Từ khi Tiết Chiêu Âm rời đi, Tú Tú tự nhiên cũng không cần phải tiếp tục uất ức nằm trên cái “giường tạm” ghép từ mấy tấm ván thấp lè tè nữa, cái giường đó vốn chỉ là chỗ nằm tạm, vừa cộm vừa cứng, thực sự rất khó chịu.
Nàng dọn lại chiếc giường của mình, lúc đưa tay sờ dưới gối thì chợt chạm phải một vật cứng. Nâng gối lên nhìn, Tú Tú mới phát hiện đó chính là túi bạc và tờ biên lai cầm đồ mà hôm trước mình đã nhét vào.
Có lẽ Tiết cô nương khi vội vã rời đi đã quên nên chẳng mang theo.
Tú Tú cẩn thận đếm lại, một đồng cũng không thiếu. Mấy thứ này nhất định phải tìm Tiết cô nương để hoàn trả.
Nhưng giờ nàng ta đang ở đâu? Tú Tú chống tay lên mép giường, chân nhẹ nhàng đặt xuống nền đất.
Là nhị ca ca đưa Tiết cô nương đi, vậy đương nhiên chỉ có hắn mới rõ nàng ta đang ở đâu. Tú Tú đứng dậy, định đẩy cửa nhỏ đi tìm Thôi Đạo Chi, nhưng mới đi được hai bước, nàng chợt nhìn thấy một bóng người in lên cánh cửa phòng hắn. Bước chân lập tức khựng lại.
Nhị ca ca huynh ấy đang cởi y phục.
Thân hình cao lớn vững chãi như núi, vai rộng eo thon, đôi chân dài mạnh mẽ. Cánh tay rắn chắc hữu lực từng thay nàng cài trâm, giờ chỉ khẽ kéo nhẹ thắt lưng, áo choàng liền từ từ trượt xuống khỏi vai. Dù chỉ là bóng dáng sau lớp cửa, phong tư kia vẫn khiến người ta không khỏi ngẩn ngơ.
Tú Tú nín thở, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, đến cả ánh mắt cũng chẳng dám chuyển đi.
Nhưng hình như Thôi Đạo Chi cách một cánh cửa đã cảm nhận được điều gì, động tác chợt dừng lại, rồi đột ngột quay đầu nhìn về phía này.
Tú Tú biết rõ hắn không thể nhìn thấy mình, nhưng ngay khoảnh khắc hắn quay đầu, tim nàng như nhảy lên tận cổ họng. Ngay sau đó, nàng hoảng hốt chạy vụt về mép giường, xỏ vội giày rồi chui lên giường, trùm kín chăn.
Tim nàng đập thình thịch không ngừng.
Nàng ôm mặt, thầm nghĩ nhị ca ca sẽ không cho rằng vừa rồi nàng đang nhìn trộm hắn chứ.
Nàng có chút hối hận. Vừa rồi đáng lẽ không nên chạy loạn, làm động tĩnh lớn như vậy, nhị ca ca nhất định đã nghe thấy. Trong mắt hắn, như vậy chẳng phải là “không đánh đã khai” rồi sao?
Tú Tú úp mặt vào tay, nhỏ giọng khẽ ai oán, như một con mèo nhỏ bị bắt quả tang.
Nàng ôm chăn, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên phòng bên kia. Khi ánh sáng trong phòng hắn vụt tắt, một tràng tiếng bước chân vang lên, càng lúc càng xa dần. Tú Tú lúc này mới nhẹ nhàng thở phào.
Nhị ca ca chắc đã ngủ rồi.
Nàng nhìn về phía cửa nhỏ, nhịp tim dần bình ổn trở lại.
Bỗng nhiên, nàng chẳng còn muốn đi hỏi Thôi Đạo Chi về tung tích của Tiết Chiêu Âm nữa.
Nếu hỏi vì sao, có lẽ là vì nàng không muốn nhị ca ca và Tiết cô nương có thêm bất cứ liên hệ nào, cho dù chỉ nghe hắn nhắc đến tên nàng ta cũng không muốn.
Tú Tú cảm thấy hình như bản thân đã trở nên rất tệ, đã học được cách ghen tị với người khác rồi.
Vì thế, tâm nàng tự nhiên thấy hơi khó chịu.
Trước khi đi ngủ, Tú Tú cẩn thận gói số bạc và tờ biên lai cầm đồ của Tiết Chiêu Âm vào một mảnh vải, rồi nhét xuống dưới gối lần nữa.
Sáng hôm sau, Tú Tú đã nghe ngóng được tin tức của Tiết Chiêu Âm từ miệng người khác. Mọi người bên ngoài đều nói vị Tiết đại nhân sắp nhậm chức ở Trường An đã mang theo muội muội đến Hà Châu vào ngày hôm trước, sau đó cùng ở lại dịch quán.
