Đám đại quan quý nhân trên triều vẫn âm thầm đấu đá, chuyện trong chốn quan trường rối ren thế nào, tầng lớp dân thường đương nhiên chẳng hay biết gì.
Tú Tú ngồi trong viện, tay cầm kim chỉ vá lại xiêm y. Ánh nắng mặt trời dịu dàng mà ấm áp chiếu rọi khiến nàng phải khẽ nheo mắt, gần như không mở ra nổi.
Tay nàng dừng một thoáng, phát hiện đầu kim không xuyên qua lỗ chỉ, bèn dụi nhẹ mắt rồi thử thêm vài lần, nhưng vẫn không thành công.
Tú Tú buông kim chỉ xuống, ngẩng đầu nhìn hàng rào tre phía xa xa rồi đưa tay ra trước mặt, che một bên mắt lại để thử nhìn. Một lúc lâu sau nàng mới từ từ hạ tay xuống.
Thị lực dường như đã kém đi đôi chút.
Quãng thời gian trước, nàng ngày đêm miệt mài với công việc thêu thùa may vá, cuối cùng thì đôi mắt cũng không còn chịu nổi.
Tú Tú ngồi im lặng hồi lâu rồi đứng dậy vào phòng, lấy từ trong ngực ra khối ngọc bội, ngắm nghía một lúc rồi thả người nằm xuống giường.
Nàng nhìn lên bức tường trống trải mà trong lòng dấy lên một cảm giác chẳng thể gọi tên, chỉ thấy đầu lưỡi vô cớ đắng ngắt.
Giá như cha mẹ còn sống, hai người nhất định sẽ nói cho nàng biết giờ nên làm thế nào.
Nhưng hai người đã đi rất lâu rồi, và sẽ chẳng bao giờ quay lại. Bởi vậy dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng chỉ có thể một mình đối mặt.
Tú Tú đứng dậy, rửa mặt rồi vào bếp chuẩn bị cơm nước. Đúng lúc đó, Thôi Đạo Chi trở về.
Nghe tiếng bước chân, bàn tay đang xắt rau của nàng bất giác khựng lại, một lúc lâu sau mới tiếp tục động tác.
Hôm nay không phải ngày nghỉ, hắn lại trở về vào giữa trưa, chuyện này trước nay chưa từng có. Nàng quay đầu nhìn ra sân, chẳng còn thấy bóng người, chỉ có vài con gà đói khát đang cào đất tìm ăn.
Có lẽ hắn đã về phòng rồi.
Tú Tú cúi mắt, bỏ thêm rau xanh vào nồi.
“Không sao cả.” Nàng khẽ thở sâu, cố nhủ lòng phải mạnh mẽ, không để thể để mặc sự uể oải chiếm lấy mình.
Trước đây nàng cũng từng phải trải qua những tháng ngày một mình, chẳng phải nàng cũng đã chịu đựng được sao? Không có gì đáng sợ cả. Huống hồ giờ đây nhà họ Tôn không còn quấy nhiễu, nàng cũng không cần sống trong thấp thỏm lo âu như trước.
Nếu Thôi Đạo Chi không cần nàng nữa, nếu hắn dọn đi rồi tìm đến Tiết cô nương, nàng cũng sẽ không đau lòng. Hắn không ở đây, có khi nàng còn được thanh nhàn hơn, biết đâu cuộc sống sẽ khá hơn bây giờ.
Cha từng nói, sống ở đời phải biết tìm niềm vui cho bản thân. Nếu vì yêu mà ngày nào nàng cũng phải nơm nớp lo âu, vậy thì nàng không cần tình yêu.
Tú Tú rửa tay rồi khẽ vỗ lên gò má, đưa lọn tóc rũ bên tai ra sau vành tai. Thu dọn xong xuôi, nàng bưng bát cơm bước ra ngoài. Hôm nay nàng đã cố ý nấu canh gà để tự bồi bổ thân thể.
“Nhị ca ca, ăn cơm thôi.”
Thôi Đạo Chi đang thay y phục trong phòng, nghe thấy giọng nàng liền khựng lại, đôi mày khẽ nhíu.
Mấy ngày gần đây, hắn thường ra ngoài kết giao với Tiết Sùng Minh nên nghe được không ít tin tức từ người này.
