Sáng sớm ngày hôm sau, Thôi Đạo Chi đưa Tiết Chiêu Âm lên đường.
Hắn thuê một cỗ xe ngựa, để nàng ta ngồi vào bên trong, còn mình thì ngồi trước càng xe cầm cương.
Lúc bước lên xe, Tiết Chiêu Âm đứng không vững, suýt nữa ngã nhào, may được Thôi Đạo Chi kịp thời đưa tay đỡ lấy.
Bàn tay hắn to rộng, hữu lực, vững vàng đỡ lấy khuỷu tay nàng ta.
Nếu ở Trường An, hành động thân cận như thế này quả thực không hợp lễ nghi, bị người khác trông thấy, e rằng sẽ chuốc lấy không ít lời gièm pha. Nhưng ở nơi này, chẳng ai quen biết bọn họ cả.
Tiết Chiêu Âm thoạt đầu tim khẽ run lên, đang định mở miệng nói gì đó, thì Thôi Đạo Chi đã thu tay về.
Nàng ta khẽ cúi đầu, không nhìn thấy được sắc mặt hắn, nhưng mà vào khoảnh khắc bàn tay kia rời đi, trong lòng lại thoáng dâng lên một tia nuối tiếc.
“Đa tạ nhị công tử.”
Giọng nàng ta mềm mại, ẩn chứa sự thẹn thùng đặc trưng của nữ nhi.
Một hồi lâu mà vẫn chưa nghe hắn cất tiếng, đến khi nàng ta ngẩng đầu lên thì đã thấy Thôi Đạo Chi ngồi ngay ngắn trước càng xe, tay chuẩn bị vung lên đánh xe ngựa.
Lưng hắn rộng lớn, cánh tay vừa đỡ lấy nàng ta khi nãy thon dài lại rắn rỏi.
Tim Tiết Chiêu Âm bỗng đập nhanh hơn đôi chút. Một lúc sau, chẳng hiểu sao nàng ta lại nhớ đến Tú Tú, bèn nhân tiện dò hỏi:
“Nhị công tử, thật sự không cần nói một tiếng với Tú Tú cô nương sao?”
“Không cần.”
Nói xong cũng chỉ làm chậm trễ thời gian mà thôi.
Âm thanh khàn khàn của Thôi Đạo Chi truyền về phía sau, khiến lòng Tiết Chiêu Âm bất giác dâng lên một niềm vui mơ hồ.
Thật ra, nàng ta cũng chẳng cần thiết phải hỏi câu ấy. Trải qua những ngày vừa rồi, nàng ta sớm nhận ra Thôi Đạo Chi đối với Tú Tú vốn không có bao nhiêu tình ý. Ngay cả cách ca ca mình đối đãi với đám thị thϊếp của y còn tốt hơn thái độ của người này dành cho nha đầu kia.
Hàng mi nàng ta bỗng khẽ run lên.
Một tiểu thư khuê các như nàng ta, vì sao lại bận lòng đến chuyện này?
Chẳng lẽ nàng ta đã động lòng với nam nhân này rồi ư?
Nghĩ đến đây, gương mặt Tiết Chiêu Âm lập tức đỏ bừng.
Hắn hơn hẳn tên Tề Hiến Ninh cao ngạo kia gấp trăm lần, chỉ tiếc rằng…
Nàng ta nhíu mày.
Giá mà hắn có thể phục chức trở lại thì tốt biết bao.
Lúc này, trong đầu Thôi Đạo Chi lại hoàn toàn là chuyện khác. Từ sau ngày Tiết Chiêu Âm nhắc tới vị đại phu nhà họ Tề hôm trước, hắn vẫn luôn trăn trở suy tính trong lòng.
Một vị đại phu mà thôi, vậy mà lại khiến hắn cảm thấy có điểm bất ổn.
Vương quý phi năm xưa vốn là được người nhà họ Tề tiến cử vào cung làm bạn đầu ấp tay kề bên hoàng đế. Nếu vị đại phu ấy từng chẩn mạch cho nàng ta, mà giờ ông ta lại bị Tề gia giữ mãi trong tổng đốc phủ, vậy thì chắc chắn đã biết không ít chuyện. Kết hợp với những lời phụ thân từng nói với hắn trước đêm xảy ra biến cố…
Ánh mắt Thôi Đạo Chi co lại, đầu ngón tay có chút trắng bệch.
