Khác với nhà nàng - lúc nào cũng chỉ có thể dùng loại đèn dầu rẻ tiền, đèn trong dịch quán đều là nến chụp vỏ lưu ly. Chỉ riêng một khoảng nhỏ trước phòng đã dựng đến mấy chục giá đèn, chiếu sáng cả viện như ban ngày.
Lúc này Tú Tú quỳ trên đất, một cao một thấp so với Thôi Đạo Chi. Bóng dáng hắn như một ngọn núi đè xuống, khiến nàng ngột ngạt đến mức không thở nổi.
Nàng muốn hỏi cho rõ ràng rốt cuộc vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này, nhưng lại sợ chọc giận hắn. Nếu hắn không chịu thả Trịnh bá, nàng biết phải ăn nói thế nào với Tước nhi và Trịnh thẩm?
Nghĩ đến sự tử tế Trịnh bá dành cho mình, hốc mắt Tú Tú không khỏi nóng lên. Từ sau khi cha mẹ qua đời, ông liên tục giúp đỡ nàng mà chưa bao giờ cầu nàng báo đáp. Vậy mà giờ đây lại vì nàng mà gặp tai họa như thế, trong lòng nàng tràn ngập day dứt.
Từ lời nói của Thôi Đạo Chi, Tú Tú đã nhận ra, mục đích hắn làm tất cả chuyện này là vì nhắm vào nàng, hoàn toàn không phải vì Trịnh bá có trộm đồ cổ tiền triều hay không.
Vậy nên con đường duy nhất bày ra trước mặt nàng lúc này chỉ có một: cầu xin hắn, hết lần này đến lần khác cầu xin hắn.
Thứ hắn chờ đợi, e rằng cũng chính là điều đó.
Dù trong lòng đầy uất ức, Tú Tú vẫn không thể không cúi người bái thêm lần nữa:
“Xin tướng quân tha cho Trịnh bá, xin ngài.”
Nói xong, đầu Tú Tú bỗng choáng váng, trước mắt tối sầm lại, rồi ngất đi.
Từ đêm qua nàng đã nhiễm phong hàn, thân thể nóng rực không dứt, đến hôm nay vẫn chưa được chữa trị. Lại còn đứng ngoài sân hứng gió lạnh suốt mấy canh giờ, cuối cùng cũng không gắng nổi.
Thấy nàng đột ngột ngã xuống đất, Thôi Đạo Chi nheo mắt rồi bước tới, dùng mũi chân khẽ đẩy vai nàng, lật mặt nàng ra.
Có một tỳ nữ đi tới cầm đèn cho hắn. Dưới ánh đèn, hai mảng đỏ bất thường trên má Tú Tú hiện lên rõ ràng.
Tỳ nữ là người lâu năm trong dịch quán, rất biết nhìn sắc mặt của quý nhân. Nàng ta liếc nhanh Thôi Đạo Chi một cái, rồi ngồi xổm xuống, đưa tay đặt lên trán Tú Tú.
Nàng khựng lại một chút.
Tiểu cô nương sốt nặng đến vậy mà vẫn gắng gượng được tới giờ, quả thật không dễ dàng gì.
Tỳ nữ đứng dậy, cung kính hành lễ với Thôi Đạo Chi:
“Tướng quân, vị cô nương này nhiễm phong hàn, e là phải mau chóng mời đại phu chữa trị, không thể chậm trễ.”
Lời vừa dứt, nàng lập tức cảm nhận rõ ràng một luồng lạnh lẽo toát ra từ người Thôi Đạo Chi, đến cả không khí xung quanh cũng lạnh đi mấy phần.
Nàng chợt thấy hối hận. Tiểu cô nương này rõ ràng không được Thôi tướng quân ưa thích, nàng hà tất phải nhiều lời làm gì. Nghĩ vậy, nàng vội vàng quỳ xuống:
“Xin tướng quân thứ tội.”
Thôi Đạo Chi rũ mắt, nhìn Tú Tú nằm trên đất, ngón tay chậm rãi xoay chiếc nhẫn ban chỉ. Một lúc sau, hắn nói với binh lính:
“Đến phủ Triệu tri châu một chuyến, thả người.”
Binh lính lĩnh mệnh, rồi lại hỏi thêm:
“Tướng quân, vậy còn tiểu nha đầu tên Tước nhi đang ở bên ngoài thì…”
“Nó vẫn còn ở đó à?” Thôi Đạo Chi hỏi.
“Vâng.”
“Đuổi nó đi.” Thôi Đạo Chi phất tay, bảo hắn lui xuống, rồi không thèm nhìn Tú Tú thêm nữa, xoay người đi vào trong.
