Chương 16: Huynh đừng thích Tiết cô nương, được không?

Tú Tú bị người ta ném thẳng ra khỏi dịch quán.

Khi bọn họ định giáng bản thứ tư xuống, có một tiểu nha hoàn chạy tới can ngăn, nói động tĩnh quá lớn, làm ảnh hưởng đến sự yên tĩnh của cô nương. Còn nói tâm tính cô nương vốn từ bi, nếu kẻ kia không phạm tội gì lớn thì cứ thả ra, chỉ cần dặn đừng tái phạm là được.

Tú Ngọc lúc này mới ra lệnh dừng tay. Nàng ta cũng hiểu rõ tiểu cô nương trước mắt này không phải nô bộc nhà họ Thôi. Nếu gây ra chuyện lớn, chỉ sợ hậu quả khó mà lường được. Dù sao nơi này vẫn là địa phận Dương Sóc châu, nhà họ Tề vừa mới bị tiểu thư nhà nàng làm mất mặt, nếu lại nhân chuyện này mà nảy sinh rắc rối, liên luỵ đến cô nương, thì đó là đại tội của nàng ta.

Tú Tú bị đám sai vặt xốc hai tay lôi ra cửa hông dịch quán rồi thô bạo ném xuống đường, họ đẩy mạnh khiến nàng ngã nhào vào con ngõ.

Thắt lưng nàng bị đánh đến ê ẩm, không sao đứng nổi, cả người ngã sõng soài xuống đất.

Trên đường người qua lại đông đúc, không ít ánh mắt tò mò đổ dồn về phía nàng. Dưới bao ánh nhìn soi mói ấy, Tú Tú chống tay xuống mặt đất, gắng gượng đứng dậy rồi khập khiễng men theo tường mà bước đi.

Chỉ bị đánh ba gậy, nhưng đau đến thấu xương.

Một nỗi tủi thân dâng trào từ tận đáy lòng. Tú Tú không hiểu nổi vì sao Tiết cô nương lại đối xử với nàng như thế.

Cả đám người bên cạnh nàng ấy, ai nấy đều dữ tợn, nàng thật sự không thích chút nào.

Mỗi bước đi, thắt lưng nàng đều đau như bị kim đâm. Tú Tú phải dừng lại dựa vào tường để nghỉ, chẳng bao lâu sau trán đã rịn đầy mồ hôi.

Nàng vốn có nhan sắc kiều diễm, lúc này khuôn mặt trắng như bạch ngọc đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, tóc hai bên thái dương hơi ướt, vài lọn tóc mềm mại dính vào cổ như những sợi cỏ nước, lại càng tăng thêm vẻ gợi cảm đáng thương.

Một thư sinh ngồi bên trà lâu đối diện đã quan sát nàng hồi lâu. Thấy một tiểu cô nương xinh đẹp lại đáng thương như thế, hắn ta không khỏi đứng dậy, tiến lại trêu ghẹo một chút.

“Tiểu cô nương sao lại lẻ loi một mình ở đây? Có cần tại hạ tiễn cô về không?”

Tú Tú đối với sự tiếp cận của kẻ này chỉ cảm thấy phản cảm bài xích, chẳng buồn đáp lời. Nàng đưa tay lau mồ hôi trên trán rồi tiếp tục chống tường bước đi.

Cảnh mỹ nhân lau mồ hôi quả thực khiến người ta xao xuyến. Trong lòng hắn bỗng nổi lên tà niệm, bàn tay đang định đưa ra chạm vào nàng.

Tú Tú bị tên này làm cho giật mình, liền nhặt đại một cành cây dưới chân tường, vung lên chắn trước người mình, vừa vung vừa hét lớn:

“Tránh ra! Tránh ra!”

Thấy nàng phản kháng, tên thư sinh lùi lại mấy bước, sắc mặt trở nên khó coi.

Nàng hét to như thế làm gì, cứ như thể hắn ta là dã thú muốn xé xác người ta không bằng.

Tú Tú không biết hôm nay rốt cuộc là ngày gì mà xui xẻo đến vậy, hết chuyện này lại đến chuyện khác đổ lên đầu nàng.

Giờ phút này, nàng cực kỳ nhớ Thôi Đạo Chi.

Nếu như có hắn ở đây thì tốt biết mấy.

Tú Tú vừa cố sức vung nhánh cây trong tay để ngăn người kia tới gần, vừa chịu đau men theo tường chạy đi.

Khí tức từ trên người tên đó khiến nàng ghê tởm.

Tên thư sinh kia không ngờ Tú Tú lại bỏ chạy nhanh như thế, đành tức tối chửi rủa vài câu thô tục.

Tú Tú nghe thấy tiếng mắng sau lưng, lòng càng thêm cuống quýt, bước chân cũng gấp gáp hơn.