Vương quý phi nhất định đã âm thầm toan tính, hơn nữa không thoát khỏi liên can với nhà họ Tề.
Nghĩ đến phụ thân nơi cửu tuyền linh thiêng dõi theo, trong mắt hắn dần dâng lên một đốm lửa.
Chỉ trong thoáng chốc, ngọn lửa dữ dội ấy lại chậm rãi hóa thành nước, rồi kết thành băng lạnh, trả hắn về với sự điềm tĩnh vốn có.
Thôi Đạo Chi ngẩng đầu, vung roi ngựa lên.
Xe ngựa rời khỏi ngõ Thủy Nguyệt, chạy về phía dịch quán.
Sau khi bọn họ đi rồi, từ chỗ rẽ trong ngõ nhỏ bỗng có một tiểu cô nương bước ra.
Không ai khác, chính là Tước nhi, người đã dậy sớm từ khi trời còn chưa sáng.
Tước nhi khua tay, ho khẽ một tiếng, xua tan đám bụi mù vừa bị xe ngựa cuốn lên.
Chờ khi bụi tan hết, cô bé kiễng chân nhìn ra xa.
Vừa rồi cô bé trông thấy gì vậy? Là Thôi nhị gia và vị Tiết cô nương kia - người đã được Tú Tú tỷ cứu về, cả hai cùng ngồi trên xe ngựa rời đi rồi sao?
Tước nhi vẫn còn đang hoài nghi, chợt nghe thấy giọng Trịnh thẩm gọi vọng ra:
“Nha đầu chết tiệt kia, sáng sớm tinh mơ chạy ra ngoài làm cái gì thế hả? Mau quay về ăn cơm!”
“Dạ, con tới liền đây.”
Sợ bị mẹ mắng, Tước nhi vội bịt tai chạy một mạch về nhà.
*
Tú Tú tối qua đến tận canh ba mới chìm vào giấc ngủ. Trong mộng, nàng thấy Thôi Đạo Chi nhận lấy ngọc bội của mình rồi vui mừng khôn xiết, không chỉ khen nàng vài câu mà còn cúi xuống hôn nhẹ lên má nàng.
Tú Tú vui vẻ đến mức tim đập thình thịch, ngay cả trong mơ khoé môi cũng mang theo ý cười.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt nàng, đem theo từng đợt ấm áp rực rỡ.
Nàng duỗi tay xoay người, dụi mắt mở ra, rồi chợt trông thấy dưới ánh mặt trời có mấy hạt bụi nhỏ đang lơ lửng bay múa. Đầu óc còn ngái ngủ, phải mất một lúc lâu mới phản ứng lại, rồi bỗng nhiên bật dậy.
Ngay sau đó, nàng bước tới mở cửa sổ, trông thấy mặt trời đã lên cao, theo bản năng “ai da” một tiếng.
Vì mấy hôm nay mệt mỏi quá độ, tối qua lại ngủ muộn, thế nên nàng đã ngủ một mạch đến tận gần trưa mới dậy.
Tú Tú hấp tấp xỏ giày, rồi cầm áo bên giường mặc vội vào người. Do quá gấp, nàng không cẩn thận buộc thắt lưng thành nút rối.
“Tiết cô nương, thật xin lỗi, hôm nay ta dậy trễ… Ta có nói mớ gì khiến cô khó xử không…”
Vừa mặc quần áo, nàng vừa nói, sợ rằng mình tối qua trong mơ lỡ lời, bị Tiết Chiêu Âm nghe thấy mà chê cười.
Nhưng đợi một lúc lâu, vẫn không thấy nàng ta trả lời, căn phòng vẫn im lìm lặng ngắt.
Tú Tú theo bản năng quay người lại.
Trong phòng làm gì có ai? Giường của Tiết Chiêu Âm đã được gấp gọn gàng, đến cả bóng người cũng chẳng thấy đâu.
