Chương 24: Những người như bọn họ chẳng qua chỉ là lũ kiến có thể bị bóp chết bất cứ lúc nào

Trịnh bá đang làm việc trong sân, thấy trận thế lớn như vậy thì trong lòng không khỏi hoảng hốt.

Thôi nhị gia mang theo nhiều binh lính đến nhà bọn họ làm gì?

Đám binh sĩ ấy ai nấy đều khoác giáp, đeo trường đao bên hông, đứng sừng sững trong sân như từng ngọn núi, chỉ nhìn thôi đã đủ khiến người ta sợ hãi.

Trịnh bá buông việc trong tay, đi vào trong phòng, lập tức cảm nhận được bầu không khí có gì đó không ổn.

Trần nha đầu trước nay luôn quấn quýt Thôi nhị gia, lần nào thấy y, ánh mắt cũng như chảy mật. Thế mà lần này lại là dáng vẻ muốn trốn tránh, thậm chí còn mang theo vài phần sợ hãi hắn?

Từ khi Tú Tú vô cớ không về nhà, chuyển sang ở nhờ nhà ông, trong lòng Trịnh bá đã lờ mờ đoán ra được tám phần là hai người họ cãi nhau. Tình cảnh trước mắt càng khiến suy đoán ấy thêm chắc chắn.

“Nhị gia, ngài đây là…?”

Thôi Đạo Chi quay đầu, nhàn nhạt nói:

“Ta đến đón Tú Tú.”

Nói xong, hắn nhìn về phía Tú Tú. Ánh mắt hắn tựa như một vũng nước sâu không thấy đáy, chỉ liếc qua thôi cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng.

Tú Tú chạm phải ánh mắt ấy, theo bản năng liền né tránh, lưng dựa sát vào tường, chỉ cảm thấy đầu óc nóng rực càng lúc càng dữ dội.

Trong cơn mê man, Tú Tú chợt nhận ra, ý nghĩ đầu tiên khi đối mặt với Thôi Đạo Chi lúc này lại là trốn đi.

Nàng sợ hắn.

Bên kia, Trịnh bá nghe Thôi Đạo Chi nói muốn đón Tú Tú về, liếc nhìn đám binh lính đầy sân, lại nhìn Thôi Đạo Chi, trong lòng ngập tràn nghi hoặc.

Trận thế lớn thế này, chẳng giống đến đón người, mà giống như đến cướp người thì đúng hơn.

Nhưng đã chịu đích thân tới, tức là trong lòng hắn vẫn có Tú Tú, vậy cũng đáng để mừng. Những chuyện khác, suy cho cùng đều là chuyện nhỏ.

“Thế mới phải chứ. Người trẻ tuổi làm gì có ai không cãi nhau. Đợi hai người thành thân rồi mới hiểu đạo lý đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa. Cuộc sống mà, gập ghềnh là chuyện thường, qua được rồi thì vẫn tốt như xưa.”

Thôi Đạo Chi nghe đến hai chữ “thành thân”, liếc nhìn Tú Tú, trong mắt lóe lên một tia châm chọc. Còn Tú Tú thì vội vàng cắt lời:

“Trịnh bá, người đừng nói nữa.”

Thôi Đạo Chi ghét nàng đến vậy, làm sao có thể thành thân với nàng. Trước kia là nàng không hiểu chuyện, không nhìn ra, mới có thể si tâm vọng tưởng.

Nàng cố chịu đựng thân thể nóng rực, lấy hết dũng khí nhìn về phía Thôi Đạo Chi:

“Nhị…”

Nhớ tới hôm đó gọi hắn là “nhị ca ca”, đổi lại chỉ là sự chán ghét đến cực điểm, Tú Tú khựng lại, nuốt hai chữ phía sau vào, rồi nói:

“Ta sẽ không đi theo huynh.”

Những lời này, không biết nàng đã phải dốc ra bao nhiêu dũng khí mới nói được.