Khi nàng sắp chạy ra khỏi ngõ nhỏ, bỗng nhiên khựng lại.

Cách đó không xa, ngay trước cửa dịch quán, Thôi Đạo Chi đang đứng cùng các đồng liêu chắp tay nói chuyện. Một người vỗ vai hắn cười nói cái gì đó, Tú Tú đứng cách khá xa, chỉ nghe loáng thoáng vài chữ “Tiết cô nương”, “khuyên giải”.

Sau đó, nàng trông thấy Thôi Đạo Chi mỉm cười.

Tú Tú nhìn bộ quan bào màu xanh lam quen thuộc khoác trên người hắn, ngay lập tức quên cả cử động.

Người mà nàng thoáng thấy lúc bị đánh, quả nhiên là hắn.

Tên thư sinh kia đã lại gần, đưa tay tóm lấy vai nàng:

“Cô chạy cái gì? Chẳng lẽ thấy ta liền không đứng yên nổi sao?”

Không biết lấy sức lực từ đâu, Tú Tú giơ tay tát mạnh gã một cái. Tên thư sinh nổi giận, định xông tới túm tóc nàng, thì bỗng nhiên một cây gậy dài từ đâu vung tới, đánh túi bụi vào người hắn.

“Đồ cặn bã không biết xấu hổ! Giữa ban ngày ban mặt mà dám bắt nạt một tiểu cô nương à! Xem ta có đánh chết ngươi không! Ấy, đừng có chạy! Cái đồ đoản mệnh nhà ngươi! Còn tự xưng là người đọc sách cơ đấy ——”

Hoá ra là Trịnh bá, lúc đầu ông đánh xe bò mang thức ăn tới dịch quán, định quay về thì trông thấy cảnh có người bắt nạt một cô nương, liền cầm gậy lao tới. Đến gần nhìn kỹ mới nhận ra là Tú Tú, trong lòng vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, vừa mắng vừa đuổi theo đánh tên thư sinh kia, đuổi mãi đến khi thở hồng hộc mà không bắt kịp mới thôi.

Ông quay lại tìm Tú Tú, thấy nàng đang ngồi bệt dưới đất tựa vào tường, hai mắt ngơ ngác vô định, ông sợ hãi kêu lên:

“Trần nha đầu, cháu làm sao vậy?”

Nghĩ tới chuyện vừa rồi, tưởng rằng do tên súc sinh kia làm nàng sợ, ông liền siết chặt cây gậy, nói:

“Để ta đuổi theo đánh cho hắn một trận!”

Ông vừa định quay người đi thì bị Tú Tú gọi lại:

“Trịnh bá.”

Nàng ngoảnh đầu nhìn về phía cổng lớn dịch quán. Hai pho tượng sư tử đá cao lớn sừng sững trước cổng như biểu tượng của quyền thế, cũng như một rào chắn vô hình, chia cắt người ra vào nơi đó với bá tánh bên ngoài, giống như hai thế giới tách biệt.

Thôi Đạo Chi đã không còn ở đó nữa.

Tú Tú khẽ kéo tay áo Trịnh bá, các ngón tay siết chặt:

“Ta đau.”

*

Trịnh bá đưa Tú Tú về nhà rồi bảo Tước nhi ở lại chăm sóc nàng, còn mình thì tới y quán lấy thuốc.

Tước nhi nhìn thấy phần thắt lưng của Tú Tú sưng đỏ phồng cả lên, vội nói:

“Tú Tú tỷ tỷ, sao tỷ lại chạy đến dịch quán làm gì? Chỗ đó toàn là những người không giống chúng ta, đều là loại ngẩng đầu nhìn người bằng lỗ mũi. Chúng ta chỉ là dân thường nhỏ bé, tránh xa bọn họ vẫn hơn.”

Cô bé từng chứng kiến những người ấy nói chuyện với cha mình, dáng vẻ như nhìn một con kiến, không buồn liếc mắt. Ngay cả một tên quản sự nhỏ bé cũng đã như thế, cô bé không dám tưởng tượng chủ nhân bên trong còn kiêu ngạo đến mức nào.

Tú Tú nằm úp mặt trên giường, rất lâu không nói gì, cuối cùng chỉ thẫn thờ cất tiếng:

“Ta không biết… Ta chỉ muốn đến tìm Tiết cô nương thôi…”

Nàng không biết bên trong toàn những kẻ chẳng nói lý lẽ, càng không biết Tiết cô nương lại đối xử với mình như vậy. Rõ ràng lúc ở nhà, nàng ta còn đối với nàng rất tốt. Nàng không hiểu vì sao mọi thứ lại biến thành như bây giờ.

