú cô nương này lại trái ngược hẳn, cứ trốn tránh Thôi tướng quân mãi không thôi.

Phu xe nắm chặt dây cương, chép chép miệng.

Ai, đúng là ngốc thật.

Tú Tú dĩ nhiên không biết những suy nghĩ ấy. Thân thể nàng dần dần khá lên, nhưng trong lòng lại chẳng hề có chút vui vẻ nào.

Càng đến gần Trường An, nàng càng bất an.

Nàng không biết phía trước rốt cuộc điều gì đang chờ đợi mình. Cảm giác tương lai mờ mịt mơ hồ này thật sự làm người ta mệt mỏi.

Đến lúc này, nàng vẫn còn nghĩ sau khi đến Trường An, Thôi Đạo Chi chắc chắn sẽ bận rộn đủ thứ công việc, nghe nói hắn còn phải ra trận đánh giặc. Bao nhiêu chuyện cần hắn lo liệu, một khi phân tâm, hắn sẽ dần dần xem nhẹ nàng. Khi đó, nàng tìm cách tích góp thêm chút tiền để chuộc thân, cũng không phải hoàn toàn không có khả năng.

Dù có là ý nghĩ viển vông, nàng cũng phải thử một lần. Bằng không, chẳng lẽ cả đời thật sự làm nô làm tỳ sao?

Tú Tú không hề muốn như vậy.

Đến ngày đặt chân tới Trường An, bầu trời có phần âm u. Huynh muội Tiết thị sau khi cáo biệt Thôi Đạo Chi, từ đại lộ Chu Tước rẽ trái, đi về căn nhà cũ mà Tiết thái phó từng để lại ở Trường An năm xưa. Còn Thôi Đạo Chi thì đi theo hướng ngược lại, rẽ phải, mỗi người một ngả.

Khi xe ngựa đi ngang qua phủ quốc công, Thôi Đạo Chi theo phản xạ vén rèm liếc nhìn một cái. Hai pho sư tử đá quen thuộc vẫn sừng sững đứng đó, chẳng khác gì năm xưa.

Thoáng chốc, tòa phủ đệ này đã bị niêm phong suốt bao nhiêu năm trời.

Thôi Đạo Chi nheo mắt, trong đáy mắt ẩn ẩn một ngọn lửa giận. Một lúc sau, hắn mới buông rèm xuống.

Năm ấy sau khi bị tước đi tước vị, Thôi gia chỉ đành dọn khỏi quốc công phủ, tìm nơi khác làm chỗ ở. Xe ngựa còn chưa đến cổng, đã nghe bên ngoài có người lớn tiếng gọi:

“Nhị gia ——!”

Thôi Đạo Chi vén rèm lên, liền thấy tổng quản Triệu Quý từng theo hầu bên cạnh mình ngày trước, dẫn theo một đám người quỳ rạp dưới đất, vừa khóc vừa lau nước mắt nước mũi:

“Chúng nô tài cuối cùng cũng mong được ngài trở về rồi!”

Tú Tú ở trong xe nghe thấy động tĩnh bên ngoài, mơ mơ màng màng tỉnh lại. Phu xe đã nhanh tay vén rèm nỉ lên, nói: “Cô nương, xuống xe đi, tới nơi rồi!”

Tú Tú nắm chặt vạt áo, do dự giây lát, cuối cùng vẫn bước xuống. Đến khi ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trước mắt, nàng khựng lại.

Trước mặt là một tòa phủ đệ tường cao cổng rộng, khí thế phú quý của thế gia vọng tộc ập thẳng vào mắt. So với nó, căn nhà ở Hà Châu của nàng trông vừa thấp bé vừa xập xệ, chẳng đáng nhắc tới.

Nàng đứng đó, hai tay siết chặt y phục, trông có phần lúng túng. Khi nàng ngẩng đầu lên lần nữa, Thôi Đạo Chi chẳng biết đã đi đâu, chỉ có một bà tử quen mặt bước tới nói:

“Ngươi tên là Tú Tú? Theo ta.”

Tú Tú mím môi. Những lời này nàng chỉ nghe hiểu được mỗi cái tên của mình.

Lý bà tử thấy cô nương này dung mạo cũng coi như xinh xắn, nhưng dáng vẻ ngơ ngác như chẳng hiểu lời người khác nói, không khỏi thầm kinh ngạc: nhị gia sao lại mua một nha đầu thế này về hầu hạ?