Hắn vừa rời đi, tỳ nữ cầm đèn đứng tại chỗ liền lâm vào thế khó xử.
Tướng quân không nói phải xử trí tiểu cô nương này thế nào, đuổi ra ngoài mặc cho tự sinh tự diệt hay giữ lại rồi mời đại phu?
Nàng đang do dự có nên đi xin chỉ thị thêm hay không thì lại thấy Thôi Đạo Chi bất ngờ bước ra, đứng trên bậc thềm nói:
“Tùy tiện tìm cho nàng ta một phòng để nghỉ rồi sang đông viện chỗ Tiết cô nương gọi một đại phu tới xem cho nàng. Đừng để nàng chết.”
Nói xong, hắn không dừng lại nửa bước, xoay người rời đi.
Tỳ nữ vội đáp lời, rồi quay đầu nhìn Tú Tú thêm một cái, trong lòng không khỏi thở dài thương cảm.
Một tiểu cô nương xinh xắn như vậy, cũng chẳng biết đã đắc tội với Thôi tướng quân thế nào mà bị đối xử đến mức này. Nghe nói trước kia tướng quân từng ở nhờ nhà nàng ấy, vậy mà nay lại trở mặt nhanh như vậy.
Vừa gọi người đến khiêng Tú Tú sang một gian phòng dưới mái hiên cách đó không xa, nàng vừa thầm cảm khái trong lòng.
Tiết Sùng Minh nghe tin Thôi Đạo Chi sai người tới mời đại phu, không khỏi sững người, khẽ nhíu mày, suy nghĩ giây lát rồi chỉ vào một đại phu trẻ tuổi, nói:
“Ngươi qua đó xem cho nàng.”
Trong phòng, Tiết Chiêu Âm khẽ ho vài tiếng. Nghe những lời bên ngoài truyền vào, hàng mi nàng ta run run, rồi gọi Tiết Sùng Minh vào trong:
“Ca ca, dù sao nàng ấy cũng từng cứu muội, huynh phái một vị đại phu dày dạn kinh nghiệm hơn qua đó đi.”
“Nhưng bệnh của muội còn chưa khỏi, hơn nữa con nha đầu kia…”
“Ca ca.” Tiết Chiêu Âm lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Muội thấy miệng nàng rất kín. Huống chi nàng ấy cũng không theo chúng ta về Trường An, chuyện trước kia sẽ không có ai biết.”
Nàng hiểu Tiết Sùng Minh lo lắng cho thanh danh của mình. Nếu chuyện nàng từng mất tích bị truyền ra ngoài, không biết sẽ phải hứng chịu bao nhiêu lời đàm tiếu, đến lúc đó, nàng còn sống sao cho nổi?
Nhưng trong mắt nàng, Tú Tú không phải là người thích nói năng bừa bãi. Huống hồ, nếu đã là Thôi Đạo Chi sai người tới chỗ nàng mời đại phu, mà bên họ lại phái qua một đại phu trẻ, ít kinh nghiệm, thì chỉ liếc mắt một cái cũng đủ để hắn nhận ra có điểm bất thường.
Chuyện nhỏ, không tốn bao nhiêu công sức, không cần thiết vì thế mà để lại ấn tượng xấu trong mắt hắn.
Tiết Sùng Minh không thuyết phục nổi nàng, đành thở dài nói:
“Được, theo ý muội.”
*
Ngày hôm sau, Thôi Đạo Chi đến công sở một chuyến. Khi trở về, dưới sự dẫn đường của tỳ nữ, hắn bước vào gian phòng ở dãy mái hiên không xa.
Chỉ thấy Tú Tú sắc mặt trắng bệch như tờ, bệnh khí hiện rõ, đang hôn mê nằm trên giường.
Vị đại phu đứng bên cạnh bẩm báo: “Cô nương bị nhiễm phong hàn, lại chịu kinh hãi quá mức, vì thế mới sốt nặng như vậy. Thảo dân cho uống mấy thang thuốc, nghỉ ngơi thêm vài ngày, ắt sẽ khỏi.”
Ban đầu ông ta tưởng Thôi Đạo Chi nghe nói Tú Tú không nguy hiểm gì thì sẽ yên tâm, nào ngờ hắn lại nhíu mày: “Vài ngày?”
Hắn ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, thản nhiên nói: “Nàng chỉ có thể nghỉ ngơi hai ngày, phần thuốc còn lại gói sẵn cho nàng mang theo, chỉ cần không chết là được.”
Trong phòng lập tức lặng ngắt.