Tay đang gỡ thắt lưng của Tú Tú khựng lại.
Một lát sau, nàng bật cười với chính mình. Đã gần trưa thế này rồi, Tiết cô nương dĩ nhiên không thể vẫn ở trong phòng được, giờ này mỗi ngày nàng ấy đều là ngồi ở ngoài sân đọc sách.
Tú Tú lè lưỡi, thầm hy vọng lát nữa ra ngoài gặp mặt sẽ không bị Tiết cô nương chê cười.
Có ai lại ngủ dậy muộn thế này cơ chứ!
Tú Tú hơi xấu hổ, nghiêm túc tháo thắt lưng bị rối ra rồi mặc lại cho chỉnh tề.
Chỉnh trang xong xuôi, nàng chưa vội ra ngoài mà mở cửa nhỏ thông sang chính phòng, định xem Thôi Đạo Chi có ở nhà không. Nhìn thấy bên trong trống không, nàng bất giác cụp mắt xuống.
Nhị ca ca đến nha môn rồi sao?
Trong chính phòng, bình hoa nghênh xuân đã tàn, Tú Tú bèn bước vào ôm bình hoa vào lòng, định đem hoa bỏ đi rồi thay nước mới.
Nàng đẩy cửa chính phòng ra, một chân bước qua ngạch cửa, ánh mắt dừng lại nơi mấy bông nghênh xuân khô héo, khẽ cắn môi.
Sao lại tàn nhanh thế nhỉ?
Đang nghĩ ngợi, nàng theo bản năng ngẩng đầu định chào Tiết Chiêu Âm, lại phát hiện trong viện cũng chẳng có một bóng người.
Tú Tú ôm bình hoa, ngơ ngẩn đứng trên bậc cửa, ánh nắng chiếu rọi khiến nàng phải nheo mắt mới nhìn rõ được.
Nhị ca ca và Tiết cô nương đều không ở nhà.
Tú Tú đứng ở bậc cửa một lúc lâu, rồi cuối cùng cũng bước nốt chân còn lại ra ngoài.
Có lẽ bọn họ có việc phải ra ngoài, tối nay sẽ trở về thôi.
Tú Tú hít sâu một hơi, đem những bông nghênh xuân khô héo ném cho đàn gà, rồi thay nước cho bình hoa, đặt nó lại vào chỗ cũ.
Đám gà vì nửa ngày chưa được ăn nên đói lả, nhao nhao kêu hướng về phía nàng.
Tú Tú rải gạo cho chúng, vừa rải vừa hỏi:
“Các ngươi có biết nhị ca ca và Tiết cô nương đã đi đâu không?”
Đám gà dĩ nhiên chẳng thể đáp lại. Tú Tú đành bất đắc dĩ dùng gậy khẽ chọc vào đuôi chúng:
“Các ngươi cũng không biết à? Đúng là vô dụng.”
Mấy con gà vẫn mặc kệ nàng.
Tú Tú lấy ngọc bội từ trong ngực ra, ngắm nghía dưới ánh mặt trời một lúc rồi lại cất vào ngực, sau đó bước vào phòng bếp chuẩn bị nấu cơm.
Nàng quả thật hơi thấy đói bụng rồi.
Sau khi ăn uống no say, Tú Tú nằm nghỉ trong phòng khoảng chừng nửa canh giờ rồi lại bắt tay vào nấu nướng.
Hôm nay là sinh nhật của Thôi Đạo Chi, nàng muốn tự tay chuẩn bị một bữa cơm tối thịnh soạn để chúc mừng hắn.
Bận rộn cho tới khi mặt trời lặn về tây, cuối cùng nàng cũng hoàn thành một bàn đồ ăn đầy đặn, bày biện trên bàn bát tiên, nhìn thôi cũng đã thấy ngon mắt.
Nàng đếm từng món một: “Măng khô xào thịt, cá trê kho lạt, đậu hũ Ma Bà…”
Toàn là những món ngày thường không có dịp ăn. Vì khẩu vị của Thôi Đạo Chi thiên về phương Bắc, nàng còn bỏ tiền đến quán rượu Lạc Dương hỏi thăm đầu bếp xin học làm mấy món đặc sản phương Bắc.