“Đi theo ta, ta sắp xếp chỗ ở cho ngươi, hiểu chưa?”

Tú Tú lắc đầu, ấp úng đáp: “Ta, ta không hiểu tiếng phổ thông Trường An.”

Nghe giọng quê nặng trịch của nàng, Lý bà tử lập tức đau cả đầu. Vốn định nhân dịp nhị gia trở về để thể hiện trước mặt hắn, nên mới nhận việc này. Ai ngờ nha đầu này lại là kẻ ngay cả lời nói cũng chẳng hiểu.

Bất đắc dĩ, Lý bà tử chỉ còn cách dùng tay chân ra hiệu, khoa tay múa chân bảo Tú Tú đi theo. Tú Tú hiểu được ý tứ, liền theo sau bà ta vào phủ, đi qua tiền viện, rồi đến nhị tiến viện. Chưa kịp tới tam tiến viện, nàng đã thở hồng hộc.

Nàng chỉ cảm thấy tòa phủ này rộng lớn đến mức tưởng chừng không có điểm cuối.

Đến khi rốt cuộc đi vào cửa hông của tam tiến viện, Lý bà tử dẫn Tú Tú vào một dãy phòng ở phía bắc.

Trong phòng có một chiếc giường đất, không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ, đủ cho hai ba người nằm. Ở Hà Châu, Tú Tú chưa từng thấy qua loại giường này nên không khỏi liếc nhìn thêm mấy lần.

Lý bà tử thấy dáng vẻ nàng cẩn thận quan sát căn phòng, trong lòng chợt mềm xuống. Cô nương này tuổi còn nhỏ, rời quê nhà tới nơi xa lạ, lại chẳng hiểu tiếng phổ thông, thật là đáng thương.

Vì thế bà chỉ vào giường đất, nói: “Sau này ngươi ngủ ở đây. Ngươi tới đúng lúc đấy, trong phủ đang thiếu nha hoàn. Mấy đứa ở phòng này trước kia đều đã đi rồi, giờ chỉ mình ngươi ở, cũng chẳng phải chen chúc với ai.”

Thấy Tú Tú vẫn còn ngơ ngác, Lý bà tử cố ý hạ giọng, chậm rãi lặp lại thêm một lần.

Tú Tú dần dần hiểu ra, liền gật đầu.

Lý bà tử khoa tay múa chân giải thích với nàng một hồi lâu, mệt đến toát mồ hôi, không nhịn được xoa xoa cái thắt lưng già.

Thấy bà đã có tuổi mà còn phải tốn công sắp xếp cho mình, Tú Tú mấy lần không hiểu ý bà, thế mà bà vẫn chẳng cáu gắt hay tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn. Nghĩ vậy, nàng bước lên, nhẹ nhàng đấm lưng cho Lý bà tử.

Trong mắt Lý bà tử thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, quay đầu nhìn Tú Tú.

Tuy không lanh lợi cho lắm nhưng lại là một đứa trẻ ngoan.

Lý bà tử vốn là người hầu bên cạnh lão phu nhân. Sau khi lão phu nhân và đại thiếu phu nhân trở về Lũng Tây, sợ phủ đệ bỏ hoang không ai trông coi nên cố ý để lại một nhóm người, bà là một trong số đó.

Khi ấy Thôi gia sa sút, những người ở lại đều cho rằng nhị gia sẽ chẳng bao giờ còn ngày quay về. Không ngờ thế sự xoay vần, Địch Nhung xâm phạm biên cương, nhị gia lại được bệ hạ phục chức triệu hồi, quả thực là ông trời phù hộ.

Dẫu vậy, nghe nói tình hình biên quan đang nguy cấp, triều đình đã mất mấy vị đại tướng. Nhị gia mấy năm nay lại mang đầy thương tích, nay trở lại chiến trường, thật không biết rồi sẽ ra sao.

Thôi gia giờ chỉ còn mỗi một cây độc đinh này, nếu hắn có mệnh hệ gì.

Ánh mắt Lý bà tử dừng lại trên người Tú Tú.

Đã là người mà nhị gia từ Hà Châu ngàn dặm mang về, hẳn là trong lòng hắn cũng có chút để tâm. Bao năm qua, bà chưa từng thấy hắn để ý ai như vậy. Cô nương này dung mạo cũng khá, cũng không đến nỗi không xứng với nhị gia.