Thế cục Trường An biến chuyển khôn lường. Cuộc tranh đoạt ngôi vị thái tử giữa Đại hoàng tử và Thất hoàng tử đã bị đẩy ra khỏi bàn nghị sự. Nay Đại hoàng tử thế lực suy yếu, còn Thất hoàng tử nhờ danh vọng của Vương quý phi trong triều mà khí thế như mặt trời ban trưa. Dù mới chỉ mười tuổi, tấu sớ thỉnh cầu lập hắn làm trữ quân vẫn dồn dập như tuyết rơi, chất đầy trên ngự án.
Thế nhưng, vào thời điểm then chốt như vậy, bệ hạ vẫn chưa hề tỏ thái độ gì, trái lại còn triệu Tiết Sùng Minh quay về Trường An.
Phụ thân của Tiết Sùng Minh là Tiết thái phó, ân sư của hoàng đế, khi còn sống từng ủng hộ Đại hoàng tử.
Hoàng hậu không có con, con nối dõi đều là do phi tần sinh ra. Theo lẽ trưởng ấu mà xét, về mặt thế cục triều đình, Đại hoàng tử tất nhiên là sự lựa chọn ổn thỏa hơn.
Bệ hạ rốt cuộc đang có dụng ý gì, người trong triều có ai mà ngu dốt tới mức không nhận ra đâu.
Ngoài việc đó, gần đây phương Bắc cũng có nhiều biến động. Triều đình ắt sẽ phải phái tướng lĩnh ra tiền tuyến, nhưng hiện nay trong triều đều là người của Vương gia và Tề gia…
Thôi Đạo Chi híp mắt lại.
Hắn biết, cơ hội đến thì phải hành động.
Nhưng trước khi đi, hắn còn một việc quan trọng cần điều tra rõ ràng, nếu không sợ phụ huynh trên trời sẽ trách tội.
Nha đầu này mỗi ngày nhìn chằm chằm mình, dù ít hay nhiều cũng là một phiền phức.
Thôi Đạo Chi thay xong quần áo, mở cửa ra.
Tú Tú thấy cửa phòng mở liền vô thức lùi một bước, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt hắn. So với ngày trước, ánh mắt hắn nay đã lạnh lẽo hơn nhiều, khiến nàng thoáng ngẩn người, trong lòng dâng lên một cỗ chua xót chẳng thể diễn tả bằng lời.
Nhị ca ca, thì ra hắn thật sự không thích mình. Vậy mà trước nay nàng chưa từng nhận ra điều đó.
Tú Tú cố ép nỗi chua xót xuống, làm ra vẻ như chẳng có chuyện gì, gượng cười rồi nghiêng người nhường lối.
“... Nhị ca ca, ăn cơm thôi.”
Nói xong, nàng định quay đi, nhưng đã bị Thôi Đạo Chi gọi giật lại:
“Muội còn thân nhân nào không?”
Tú Tú bất ngờ, khựng lại rồi xoay người đáp:
“Không còn. Cha mẹ ta đều đã mất, hiện giờ chỉ có một mình ta.”
Sợ hắn nghĩ mình đang cố tỏ ra đáng thương, nàng vội cười lên:
“Nhị ca ca, ta… ta một mình cũng có thể sống tốt. Nếu huynh thích Tiết cô nương, ta sẽ chúc phúc cho hai người. Huynh với nàng…”
Hai bàn tay Tú Tú siết chặt sau lưng, cổ họng nghẹn lại nhưng nàng vẫn cố mỉm cười một cách tự nhiên:
“Hai người rất xứng đôi. Những lời ta từng nói trước đây đều chỉ là chuyện đùa của con nít thôi, huynh đừng để tâm.”
Thôi Đạo Chi chẳng tỏ ra hứng thú, chỉ hơi cau mày, rồi chẳng hiểu sao lại hỏi:
“Phụ thân muội họ gì?”
Tú Tú ngẩn người, theo bản năng đáp:
“Đương nhiên là họ Trần.”
“Trong vùng này có họ Tống không?”
Tú Tú lắc đầu: “Không có, nhị ca ca, huynh đang muốn tìm người sao?”
Thôi Đạo Chi xoa ấn đường, thần sắc mệt mỏi, dường như đang chìm trong suy nghĩ, không trả lời.