Quan viên Hà Châu nườm nượp đến bái kiến, cảnh tượng vô cùng long trọng. Đặc biệt là Triệu tri châu, ông ta còn cố ý dâng tặng một chiếc gối bạch ngọc Nam Hải hiếm có để lấy lòng.
Tú Tú muốn gặp Tiết Chiêu Âm, tất nhiên không thể ăn mặc quá xuề xoà, nên nàng cởi bỏ áo tang bằng vải thô, thay bộ y phục mới mua cách đây vài ngày vào.
Khi đến bên ngoài dịch quán, nàng trông thấy lầu các cao vυ"t uy nghi, khí thế nghiêm cẩn, bên ngoài có trọng binh canh gác. Ngoài binh lính ra, người qua lại toàn là quan lại, quý nhân, sau lưng mỗi người đều có vô số gia nhân, người hầu đi theo.
Phàm trong phạm vi năm mươi trượng(*) quanh dịch quán, dân thường đều không được phép ra vào. Hôm nay có rất nhiều người đến bái kiến Tiết Sùng Minh. Mà gương mặt Tú Tú lại kiều mị, nên bị nhầm tưởng là nha hoàn hay thị thϊếp của một nhà quyền quý nào đó, nên không ai ngăn cản.
(*): một trượng xấp xỉ 3.3m, 50 trượng 165m.
Ban đầu nàng còn rụt rè không dám bước tới, cẩn thận quan sát xung quanh. Thấy chẳng ai ngăn cản, nàng bèn lấy hết dũng khí tiến vào.
Nhưng khi vừa đến trước cửa dịch quán, chưa kịp mở miệng đã có người bất ngờ đưa tay chặn lại: “Lén la lén lút, là nha hoàn phủ nào vậy!”
Lúc này bên trong dịch quán, Tiết Chiêu Âm đang bưng chén trà, ngón tay ngọc thon dài khẽ khẩy nắp trà để kích lá, sau đó hé môi đỏ nhấp nhẹ một ngụm.
“A Âm.” Ca ca nàng ta - Tiết Sùng Minh, ngồi ngay ngắn đối diện, trên mặt mang vẻ bất đắc dĩ: “Đừng có giở tính trẻ con ra nữa.”
Nghe vậy, Tiết Chiêu Âm đặt chén trà xuống, dùng khăn chấm nhẹ khóe môi:
“Ca ca, muội không phải giở tính. Mà là Tề Hiến Ninh là kẻ ăn chơi trác táng, nói gì thì muội cũng sẽ không kết thân với hắn ta đâu. Ca ca, muội là muội muội duy nhất của huynh, huynh ngàn vạn lần đừng đẩy muội vào hố lửa…”
Nói tới đây, vành mắt nàng ta đã bắt đầu đỏ lên.
Thấy muội muội sắp khóc, Tiết Sùng Minh vội nói:
“Ta cũng đâu nói là bắt muội phải kết thân với hắn ngay bây giờ đâu. Chỉ là hiện tại chúng ta đang ở trên địa bàn của người ta, không thể đắc tội được. Hắn ta giờ còn cố ý mượn tay Triệu đại nhân đến đưa lễ vật tới để tạ lỗi. Cho dù trong lòng có giận đến đâu, lúc này chúng ta cũng không thể làm cao.”
Tiết Chiêu Âm im lặng không đáp. Tiết Sùng Minh như chợt nghĩ ra điều gì, sắc mặt liền biến đổi:
“Chẳng lẽ muội đã ——”
Nhớ lại ánh mắt mà muội muội nhìn Thôi Đạo Chi hôm mình tới đón nàng, Tiết Sùng Minh không khỏi bàng hoàng, đập mạnh bàn:
“Không được! Cho dù không gả vào nhà họ Tề thì muội cũng sẽ không thành đôi với người kia được đâu! A Âm, chúng ta không thể có bất kỳ liên quan nào với nhà họ Thôi, muội hiểu không?”
Nếu là mấy năm trước, khi nhà họ Thôi còn quyền thế ngập trời, hắn ta tất nhiên nguyện ý, chẳng những không chê bai, mà còn thấy kết thông gia với họ là vinh quang. Nhưng hôm nay… tuyệt đối không thể. Một chút dính dáng cũng không được.
Tiết Chiêu Âm quýnh quáng: “Ca ca nói bậy gì thế, muội làm gì có suy nghĩ ấy...”
Đang nói thì chợt nghe thấy tiếng quát ầm ĩ bên ngoài, hai huynh muội đồng thời đứng dậy nhìn ra:
“Chuyện gì thế?”
Nha hoàn Tú Ngọc vén rèm bước vào:
“Đại gia, cô nương, bên ngoài có một con nha đầu điên khăng khăng đòi gặp cô nương để trả bạc gì đó. Người bên ngoài đã bắt giữ lại rồi, giờ chuẩn bị đưa nàng ta đi chịu phạt.”
