Chương 20: Khóc

Sáng sớm hôm sau, Tú Tú bưng đồ ăn đặt lên bàn bát tiên như thường lệ, nhưng khác với mọi khi, nàng không lặng lẽ rời đi nữa mà kéo ghế ngồi xuống cùng Thôi Đạo Chi dùng bữa sáng.

Thôi Đạo Chi liếc nhìn nàng một cái, cũng không nói lời nào.

Bầu không khí giữa hai người âm thầm xảy ra biến hóa. Vốn dĩ Thôi Đạo Chi là người ít khi mở miệng trên bàn cơm nên mỗi lần cùng hắn ngồi ăn, Tú Tú thường sẽ cố gắng tìm chuyện để nói cho bớt quạnh quẽ. Ấy vậy mà hôm nay, nàng cũng trở nên lặng im như hắn.

Tú Tú uống vài ngụm cháo, ánh mắt hơi nghiêng về phía đối diện. Thấy giữa hai hàng mày hắn hơi nhíu lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia suy tư, ngón trỏ tay trái gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn không ngừng, nàng bèn cụp mắt xuống.

Đó là động tác quen thuộc mỗi khi hắn đang nghĩ ngợi chuyện gì đó.

Hắn đang suy nghĩ chuyện gì? Hay nói cách khác, hắn đang nghĩ về ai?

Tú Tú cắn một miếng mứt táo trong chén, nhưng vị ngọt trong miệng lúc này lại trở nên đắng ngắt.

Tay trái nâng bát, tay phải cầm thìa khuấy nhẹ trong lòng bát, nàng do dự rất lâu rồi cuối cùng cũng mở miệng:

“Nhị ca ca, hôm qua ta có gặp Tiết cô nương.”

Vừa dứt lời, nàng liền trông thấy Thôi Đạo Chi, người vốn đang gõ ngón tay theo nhịp trên mặt bàn, nghe được ba chữ “Tiết cô nương” bỗng khựng lại. Cổ họng nàng chợt nghẹn cứng, các đầu ngón tay đang cầm bát dần trắng bệch.

Thôi Đạo Chi quay sang nhìn nàng: “Nói tiếp đi.”

Tú Tú lại không muốn nói nữa. Nàng hơi hối hận vì đã thử dò xét hắn, vội đặt bát xuống, lắc đầu:

“Không có gì, nàng… nàng ấy chỉ nói nếu huynh thiếu thứ gì thì cứ nói với ta, ta sẽ nhắn với nàng ta một tiếng.”

Nàng cúi thấp đầu nên không nhìn thấy Thôi Đạo Chi khẽ nhíu mày.

“Ừm.” Hắn chỉ đáp gọn một câu.

Tú Tú nhẹ nhàng thở ra một hơi thật sâu, uống nốt chỗ cháo còn lại trong bát. Đợi thêm một lúc lâu, nàng mới lấy hết can đảm hỏi tiếp một câu:

“Nhị ca ca, ngọc bội ta tặng cho huynh đâu rồi?”

Đúng lúc này, trong sân có một con gà gáy vang, che lấp mất tiếng nói yếu ớt của nàng.

“Cái gì?” Thôi Đạo Chi nghiêng người nhìn sang, thân ảnh cao lớn của hắn chắn mất ánh nắng sớm, khiến bóng đổ xuống người Tú Tú trông vừa to lớn vừa nặng nề.

Tú Tú định mở miệng hỏi lại lần nữa, nhưng còn chưa kịp cất lời thì đã thấy Thôi Đạo Chi đứng dậy bước ra ngoài.

Nàng vội vàng đứng dậy đuổi tới tận cửa chính, tay phải chống lên khung cửa, lời còn chưa kịp thốt ra đã thấy bóng lưng hắn dần khuất sau cánh cổng lớn.

Tú Tú ngẩng đầu nhìn trời, đã là giờ Thìn canh ba, đến lúc Thôi Đạo Chi phải đi nha môn làm việc rồi.

Nàng dựa vào khung cửa một lúc lâu rồi xoay người thu dọn bàn ghế.

Nửa canh giờ sau, Tú Tú cũng ra khỏi cửa. Nàng vô định bước đi trong con ngõ nhỏ, bỗng bị ai đó kéo giật mạnh về phía sau, thiếu chút nữa là ngã lăn ra đất.

“Tú Tú tỷ tỷ! Tỷ đang nghĩ gì thế? Đi thêm vài bước nữa là rơi thẳng xuống mương đấy!”

Tước nhi một tay xách chậu nước một tay giữ chặt Tú Tú, kéo nàng về chỗ an toàn.