Nghe vậy, Thôi Đạo Chi bỗng ngước mắt lên, nhìn nàng một lúc. Trong mắt hắn thoáng lóe qua một tia tức giận, nhưng không biết nghĩ tới điều gì, thần sắc lại dần dần bình ổn trở lại.

“Đã nghĩ kỹ chưa?” Hắn bước lên hai bước, tiến sát lại gần Tú Tú.

Thấy hắn có vẻ nhượng bộ, Tú Tú vội vàng gật đầu.

Thôi Đạo Chi bỗng bật cười.

Rõ ràng là đang cười, vậy mà chẳng hiểu sao, Tú Tú lại cảm thấy trong lòng thắt lại.

Hắn không đồng ý sao?

Trái với suy nghĩ của nàng, Thôi Đạo Chi gật đầu.

Trong lòng Tú Tú bỗng nhẹ nhõm hẳn đi, nhưng ngay sau đó lại nghe hắn nói:

“Nếu đã vậy, mong là ngươi đừng hối hận.”

Tú Tú không hiểu ý tứ trong lời này, nhưng rất nhanh sau đó, nàng đã hiểu.

Thôi Đạo Chi dẫn người rời đi. Tước nhi quay về, nói cho nàng biết chuyện Thôi Đạo Chi đã được phục chức. Tú Tú còn chưa kịp hoàn hồn khỏi cơn chấn động ấy, thì bên ngoài đã có mấy tên quan sai xông vào, vừa vào đã lục soát khắp nơi.

Bọn họ lục ra một ấm trà, cứng miệng nói đó là đồ cổ tiền triều do Trịnh bá trộm cắp, rồi lập tức bắt người đi.

Tước nhi cùng Trịnh thẩm vừa từ ngoài về ôm nhau khóc nức nở, hoảng loạn không biết phải làm sao.

Tước nhi kéo chặt tay Tú Tú, hốt hoảng nói: “Tú Tú tỷ tỷ, bây giờ Thôi nhị gia quyền thế lớn lắm, tỷ đi cầu xin ngài ấy đi. Cha muội thật sự không biết đó là bảo vật gì, chỉ là lúc ra ngoài mua đồ ăn tiện tay mua về thôi.”

Tú Tú nghĩ đi nghĩ lại tất cả những cách mình có thể nghĩ ra thì cầu xin Thôi Đạo Chi quả thực là biện pháp hữu hiệu nhất, cũng là nhanh gọn nhất. Ngoài hắn ra, nàng không quen biết ai có thể cứu Trịnh bá. Quan phủ đã bắt người, cho dù không có tội, chịu vài trượng cũng là nhẹ.

Trịnh bá tuổi đã cao, làm sao chịu nổi? So với mạng sống của ông, chút sợ hãi Thôi Đạo Chi trong lòng nàng thật sự chẳng đáng là gì.

Không kịp suy nghĩ nhiều, Tú Tú mặc kệ trên người vẫn còn sốt, vội vàng cùng Tước nhi đánh xe bò chạy về nhà, lại phát hiện cổng viện khóa chặt, vẫn y nguyên như lúc nàng rời đi.

Hắn chưa từng quay về, vậy hiện giờ hắn có thể ở đâu?

Rất nhanh, Tú Tú liền nghĩ tới một nơi, quay sang nói với Tước nhi: “Đi, đến dịch quán.”

Tiết Chiêu Âm đang ở đó, hắn chắc cũng không ở quá xa đâu.

Hai người vừa đến trước cửa dịch quán, vậy mà không hề bị ngăn cản. Một binh lính đứng chờ sẵn bên ngoài, như thể đã đợi từ lâu:

“Tú Tú cô nương, xin mời theo ta.”

Tước nhi định đi vào cùng, nhưng bị binh lính chặn lại. Tú Tú bảo nàng ấy cứ yên tâm, hít sâu mấy hơi, rồi theo binh lính bước vào trong.