Tú Tú không ngờ mình đã lấy hết dũng khí để chúc phúc cho hắn và Tiết cô nương, thế mà hắn chẳng nghe lọt tai, lại còn hỏi thêm mấy câu khó hiểu.
Hắn muốn giúp nha môn phá án sao? Hay là đang tìm người quen cũ?
Tú Tú còn đang đoán già đoán non thì bên ngoài bỗng vang lên một trận xôn xao, là Tiết Chiêu Âm tới.
Đây là lần đầu tiên nàng ta trở lại nơi này từ khi được Tiết Sùng Minh đón đi.
Tú Tú nhìn thấy nàng ta được đám tuỳ tùng vây quanh đi tới, trâm ngọc trên đầu đung đưa khẽ khàng, chuỗi trân châu mã não dưới ánh dương chiếu sáng rực rỡ, lóa cả mắt.
Trang phục sang trọng trên người càng làm căn phòng nghèo nàn này trở nên cũ kỹ tồi tàn.
Tú Tú quay đầu nhìn về phía Thôi Đạo Chi, chỉ thấy hắn đã ngẩng đầu, ánh mắt không rời khỏi thân ảnh Tiết Chiêu Âm.
Đứng giữa hai người họ, Tú Tú bỗng cảm thấy bản thân thừa thãi vô cùng.
So với Tiết Chiêu Âm, nàng mới chính là người dư thừa trong câu chuyện này.
Để hai người họ có không gian nói chuyện, nàng lặng lẽ bước ra ngoài, ngồi xuống bậc bếp rồi ăn chén canh gà đã nguội ngắt.
Nàng nhớ hồi nhỏ, nhà rất nghèo, nhưng chỉ cần nàng thèm món gì, cha mẹ luôn tìm đủ mọi cách để nấu cho nàng một bát canh gà nóng hổi. Khi ấy nàng từng nghĩ, đó là món ăn ngon nhất trên đời, dù chỉ thêm vài giọt nước dùng mặn mặn, nhưng là cả tấm lòng cha mẹ dốc sức vì nàng.
Đột nhiên, nàng thèm được quay về những ngày còn thơ bé.
Khi ấy nàng có nhà, có cha mẹ, có người thân, không phải đứa bé mồ côi không nơi nương tựa như bây giờ. Nàng từng ngây thơ tưởng rằng mình đã tìm được người để cùng đi hết quãng đời còn lại, nhưng rốt cuộc từ đầu đến cuối cũng chỉ là một mình nàng ngộ nhận.
Tiếng nói chuyện của Tiết Chiêu Âm bên kia tường từng câu từng chữ lọt vào tai, Tú Tú ôm chén ngồi lặng hồi lâu, cuối cùng cũng ăn hết sợi mì cuối cùng.
*
Từ ngày Tiết Chiêu Âm đến đây, số lần Tú Tú trông thấy Thôi Đạo Chi càng ngày càng ít. Nhiều khi nàng đã nằm trên giường rồi mới nghe thấy động tĩnh hắn trở về.
Mỗi lần như thế, nàng lại không nhịn được mà ngoái nhìn cánh cửa nhỏ, trong đầu tự hỏi rốt cuộc hắn đã đi đâu. Theo sau đó, hình ảnh hắn và Tiết Chiêu Âm kề vai sát cánh lại hiện lên trong tâm trí nàng, xua mãi mà chẳng đi.
Hai người họ từng cùng nhau cầu nguyện dưới thần thụ. Nếu thành thân, đương nhiên sẽ có thêm nhiều chuyện thân mật hơn nữa.
Nghĩ tới đây, Tú Tú chỉ biết vùi đầu vào chăn, trốn tránh những hình ảnh ấy.
Nàng chờ hắn nói ra câu rời đi, thế nhưng mấy ngày liền, hắn vẫn không mở miệng. Hắn dường như rất bận rộn.
Ngày hôm đó, Thôi Đạo Chi lại về rất muộn. Tú Tú vẫn chưa ngủ, có lẽ hắn nghe thấy động tĩnh nên hiếm hoi chủ động gọi nàng vào.
Tú Tú chẳng rõ có chuyện gì, khẽ đẩy cánh cửa nhỏ bước vào, liền thấy hắn đang ngồi bên ngọn đèn dầu, tay xoay xoay chiếc nhẫn ban chỉ ở ngón tay trái. Thấy nàng vào, hắn khẽ vẫy tay:
“Lại đây.”