Tú Ngọc vốn chỉ là nha hoàn nhị đẳng hầu hạ bên cạnh Tiết Chiêu Âm. Trước đây, mấy nha hoàn nhất đẳng ở trên từng sơ suất trong việc bảo vệ nàng ta, bị Tiết Sùng Minh nổi giận sai người đánh chết, nhờ đó Tú Ngọc mới được thăng lên vị trí hiện tại. Bây giờ chính là lúc nàng ta phải ra sức thể hiện trước mặt chủ tử.
Nàng ta biết Tiết Chiêu Âm ghét nhất là kẻ khác dây dưa đến mình. Lại thêm chuyện cái tên “Tú Tú” nghe có phần đυ.ng chạm đến tên mình, trong lòng càng khó chịu, nên khi nói đã cố tình thêm mắm dặm muối.
“Nha đầu điên?”
Tiết Chiêu Âm vốn đang vì chuyện nhà họ Tề mà bực bội trong lòng, nhất thời không nhận ra người đó là Tú Tú. Tiết Sùng Minh rót thêm cho nàng ta chén trà, phất tay bảo Tú Ngọc:
“Biết rồi, không còn chuyện gì thì đừng làm phiền muội muội ta.”
“Vâng.”
Tiết Chiêu Âm rốt cuộc cũng không nỡ làm huynh trưởng phiền lòng, đưa tay nhận lấy chén trà.
Lúc này, Tú Tú đang bị người ta ấn chặt xuống ghế, không thể động đậy. Số bạc cùng tờ biên lai trong tay nàng đã bị người ta tước đi, đưa cho Tú Ngọc xem xét.
Tú Ngọc đứng trên bậc thềm, mở gói vải ra xem, ánh mắt liếc lên y phục trên người Tú Tú.
Nếu lời con nha đầu này nói là thật, thì cây trâm của cô nương ít nhất cũng phải cầm được hai trăm lượng bạc, số còn lại này chỉ còn hơn hai mươi lượng, cộng thêm vài món y phục tầm thường chẳng đáng giá bao nhiêu. Chắc chắn số bạc kia đã bị con nha đầu này lén tham ô rồi.
“Đánh.” nàng ta ra lệnh.
Tú Tú chỉ biết cố sức giãy giụa. Nàng vốn định đến trả lại bạc cho Tiết cô nương, không hiểu sao lại bị những người này ngăn lại, rồi vu cho là kẻ trộm trang sức đem đi bán.
Trong đầu Tú Tú trống rỗng.
Nàng không phải trộm, cây trâm này là chính Tiết cô nương đã đưa cho nàng, bảo nàng đem đi cầm mà.
Miệng nàng bị nhét đầy bông vải, chỉ có thể phát ra những tiếng “ư ư” nghẹn ứ.
“Bang ——” một bản gậy đánh xuống, ngón tay Tú Tú lập tức trắng bệch, nàng nắm chặt mép ghế bên cạnh.
Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy ở khúc quanh hành lang phía tây nam có mấy bóng người mơ hồ lướt qua. Trong đó có một người mặc quan phục màu xanh lam, vạt áo tung bay, bóng áo phất qua hành lang sơn đỏ rồi biến mất khỏi tầm mắt.
Thôi Đạo Chi khi này đang cùng vài quan viên Hà Châu đi theo Triệu tri châu đến tìm Tiết Sùng Minh. Khi đi ngang qua khúc quanh hành lang phía sau dịch quán, hắn bỗng nghe thấy một tiếng khóc nức nở đầy bi thương. Tiếng không lớn, nhưng đủ để hắn cảm nhận được nỗi đau của người kia.
Hắn vô thức dừng bước.
Phía trước, Triệu tri châu quay đầu lại hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Một viên quan đi sau ngoảnh lại nhìn một cái rồi đáp: “Bẩm đại nhân, chắc là có người đang trừng trị nô bộc phạm lỗi thôi.”
Người hầu phạm sai, bị đánh mắng hay đem bán vốn là chuyện thường, chẳng có gì đáng bận tâm. Triệu tri châu chỉ gật đầu rồi tiện tay vẫy gọi:
“Thôi lão đệ, giờ đệ đi theo ta, Tiết đại nhân sẽ dễ nói chuyện hơn nhiều.”
Thôi Đạo Chi đáp: “Thuộc hạ chỉ là một kẻ mọn, sao dám nhận lời đại nhân.”
Triệu tri châu bật cười: “Đệ đó, ở đây chỉ chúng ta, còn giả vờ gì nữa. Cô nương nhà họ Tiết mỗi lần thấy đệ đều cười tươi như hoa, Tiết đại nhân thương muội muội như vậy, tất nhiên đối với đệ cũng chẳng giống với người khác.”
Nói rồi, ông ta quay sang mấy vị quan khác, mọi người đều phá lên cười.
Thôi Đạo Chi im lặng không nói. Cuối cùng, thấy hắn không đáp lời, Triệu tri châu mất hứng, dẫn mọi người rẽ vào khúc hành lang.
Thôi Đạo Chi cúi mắt, đứng đó một lát rồi mới bước theo sau.