Bà hỏi Tú Tú: “Ngươi với nhị gia đã từng chung phòng chưa?”

Sợ nàng không hiểu, bà còn giơ hai ngón tay, ám chỉ một nam một nữ, rồi khép hai tay lại với nhau.

Ban đầu Tú Tú còn mờ mịt, sau dần hiểu ra, vội vàng lắc đầu: “Không có, chúng ta chưa từng.”

Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt Lý bà tử.

Đã mua về từ ngàn dặm xa xôi, vậy mà chưa từng động phòng? Là vì sao? Chẳng lẽ nhị gia thật sự quyết tâm làm hòa thượng sao?

Bà nghĩ ngợi hồi lâu cũng chẳng thông, bèn liếc Tú Tú một cái, dặn nàng ở lại đây chờ, rồi nói:

“Nhị gia vừa về, bên ngoài còn nhiều việc phải xử lý. Ta đi trước, có chuyện gì thì tới tìm ta, hiểu chưa?”

Bên ngoài đang bề bộn rối ren, nhất thời Lý bà tử cũng chưa nghĩ ra nên sắp xếp cho Tú Tú làm việc gì, chỉ đành tạm thời mặc kệ nàng, đợi mọi chuyện lắng xuống rồi tính sau.

Tú Tú dường như hiểu được ý bà, chậm rãi gật đầu.

Lý bà tử đứng dậy, nhấc chân đi ra ngoài, vừa đi vừa nghĩ: đứa nhỏ này cũng không đần độn như bà tưởng.

Sau khi bà rời đi, trong phòng chỉ còn lại một mình Tú Tú, lòng nàng trống trải đến lạ.

Nàng không biết tiếng phổ thông Trường An, ở đây ngay cả chuyện giao tiếp với người khác cũng thành vấn đề, vậy thì làm sao làm việc được?

Đừng nói đến chuyện về nhà, e rằng ngay cả ra khỏi tòa phủ đệ này cũng khó.

Tú Tú nằm ngửa trên giường, ngơ ngẩn nhìn khung cửa sổ đến thất thần. Một lúc lâu sau, nàng mới cảm thấy trước ngực cộm lên thứ gì đó.

Lấy ra xem, nàng phát hiện đó là miếng ngọc bội mình từng tặng cho Thôi Đạo Chi. Sau khi lấy nó từ cây thần trong miếu Nguyệt Lão, nàng vẫn luôn đặt trong ngực.

Giờ nhìn lại, mọi chuyện dường như đã cách một kiếp người.

Một lát sau, Tú Tú chỉnh đốn lại tâm trạng, đứng dậy bước ra khỏi ngưỡng cửa. Chỉ thấy bên ngoài có mấy nha hoàn đang có lần lượt bưng đồ đi ngang qua. Thấy Tú Tú, các nàng không khỏi liếc trộm đánh giá vài lần, rồi lại vội vàng bước đi.

“Ê, nghe nói đó chính là nha đầu nhị gia mang về từ Hà Châu đó. Trông cũng được đấy chứ, chỉ có điều nhìn hơi hồ mị chút.”

“Bộ dạng quyến rũ ghê, không biết nhị gia mua về làm gì.”

“Còn làm gì nữa, chẳng phải mấy chuyện đó sao, có gì lạ đâu.”

“Nghe cái giọng quê mùa của nàng ta mà xem, phì, quê chết đi được.”

“Thôi đừng nói nữa, mau đi nhanh đi. Lát nữa nhị gia còn phải vào cung yết kiến, chuẩn bị đồ cho đủ mới được, nhanh lên.”

……

Mấy người vừa nói vừa rẽ ra khỏi cửa nách.

Tú Tú đứng khá xa, lại không quen tiếng phổ thông Trường An, nên cũng không nghe rõ họ nói gì. Nhưng chỉ cần nghe giọng điệu, nàng cũng hiểu đại khái mấy lời đó chẳng phải lời hay ý đẹp gì.

Tú Tú cúi đầu nhìn bộ quần áo vải thô trên người mình, rồi nhớ đến những cô nương khi nãy khoác lụa là gấm vóc, liền lặng lẽ tựa người vào khung cửa.

Trường An quả thật giống hệt trong lời đồn, giàu sang, đông đúc, phồn hoa rực rỡ, còn nàng thì lạc lõng, không tài nào hòa nhập được.

Nàng thật sự rất nhớ nhà.