Tú Tú bước tới, dừng lại cách hắn một cánh tay: “Nhị ca ca.”
Lúc này nàng tóc xõa tung, trên người chỉ mặc một lớp áo trong, thân hình ẩn hiện cực kỳ câu người. Nàng dường như không ý thức được rằng ăn mặc thế này để gặp một nam nhân là không ổn, chỉ mở to đôi mắt trong veo nhìn hắn.
Thôi Đạo Chi nghĩ rằng chút thiện tâm hiếm hoi của mình cũng không đặt sai chỗ. Dù sao hai người cũng đã có một đoạn thời gian quen biết; nếu hắn không sắp xếp gì, chỉ e sau khi hắn rời đi, cô nương này sẽ chẳng có nổi một cuộc sống tử tế.
Hắn day day ấn đường, nói:
“Ở Lũng Tây ta có không ít thuộc hạ cũ. Trong đó có vài người tuấn tú, nhân phẩm cũng chẳng có gì đáng chê. Nếu muội bằng lòng, ta sẽ chọn một người để gả muội qua đó, bảo đảm nửa đời sau muội không phải lo nghĩ. Thế nào?”
Tú Tú đứng chết lặng, môi mấp máy mà không thốt nổi một lời.
Nàng cứ nghĩ hắn sẽ nói về chuyện rời đi của chính hắn, không ngờ lại là chuyện của chính nàng, hơn nữa còn là hôn sự của nàng.
Thì ra câu “giúp muội tìm một phu quân” hắn từng nói trước kia hoá ra là lời nghiêm túc.
Tú Tú hơi hé môi, chẳng hiểu vì sao theo bản năng lại muốn từ chối.
Không phải vì hắn không muốn cưới nàng, cũng chẳng phải vì hắn định đẩy nàng cho người khác, mà là bởi từ trong lời nói vừa rồi, nàng có cảm giác bản thân chẳng khác gì một món đồ, chỉ cần hắn buông vài lời là có thể dễ dàng gả nàng đi. Từng câu từng chữ của hắn, tựa như ban ơn cho nàng, chỉ một lời là có thể tùy tiện định đoạt tương lai của nàng vậy.
Tú Tú ngơ ngác lắc đầu: “Ta không cần.”
Thôi Đạo Chi không ngờ nàng lại từ chối. Hôm nay hắn vì điều tra chuyện liên quan đến nữ nhi của Vương quý phi mà đã mệt mỏi, nghĩ tới sự chăm sóc nàng từng dành cho mình trước kia nên mới định sắp xếp cho nàng một tương lai ổn định, vậy mà nàng lại không biết điều.
“Nghĩ kỹ chưa?” Hắn hỏi, bởi sau khi hắn đi rồi sẽ chẳng còn ai che chở cho nàng nữa.
Tú Tú sững sờ, rồi khẽ gật đầu.
Nàng biết lẽ ra mình nên thức thời. Thuộc hạ dưới trướng nhị ca ca tất nhiên không tệ. Nhưng không hiểu vì sao, nàng vẫn không thể chấp nhận được cái cách hắn tùy ý gạt bỏ nàng như một món đồ.
Thôi Đạo Chi gật đầu: “Tùy muội.”
Là chính nàng không chịu nắm lấy cơ hội này, sau này có hối hận cũng là lỗi ở nàng, chẳng thể trách hắn.
Tú Tú trở về phòng, nằm vật xuống giường, vùi mặt vào gối.
Thôi Đạo Chi cũng mệt, vốn định đi nghỉ ngơi, nhưng ánh mắt lại dừng trên bức họa treo ở bức tường phía tây.
Bức họa ấy vẫn treo ở đó mỗi ngày, thường ngày chẳng mấy ai để ý.
Hắn cầm đèn dầu trên bàn, bước nhanh tới soi sát vào bức tranh.
Bức họa vẫn là bức họa, chẳng có gì khác lạ; hắn tìm mãi cũng không phát hiện ra điểm gì bất thường. Đang định từ bỏ, ánh mắt hắn bỗng khựng lại, ở góc phải phía dưới, có hai chữ ký tên của người họa sĩ: Tống Nham.
Tống Nham, Tống Nham…
Thôi Đạo Chi ngẩn người hồi lâu, rồi đột ngột quay đầu nhìn về phía đông phòng.