Đối với Tú Tú mà nói, dịch quán thật sự không phải nơi tốt đẹp gì. Chuyện lần trước bị đánh ở đây, ký ức vẫn còn rõ mồn một.

Binh lính không dẫn nàng tới đông viện, nơi huynh muội Tiết gia ở, mà lại dẫn nàng đi về phía tây.

Hắn ta dừng lại trước một gian phòng cao rộng rồi lặng lẽ biến mất. Tú Tú đứng đó chờ suốt nửa canh giờ, vẫn không thấy bóng dáng Thôi Đạo Chi đâu.

Lúc này ở đông viện, Tiết Sùng Minh đang cùng Thôi Đạo Chi đánh cờ. Nghe người bên ngoài bẩm báo, hắn đặt một quân trắng xuống, thong thả nói:

“Vài ngày nữa chúng ta sẽ cùng đến Trường An, những chuyện cần dứt thì cũng nên dứt. Người ta đã tìm đến tận cửa rồi, tướng quân không đi gặp một lần sao?”

Thôi Đạo Chi kẹp lấy một quân đen, “cạch” một tiếng đặt xuống bàn cờ:

“Chỉ là một nha đầu không đáng nhắc đến, đáng để ta bỏ chính sự mà đi gặp sao? Bảo nàng ta chờ đi.”

Thấy thái độ của Thôi Đạo Chi đối với Tú Tú như vậy, Tiết Sùng Minh hơi thở phào nhẹ nhõm.

Mãi đến khi trời tối, Thôi Đạo Chi mới rời đông viện, xuất hiện trước mặt Tú Tú.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế hoa cúc do gia nhân khiêng tới, chậm rãi nhấp trà. Đợi uống xong một chén nhỏ, hắn mới ngước mắt liếc Tú Tú một cái.

Tú Tú lúc thì lạnh run, lúc thì nóng bừng, đầu óc choáng váng, yếu ớt nói:

“Xin huynh cứu lấy Trịnh bá.”

Nàng không còn gọi hắn là nhị ca ca nữa.

Thôi Đạo Chi đứng dậy, nhướng mày:

“Huynh? Quả thật là không biết quy củ.”

Tú Tú vội sửa lời: “Tướng quân.”

Thôi Đạo Chi tỏ ra khá hài lòng, bước nhẹ xuống bậc thềm, nói:

“Quỳ xuống.”

Tú Tú khẽ hé môi, sững người giây lát. Ngón tay siết chặt vạt áo, thấy trên mặt hắn lộ vẻ mất kiên nhẫn, nàng nhắm mắt lại, nghe lời quỳ xuống dưới chân hắn.

“Xin tướng quân cứu lấy Trịnh bá.”

Tú Tú cúi đầu, một giọt nước mắt rơi xuống đất.

Không biết đã qua bao lâu, Thôi Đạo Chi nâng cằm nàng lên, vỗ nhẹ vào mặt nàng, giọng nói dịu đi:

“Thấy chưa, ta đã nói rồi, ngươi sẽ hối hận.”

Ban đầu Tú Tú chưa từng nghĩ chuyện của Trịnh bá có liên quan đến Thôi Đạo Chi, nhưng nghe lời này xong, nàng mới dần dần tỉnh ngộ.

Chính hắn là người đã bày mưu, sai quan sai đến nhà Trịnh bá.

Hóa ra câu nói khi đó của hắn lại mang ý nghĩa này.

Tú Tú đột nhiên cảm thấy lạnh thấu xương.

Nàng ngước mắt nhìn Thôi Đạo Chi, chỉ thấy hắn lúc này xa lạ đến đáng sợ.

Nhị ca ca của nàng dường như đã biến mất. Người đứng trước mặt nàng giờ đây chỉ là một kẻ nắm quyền cao cao tại thượng.

Trong mắt hắn, những người như bọn họ chẳng qua chỉ là lũ kiến có thể bị bóp chết bất cứ lúc nào.