Tú Tú nhìn bàn tiệc mà lòng đầy mãn nguyện. Sau khi điểm lại các món, nàng buông đũa xuống, ngồi lên ghế bắt đầu chờ.
Trong lúc ấy, nàng hết lần này đến lần khác lấy ngọc bội ra, ngón tay khẽ vuốt ve mặt ngọc, vừa xem vừa lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Cho tới khi trời tối, Thôi Đạo Chi vẫn chưa về.
Tú Tú đốt đèn dầu, rồi hâm nóng lại toàn bộ món ăn, sau đó ngồi trên ghế khoanh tay chờ đợi.
Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Tú Tú lập tức nở nụ cười rạng rỡ, đứng bật dậy gọi:
“Nhị ca ca, huynh...”
Nhưng khi nhìn rõ người đến, nụ cười trên khoé môi nàng lập tức đông cứng lại.
Thấy vẻ mặt của nàng, Tước nhi chống nạnh nói:
“Sao vậy, không chào đón muội à?”
Tú Tú hoàn hồn, đè xuống sự thất vọng trong lòng, vội lắc đầu rồi vẫy tay gọi:
“Lại đây ngồi.”
Vốn dĩ Tước nhi chỉ định trêu nàng một chút, thấy nàng gọi mình thì liền vui vẻ chạy lại ngồi bên cạnh.
“Oa, Tú Tú tỷ tỷ, hôm nay là ngày gì mà tỷ chuẩn bị thịnh soạn thế này vậy?”
Có vài món, đến cả nàng cũng chưa từng thấy qua, nhìn thôi đã khiến người ta chảy nước miếng.
Tú Tú múc cho cô bé một bát canh gà, nói: “Hôm nay là sinh nhật nhị ca ca, mấy món này là ta chuẩn bị cho huynh ấy.”
Tước nhi nhận bát canh, uống liền hai ngụm, nghe vậy thì không nhịn được ho khẽ.
“Chậm một chút.” Tú Tú khẽ vỗ lưng cô bé.
Chờ cơn ho dứt, Tước nhi đặt bát xuống, len lén ngước mắt nhìn nàng rồi cẩn trọng hỏi:
“Tú Tú tỷ tỷ, tỷ đã đợi bao lâu rồi?”
“Ba canh giờ.”
Tước nhi hơi trừng mắt. Nghĩ đến chuyện buổi sáng, trong lòng nàng ấy chần chừ, không biết có nên nói ra hay không.
Thấy vẻ mặt như muốn nói lại của nàng, Tú Tú không nhịn được bật cười: “Sao thế? Muội lại nhổ lông gà nhà ta à?”
Oan uổng quá!
Tước nhi vội lắc đầu. Từ năm bảy tuổi, cô bé đã không còn làm mấy chuyện đó nữa.
Cô bé hắng giọng rồi quyết định nói: “Tú Tú tỷ tỷ, sáng nay muội thấy Thôi nhị gia cùng vị Tiết cô nương kia ngồi xe ngựa đi đâu đó, tỷ không biết sao?”
Tú Tú sững người, một lúc sau mới đáp: “…… Ta không biết.”
Họ chẳng hề nói gì với nàng cả.
Nghe vậy, lửa giận trong lòng Tước nhi bùng lên. Vì bênh vực Tú Tú, cô bé chống nạnh nói: “Muội đã sớm thấy hai người bọn họ có gì đó không bình thường rồi. Sáng nay muội còn thấy họ tay trong tay, rất thân mật…”
Dù nhìn không rõ lắm nhưng nam chưa vợ, nữ chưa chồng, lại còn cố tình bỏ Tú Tú tỷ tỷ ở nhà một mình rồi đi ra ngoài cùng nhau, như vậy thì chắc chắn không phải chuyện tốt.
Lời chưa dứt, đã nghe một tiếng “bang”, Tú Tú đặt mạnh đôi đũa xuống bàn: “Đừng nói nữa.”