Hóa ra sau khi dậy, Tước nhi tính ra ngoài thể dục đôi chút quanh mương. Đang ngáp dài vì buồn ngủ, cô bé bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc đi thẳng về phía mép mương, vội dụi mắt nhìn kỹ mới nhận ra là Tú Tú. Trong lúc hoảng hốt, cô bé lập tức chạy đến kéo nàng lại.

“Cái mương đó dơ lắm, tỷ mà ngã xuống thì phải giặt lại cả giày lẫn quần áo đó.”

Tước nhi vừa lải nhải vừa kéo Tú Tú về trước cửa nhà mình.

Tú Tú lúc này mới hoàn hồn, chớp mắt vài cái rồi nhẹ nhàng nói lời cảm tạ với Tước nhi.

Thấy sắc mặt Tú Tú có điểm khác thường, Tước nhi vội nghiêng đầu đánh giá, lo lắng hỏi:

“Tú Tú tỷ tỷ, tỷ sao thế? Có phải trong người không khỏe không?”

Tú Tú lắc đầu: “Không, ta không sao đâu. Chỉ là vừa rồi mải nghĩ chuyện nên lơ đãng một chút thôi.”

Nghĩ chuyện gì mà mê mẩn thế chứ? Tước nhi vò đầu.

Chẳng mấy chốc, cô bé đưa ra kết luận.

Chắc chắn chuyện đó liên quan tới Thôi nhị gia.

Ngoài y ra, còn ai có thể khiến Tú Tú tỷ tỷ hoảng hốt, thất thần như vậy chứ?

Tước nhi nhớ tới lần trước Thôi Đạo Chi khiến Tú Tú khổ sở chờ cả một ngày, không khỏi bực bội nói: “Có phải Thôi nhị gia lại ức hϊếp tỷ không?”

Tú Tú ngẩn ngơ nghĩ ngợi: Thôi Đạo Chi ức hϊếp mình sao?

Từ đầu đến cuối hắn chưa từng nói thích nàng, chỉ có mình nàng tự đa tình mà thôi.

Người như hắn hẳn là ưa thích những tiểu thư khuê các xứng đôi với hắn, đây cũng chẳng phải chuyện lạ lùng gì.

Tú Tú nén xuống sự chua xót trong ngực, ngẩng đầu mỉm cười với Tước nhi: “Không đâu, huynh ấy không ức hϊếp ta. Chỉ là hôm qua ta ngủ muộn, nay lại dậy sớm nên tinh thần không tốt thôi.”

Tước nhi vẫn còn hoài nghi với lý do thoái thác ấy, nhưng thấy nàng đã nói vậy cũng chẳng tiện hỏi thêm, chỉ dặn:

“Không sao thì tốt. Tú Tú tỷ tỷ, chờ muội một lát, muội đi lấy diều, chúng ta cùng đi thả.”

Dứt lời, chưa kịp đợi Tú Tú gật đầu, cô bé đã ôm chậu chạy vào nhà.

Đợi khi trở ra, trên tay Tước nhi đã cầm sẵn con diều, kéo Tú Tú chạy đi: “Đi thôi, Tú Tú tỷ tỷ!”

Tú Tú bị sự hứng khởi của cô bé lây sang, tâm tình cũng đỡ u ám. Nhìn con diều bay vυ"t lên không trung, khóe môi nàng bất giác nở một nụ cười.

Nàng theo Tước nhi chạy dọc con phố, chẳng mấy chốc mồ hôi đã ướt lưng áo.

Đang chơi vui vẻ, bỗng sợi dây diều đứt phựt, con diều chao đảo rồi rơi qua bức tường phía bên kia.

Ngẩng lên nhìn, chỗ diều rơi trúng trong đền Nguyệt Lão. Tú Tú kéo Tước nhi cùng đi vào tìm, chỉ thấy con diều mắc ngay trên cây cây thần treo đầy dải lụa đỏ.

“Cao quá.” Tước nhi giơ tay che nắng, nhón chân ngẩng cổ nhìn.

Tú Tú xắn tay áo, ôm thân cây trèo lên.

“Tú Tú tỷ tỷ, cẩn thận một chút.”

“Biết rồi.” Mồ hôi vã đầy trán, Tú Tú trèo đến gần chỗ con diều, ôm lấy một cành to rồi vươn tay gỡ diều, ném xuống cho Tước nhi. Đang định tụt xuống, ánh mắt nàng bỗng khựng lại, dừng trên một dải lụa đỏ.

Chỉ thấy chiếc ngọc bội nàng tặng Thôi Đạo Chi lặng lẽ buộc chung với dải lụa đỏ treo trên cành, theo gió khẽ lay.

Nàng sững sờ một thoáng, đưa tay gỡ ngọc bội xuống, rồi kéo dải lụa đỏ lại xem. Trên đó viết tám chữ: “Tìm được giai tế, tuế tuế an khang”, phía dưới đề tên -Tiết Chiêu Âm.