Ý của Thôi tướng quân là muốn mang tiểu cô nương này theo đến Trường An sao?
Thật kỳ lạ, rõ ràng không ưa nàng, vậy mà vẫn muốn đưa nàng đi. Cách hành xử ấy khiến người ta hoàn toàn không hiểu nổi.
Nhưng dù trong lòng đầy nghi hoặc, không ai dám để lộ ra ngoài, chỉ có thể cúi đầu lĩnh mệnh.
Thôi Đạo Chi nói xong liền đứng dậy định rời đi, chợt nghe Tú Tú trong cơn mê man lẩm bẩm gọi ai đó. Nghe không rõ lắm, tỳ nữ bên giường cúi xuống nghe kỹ một lúc, rồi quay lại bẩm:
“Cô nương đang gọi cha mẹ, còn cái gì mà nhị…” Nàng ta suy nghĩ một lát: “Hình như là gọi nhị ca ca, nô tỳ cũng không nghe rõ lắm.”
Động tác của Thôi Đạo Chi khựng lại, rồi liếc nhìn Tú Tú, trong mắt thoáng qua vài phần châm chọc.
Hắn vừa định nói gì đó thì có người vào bẩm: lão nhân gia họ Trịnh hôm qua được thả, ông ấy cùng người nhà đã đứng chờ ngoài dịch quán suốt nửa ngày, nói muốn gặp tướng quân, xin được đón Tú Tú cô nương về.
Thôi Đạo Chi bật cười lạnh, nhấc chân đi thẳng ra ngoài: “Nói với bọn họ, từ nay cứ coi Trần Tú Tú đã chết, trên đời này không còn người đó nữa!”
Người truyền lời sững sờ, rồi vội vã lĩnh mệnh rời đi.
Trên giường, không biết Tú Tú có nghe thấy hay không, hàng mày nàng khẽ nhíu lại, đầu ngón tay động nhẹ.
Khi nàng tỉnh lại đã là hai ngày sau. Vừa mở mắt, nàng chỉ cảm thấy toàn thân rã rời, miệng đắng chát, thân thể không biết vì sao cứ lắc lư chao đảo, khiến nàng buồn nôn muốn ói.
Nàng chống khuỷu tay ngồi dậy, xoa xoa đầu, đang cố nhớ lại những chuyện xảy ra trước khi ngủ thì bỗng thân thể chao đảo, trán đập vào một vật cứng.
Tú Tú ngẩng đầu lên, phát hiện đó là một bề mặt được bọc vải, trông giống như vách xe. Quay đầu nhìn sang phía đối diện, nàng lại thấy một tấm rèm dạ buông từ trên xuống.
Nàng đang ở trong xe ngựa sao?
Tú Tú đứng dậy, thân hình lảo đảo, đưa tay vén tấm rèm lên.
Trước mắt nàng hiện ra một con đường đất rộng rãi, hai bên trồng đầy cây cối. Theo bánh xe lăn chuyển, cảnh vật hai bên đang nhanh chóng lùi về phía sau.
Con đường này nàng không hề quen thuộc.
Sắc mặt Tú Tú lập tức thay đổi, theo bản năng cho rằng mình đã rơi vào tay kẻ xấu, liền định nhảy khỏi xe, nhưng bị phu xe ngăn lại:
“Ê ê cô nương, cô làm gì vậy, nguy hiểm lắm, mau vào trong xe đi!”
Thân thể Tú Tú vốn đang yếu, dễ dàng bị ông ta giữ lại, không sao thoát ra được. Nàng nắm chặt thành xe, giọng run run hỏi:
“Ông là ai?”
Phu xe thấy nàng đứng ngay chỗ càng xe, chỉ cần bánh xe xóc một cái là có thể hất nàng ngã xuống, đành phải ghìm cương dừng xe:
“Chúng ta là người đánh xe cho quý nhân. Cô nương à, cô có phúc lắm đó, Thôi tướng quân mang cô lên Trường An hưởng phúc đấy!”
Toàn thân Tú Tú chấn động. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy cách đó không xa còn mấy chiếc xe ngựa nối đuôi nhau, liếc mắt nhìn không thấy điểm cuối.
Có lẽ Thôi Đạo Chi nghe thấy động tĩnh, từ một chiếc xe ngựa phía trước bước xuống, chậm rãi đi về phía nàng. Hắn liếc nàng từ trên xuống dưới một lượt, rồi hỏi:
“Tỉnh rồi à?”
Hơi thở Tú Tú khựng lại, đầu ngón tay bám vào thành xe dần trắng bệch.