Tước nhi kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, do dự một lúc rồi khẽ nói:

“Tú Tú tỷ tỷ, nương muội nói Tiết cô nương không giống chúng ta. Nàng ta là tiên nữ trên trời, còn chúng ta chỉ là bùn đất, bị giẫm hay không là tùy tâm trạng của nàng ta. Dù tỷ có cứu nàng ta, cũng không thể biến mình thành người ngang hàng với nàng ta được.”

“Tỷ xem đi, tỷ đến tìm nàng ta mà ngay cả mặt nàng ta còn không được thấy. Đó là quy củ của thế gia đại tộc.”

Tú Tú gối đầu lên cánh tay, ánh mắt mờ mịt.

Nàng không khỏi nghĩ đến Thôi Đạo Chi, hắn cũng là người xuất thân từ thế gia đại tộc. Liệu tương lai hắn có trở nên giống như Tiết cô nương không?

Hôm nay hắn rõ ràng có ở đó. Vậy mà vì sao lại không ra tay cứu nàng? Là hắn không nhìn thấy hay vì người đánh nàng là người của Tiết cô nương, nên hắn không muốn ra mặt, sợ khiến nàng ta mất thể diện?

Hắn thường xuyên lui tới dịch quán, nghĩa là họ cũng thường xuyên gặp mặt nhau.

Nàng nhớ lại tiếng nói cười mà mình nghe thấy ngoài cổng dịch quán, nhớ lại nụ cười trên môi Thôi Đạo Chi khi ấy, liền không kìm được mà chôn mặt vào chăn.

Trịnh bá lấy thuốc về, Tước nhi giúp Tú Tú bôi lên. Thuốc lạnh buốt, khiến nàng khẽ co người lại.

Tước nhi bôi thuốc rất cẩn hận, vừa bôi vừa khẽ nói, trong giọng mang theo chút tiếc nuối:

“Còn hai ngày nữa là tết Thượng Nguyên rồi, vốn dĩ định rủ tỷ cùng đi chơi. Nhưng giờ thế này rồi, cũng không đi được nữa. Tú Tú tỷ tỷ, tỷ mau khỏe lại đi, đến lúc đó chúng ta cùng nhau đi thả diều.”

“Ừm.” Tú Tú gật đầu, khẽ nắm lấy tay nàng: “Được.”

Khi Thôi Đạo Chi trở về, trông thấy Tú Tú nằm trên giường với bộ dạng bị thương, hắn không khỏi hỏi:

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tú Tú nhìn khuôn mặt hắn, môi khẽ hé, muốn kể hết mọi chuyện xảy ra hôm nay. Nhưng nghĩ đến cảnh tượng mình trông thấy, lại nhớ đến những lời Tước nhi nói, nàng im lặng thật lâu, rồi cuối cùng vẫn không thốt ra được.

“Nhị ca ca, ta có chuyện muốn nói với huynh.” nàng khẽ cất tiếng.

Thôi Đạo Chi đưa mắt nhìn nàng:

“Muội nói đi.”

Tú Tú khẽ cười, nói: “Ta muốn cố gắng kiếm tiền, rồi kết hôn với người mà ta thích. Y không cần có bản lĩnh gì lớn, cả đời không cần kiếm quá nhiều tiền, cũng không cần phải có chức quan lớn, chỉ cần đối xử với ta tốt là được.”

“Nếu chúng ta không có nhiều tiền, vậy thì cứ ở mãi nơi này. Trong sân trồng rất nhiều hồng và hoa quế, đến mùa thu, cả viện ngập tràn hương quế và quả hồng chín rụng. À đúng rồi, chúng ta còn sinh vài đứa trẻ, không cần nhiều, một trai một gái là đủ. Mỗi ngày chúng sẽ chạy quanh chúng ta gọi cha gọi mẹ. Ta sẽ làm bánh hồng cho chúng ăn, ủ rượu hoa quế cho chúng uống…”

Nàng như thể đã vẽ ra khung cảnh ấy trong đầu, khuôn mặt ngây ngô nở nụ cười.

Thôi Đạo Chi lặng lẽ lắng nghe nàng kể, nét mặt không hề dao động. Chờ nàng nói xong, hắn chỉ đáp:

“Nghe cũng hay đấy.”

Tú Tú hơi ngẩng đầu, trong lòng tràn ngập hy vọng, nhưng rồi lại nghe hắn nói tiếp:

“Muội đang bệnh, không tiện vận động. Ta sẽ bảo Tước nhi đến chăm sóc muội.”

Nói rồi, hắn định rời đi.

Tú Tú vội gọi hắn lại. Thôi Đạo Chi quay đầu, hỏi:

“Còn chuyện gì nữa?”

“Nhị ca ca.” Tú Tú nhìn hắn, giọng nói mang chút khẩn cầu yếu ớt: “Huynh đừng thích Tiết cô nương, được không?”