Tước nhi ở dưới đợi mãi không thấy Tú Tú tụt xuống, không khỏi gọi khẽ. Đến khi thấy nàng an toàn rơi xuống đất mới yên tâm, cười nói:

“Con diều này cũng biết chọn chỗ ghê. Nghe nói cây thần ở đền Nguyệt Lão linh lắm, phù hộ nhân duyên cực kỳ ứng nghiệm. Tỷ xem, trên kia toàn là lụa đỏ…”

Cô bé líu lo hồi lâu, chợt thấy Tú Tú không đáp lời, bèn nghi hoặc ngừng lại:

“Tú Tú tỷ tỷ, tỷ làm sao thế? Có phải nãy leo cây nên bị thương rồi không?”

Tước nhi loay hoay nhìn qua nhìn lại trên người Tú Tú, rồi chợt thấy trong tay nàng có thêm một khối ngọc bội.

“Ngọc bội này kiếm ở đâu vậy? Đẹp quá.”

Tú Tú ấn tay cô bé xuống, im lặng hồi lâu mới nói: “Hoa đào nở rộ rồi, chúng ta ra kia xem một chút đo.”

Tước nhi gật đầu, kéo nàng đi về phía rừng đào gần đó. Chỉ thấy hoa đào nở rợp bóng, cánh rơi đầy đất như tuyết hồng. Gió thoảng qua, hoa đào bay lả tả khắp trời, cảnh sắc mỹ lệ vô song.

“Đẹp quá.” Tước nhi buông cả diều, chạy sâu vào rừng đào. Không lâu sau, tiếng cười lanh lảnh của cô bé vọng ra.

“Đáng nhẽ muội nên rủ cả cha mẹ đến xem mới phải.” Vừa thưởng cảnh cô bé vừa nói. Đến khi ngoảnh lại đã không thấy Tú Tú phía sau, bèn vội quay lại. Nghĩ rằng nàng đang phiền muộn vì chuyện Tiết Chiêu Âm với Thôi Đạo Chi, Tước nhi an ủi:

“Tú Tú tỷ tỷ, tỷ đừng lo. Tiết cô nương chỉ ghé qua Hà Châu thôi, không ở lại lâu đâu. Tiết đại nhân còn phải về Trường An nhậm chức. Muội đoán nàng ta nhiều lắm ở đây dăm ba hôm là đi, chẳng có gì phải...”

Cô bé còn chưa nói dứt câu thì bỗng khựng lại.

“Tú Tú tỷ tỷ.” Tước nhi hé môi, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, “Sao tỷ lại khóc rồi?”

Tú Tú sững người, theo bản năng đưa tay chạm lên mặt, chỉ thấy một cảm giác ướŧ áŧ lạnh lẽo. Nàng cúi xuống nhìn khối ngọc bội trong tay hồi lâu rồi khom các ngón lại, siết chặt ngọc bội trong lòng bàn tay, khẽ nói:

“Ta mệt rồi, chúng ta về thôi.”

...

Lúc này, Thôi Đạo Chi đang uống rượu cùng đồng liêu ở Thiên Vận Các. Trên chủ tọa, Tề Hiến Ninh thấy hắn uống chẳng bao nhiêu, bèn chỉ sang Tiết Sùng Minh cười nói:

“Các vị không biết chứ, Thôi đại nhân của chúng ta tửu lượng rất tốt, nổi danh ngàn ly không say, giờ mới vài chén đã là gì.”

Tiết Sùng Minh bề ngoài không tỏ vẻ gì, nhưng trong bụng lại thầm coi thường cái lối ăn chơi ấy. Nghĩ đến nếu muội muội mình sau này gả cho hạng người như vậy, hắn ta thật khó mà yên lòng.

Từ sau chuyện của Tiết Chiêu Âm, hắn ta đã bớt mặn mà với chuyện kết thân cùng Tề gia. Nay trông bộ dạng Tề Hiến Ninh, lại nhìn sang Thôi Đạo Chi ngồi bên, hai bên đối chiếu càng rõ rệt, trong lòng hắn ta đã nảy ý muốn rút lui.

“Ồ? Hoá ra Thôi đại nhân tửu lượng lại cao như vậy, Tiết mỗ thật bái phục. Ngày khác nhất định phải cùng đại nhân uống cho đã một phen. Thôi nào, dùng bữa đi. Nghe nói đặc sản ở Hà Châu là đệ nhất mỹ vị thiên hạ, ta còn chưa từng nếm qua, hôm nay coi như có lộc rồi.”

Hắn ta thuận miệng chuyển chuyện từ Thôi Đạo Chi sang món ăn.

Tề Hiến Ninh hơi bất mãn, nhưng sau đó lại nâng chén kính Tiết Sùng Minh một ly, phất tay áo rộng dệt chỉ vàng, vỗ tay cười:

“Đặc sản Hà Châu quả thực rất ngon, nhưng mà thứ còn ngon hơn lại là...”

Gã nhướng mày, nhìn sang Thôi Đạo Chi: “Mỹ nhân Hà Châu. Thôi đại nhân, có phải không?”

Thôi Đạo Chi gật đầu: “Tề đại nhân nói không sai, mỹ nhân Hà Châu đúng là danh bất hư truyền.”

Bên cạnh hắn, ca cơ kịp thời rót đầy chén rượu.

Tề Hiến Ninh cười cười nhìn cảnh ấy, rồi liếc Tiết Sùng Minh, nói: “Tiết đại nhân chưa rõ đấy thôi. Chỉ cần nhìn mỹ nhân bên cạnh Thôi đại nhân là biết, mà nghe đâu người trong nhà của Thôi đại nhân lại còn diễm lệ hơn gấp bội. So với quý phi nương nương e cũng chỉ hơn chứ không kém.”

Gã chỉ vào Thôi Đạo Chi: “Thôi đại nhân, hay là ngày khác đại nhân đưa mỹ nhân trong nhà đến đây, cho Tiết đại nhân được mở rộng tầm mắt một phen. Dù là bảo bối trong lòng đi nữa, cũng nên mang ra để chúng ta cùng ngắm một chút chứ.”

Tiết Sùng Minh thoáng sững người. Thôi Đạo Chi có thị thϊếp cũng chẳng lạ, nhưng nếu người kia là người hắn đặt trên đầu quả tim thì lại là chuyện khác.

Thôi Đạo Chi nói: “Chỉ là một nữ tử mà thôi. Nếu đại nhân có hứng, ta có gì phải ngại?”

Lời vừa dứt, sắc mặt Tiết Sùng Minh mới dịu lại, còn Tề Hiến Ninh thì thoáng biến sắc, hồi lâu mới trở lại như thường.

Chờ hai người kia rời đi, Tề Hiến Ninh hất chân đá văng ca cơ vừa ngồi cạnh Thôi Đạo Chi ra: “Phế vật!”

Ca cơ hoảng hốt quỳ bò: “Đại nhân tha tội, đại nhân tha tội!”

“Cút!” Tề Hiến Ninh vung tay áo, ngồi phịch xuống chỗ cũ.

Người hầu dâng trà nóng cũng bị gã hất đổ. Triệu tri châu tiến lên khuyên giải: “Đại nhân bớt giận. Với thân phận hiện giờ của Thôi Đạo Chi, Tiết gia ắt sẽ không kết thân cùng hắn, đại nhân cứ yên tâm.”

Tề Hiến Ninh hừ lạnh: “Vậy nói cho ta biết, vì sao Tiết cô nương lại gần gũi với hắn như vậy? Chẳng lẽ là muốn thỉnh giáo võ nghệ hay học vấn từ hắn à?”

Triệu Tri Châu nhất thời á khẩu, không biết nên trả lời thế nào.

Tề Hiến Ninh im lặng một lúc, rồi bỗng nói: “Gọi hai tên theo dõi Thôi Đạo Chi hôm nay lại đây. Ta muốn hỏi xem cả ngày nay bọn chúng đã nhìn thấy gì. Không phải hắn vẫn quấn lấy con nha đầu thứ dân ngu dại kia sao? Sao giờ lại bỗng đổi tính rồi?”

Trong lòng gã dấy lên một dự cảm: Thôi Đạo Chi tuyệt đối còn che giấu chuyện khác, chỉ là gã và phụ thân chưa nắm được mà thôi.

Nghĩ đến đó, gã ảo não: “Sớm biết thế đã chẳng nghe lời lão gia, đáng lẽ phải ra tay sớm để khỏi sinh chuyện như hôm nay!”

Gã tức giận không chỉ vì Tiết Chiêu Âm, mà còn vì chuyện khác: nghĩ đến việc Thôi Đạo Chi mấy hôm trước đi vào Tổng đốc phủ, gã luôn cảm thấy có gì đó không ổn, tựa như sớm muộn gì kẻ này cũng sẽ tra ra điều gì đó.

Nếu có thể ra tay sớm thì tốt rồi, đằng này Tiết Sùng Minh lại đang ở đây, hơn nữa gần đây liên tiếp truyền tin Địch Nhung phương Bắc gây hấn, ngộ nhỡ bệ hạ lại nhen nhóm ý định cũ thì…

Gã bỗng nện mạnh tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh.