Nếu đã quyết định mua ngọc bội, vậy thì chỉ còn cách tìm mọi phương pháp để kiếm tiền.
Tú Tú bắt đầu bằng việc đi dạo quanh các cửa hàng trang sức ở chợ thành tây. Tiểu nhị trong cửa hàng liên tục đưa mắt đánh giá nàng; thấy nàng chỉ ngắm mà không mua, ánh mắt càng lúc càng lộ vẻ khinh thường, gần như muốn đảo mắt lên trời.
Mặt Tú Tú nóng bừng, nhưng nàng vẫn cố ngẩng cao đầu, chỉ tay vào một khối ngọc bội thoạt nhìn chất liệu và màu sắc đều thuộc hàng thượng phẩm rồi hỏi:
“Bao nhiêu tiền?”
Tiểu nhị giơ tay ra hiệu một con số.
Quá đắt.
Ngực Tú Tú thắt lại như bị ai đó bóp nghẹt, nhưng nàng vẫn cắn răng gật đầu:
“Chờ ta vài hôm nữa, ta sẽ quay lại mua. Vị đại ca này, làm ơn giúp ta giữ lại khối ngọc ấy nhé.”
Chưa đợi nàng nói hết câu, tiểu nhị đã hất mặt lên, giơ chổi xua nàng ra khỏi cửa hàng.
Tú Tú phủi bụi trên lưng áo, vẫn cố gọi với vào bên trong:
“Phiền huynh giữ lại giúp ta, ta thật sự sẽ quay lại mua mà.” rồi mới quay đầu bỏ đi.
Sau khi biết giá ngọc bội, Tú Tú bắt đầu tính toán xem phải gõ cửa bao nhiêu nhà, nhận bao nhiêu mối mới đủ tiền.
Có vài ngõ nhỏ gần con hẻm Thủy Nguyệt nàng cực kỳ quen thuộc. Ngày thường, chỉ cần nhận vài mối may vá, thêu thùa cho những nhà ở đó cũng đủ để nàng nuôi sống bản thân, còn dư chút tiền mua vài thứ lặt vặt cho mình và Thôi Đạo Chi.
Nhưng giờ đã quyết định tích góp tiền mua ngọc bội, tất nhiên không thể chỉ quanh quẩn ở vài ngõ nhỏ ấy nữa.
Đầu tiên, nàng gom hết các mối cũ, làm xong xuôi, rồi bắt đầu gõ cửa từng nhà xa hơn để xin thêm việc.
Vì những khúc mắc cũ giữa nàng và nhà họ Tôn, có người khinh nàng xui xẻo nên lạnh lùng từ chối cũng là chuyện thường. Nhưng vẫn có không ít người nhiệt tình, thấy cô nương nhỏ tuổi như vậy mà vất vả mưu sinh, liền bằng lòng giao việc trong nhà cho nàng làm.
Tú Tú vốn không phải thợ thêu chuyên nghiệp, làm những công việc vụn vặt rải rác thế này cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền. Nếu muốn tích góp được số tiền lớn, chỉ còn cách dùng số lượng để bù vào.
Vì thế, nàng cắm đầu làm việc suốt ngày đêm, sợ rằng nếu chậm trễ, chủ nhà sẽ không trả tiền.
Sáng hôm đó, Tú Tú lại dậy sớm ra ngoài nhận việc. Nàng không biết hôm nay Thôi Đạo Chi được nghỉ tẩy trần ở nhà, chỉ chào qua Tiết Chiêu Âm vài câu rồi đi ngay.
Tiết Chiêu Âm ở trong phòng đã lâu, vốn định ra ngoài hít thở khí trời, nhưng vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Thôi Đạo Chi đang đứng trong sân, không khỏi hơi sững người:
“Nhị công tử hôm nay không có việc sao?”
Thôi Đạo Chi xoay người, ánh mắt khẽ lướt qua búi tóc có phần rối của nàng ta rồi dời đi ngay.
Tiết Chiêu Âm nhận ra ánh nhìn ấy, vội đưa tay sờ lên tóc. Quả nhiên, búi tóc của nàng ta hơi rời rạc, có một lọn tóc rũ xuống, dừng lại bên tai.
Vốn dĩ ở nhà, nàng ta luôn chú trọng vẻ bề ngoài. Giờ phút này lại để mất mặt trước mặt người ngoài, đặc biệt là trước mặt Thôi Đạo Chi, khiến nàng ta cực kỳ bối rối.
Nàng ta cố giữ tư thái đoan trang, khẽ gật đầu nói:
“Thất lễ rồi.”
Thôi Đạo Chi chỉ gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Trong lòng Tiết Chiêu Âm càng có thêm hảo cảm với người này. Đây mới chính là bộ dáng của một công tử thế gia có giáo dưỡng, phẩm cách đường hoàng, khiến người khác phải kính ngưỡng. Không giống như cái tên công tử nhà họ Tề kia, lời nói cử chỉ đều làm người ta chán ghét.
Nàng ta trở lại phòng, soi mình vào chiếc gương đồng nhỏ của Tú Tú, cố gắng búi lại mái tóc vừa rũ xuống.
Vì trước đây ở nhà luôn có nha hoàn, bà tử hầu hạ, những việc nhỏ như chải đầu rửa mặt đều do họ làm cả, bản thân nàng ta chưa bao giờ phải động tay, nên tất nhiên không thành thạo.
Chính vì vậy, nàng ta mới nhờ Tú Tú chải tóc giúp mình. Không ngờ kết quả lại như thế này.
Tiết Chiêu Âm khẽ thở dài trước gương.
Thôi vậy, một tiểu cô nương nhà quê không biết chải đầu cũng là chuyện bình thường, cần gì phải trách móc quá nặng nề.
Ngay sau đó, nàng ta lại nhớ đến mấy nha hoàn của mình. Nếu các nàng còn ở đây, đương nhiên nàng ta đã chẳng phải khổ sở vì mọi thứ đều không thuận tiện như bây giờ.
Giờ thì chỉ còn biết cầu mong ca ca sớm tới đón nàng ta trở về.
Khi nàng ta lại bước ra sân lần nữa, Thôi Đạo Chi đang luyện quyền. Động tác của hắn mạnh mẽ, sống lưng rộng lớn như một bức tường thành. Mỗi quyền vung ra đều tạo nên tiếng gió xào xạc rít lên bên tai.
Tiết Chiêu Âm chưa từng thấy nam nhân nào luyện quyền, không khỏi ngẩn ngơ đứng nhìn.
Thôi Đạo Chi cảm nhận có người đang nhìn mình, liền thu quyền quay đầu lại. Hắn vào nhà lau mồ hôi trên trán và cổ, rồi bước ra ngoài.
“Tiết cô nương.”
Tiết Chiêu Âm hoàn hồn, vành tai thoáng ửng đỏ: “Nhị công tử.”
Thôi Đạo Chi gật đầu, đi thẳng vào vấn đề:
“Ta đoán thư hồi âm đã tới. Tiết đại nhân mấy hôm trước còn đang dẹp phỉ, e rằng ngày mai, ngày kia mới có thể tới đây.”
Tiết Chiêu Âm nghe xong, vẻ mừng rỡ hiện rõ trên mặt, hòn đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Nàng ta biết việc Thôi Đạo Chi làm đều không kinh động quan phủ, tính ra là vượt cấp tấu báo; nếu bị tra ra, e rằng khó tránh bị luận tội. Bởi vậy nàng ta nghiêm cẩn thi một lễ lớn.
Thôi Đạo Chi lại không để bụng. Thấy nàng thở phào nhẽ nhõm, hắn khẽ cong môi, đôi mắt chỉ có một mảng lạnh lẽo:
“Có gì mà sợ. Cái chức quan này của ta, đến con chó cũng không bằng. Còn về cái mạng này…”
Hắn cười: “Cũng chẳng đáng mấy đồng tiền.”
Tiết Chiêu Âm thoáng ngẩn ra, trong lòng theo đó mà dâng lên một tia tiếc nuối.
Người trước mắt nàng chẳng phải ai khác, chính là thiếu niên anh hùng từng một ngày đi nghìn dặm, tiến thẳng vào hang ổ quân địch. Hắn đã từng cao quý, là thiên chi kiêu tử, được người người kính ngưỡng, nay lại chỉ có thể ở nơi khỉ ho cò gáy này làm một tiểu lại.
Châu ngọc phủ bụi trần, sao có thể không làm người tiếc nuối cho được.
Nàng ta bất giác nghĩ: giá như hắn có thể trở lại Trường An thì tốt biết mấy.
Nhưng nếu hắn trở về, thì Tú Tú sẽ thế nào? Hắn có mang nàng ta theo không? Hay sẽ bỏ mặc nàng ở lại, rồi về Trường An cưới người khác làm thị thϊếp?
Tiết Chiêu Âm chợt nhận ra mình nghĩ xa quá, bèn ho nhẹ vào trong tay áo, tránh để Thôi Đạo Chi thấy vành tai đỏ ửng của mình.
Thôi Đạo Chi như không để ý, chỉ ngồi xuống, hỏi qua mấy chuyện ở Thiện Dương, nói là để hiểu rõ tình hình hơn, hòng đưa nàng bình yên vô sự giao cho huynh trưởng.
Động tác Tiết Chiêu Âm uyển chuyển, trải một tấm khăn lên băng ghế để khỏi làm bẩn váy rồi mới ngồi xuống.
Ngoại trừ chuyện Tề Hiến Ninh mạo phạm là nàng ta cố ý bỏ qua, còn lại những chuyện đã trải qua ở Thiện Dương, nàng ta đều chậm rãi kể lại hết. Đang nói đến chuyện nàng ta bị phong hàn trong dịch quán, Tề Hiến Ninh mời đại phu trong phủ tới xem bệnh, nàng ta không khỏi khen thêm vài câu:
“Vị đại phu kia quả là thần y diệu thủ. Uống thuốc ông ấy kê, chưa đến hai ngày ta đã khỏi. Đại phu bên ngoài đa phần tự mở dược quán, còn người này lại thường trú tại tổng đốc phủ. Nghe nói năm xưa Vương quý phi khi còn là thiếu nữ ở Thiện Dương cũng hay dùng thuốc của vị đại phu ấy, sau đó ông ấy nổi danh là thánh y phụ trị.”
Nghe đến đây, ngón tay đang gõ mặt bàn của Thôi Đạo Chi bỗng khựng lại.
…
Năm ấy Vương quý phi trước khi được Tề gia đưa vào cung chỉ là một thứ dân, vì sao lại có liên quan với một vị đại phu giỏi như vậy?
Mày hắn chau lại, ngón tay lại gõ lên đầu gối.
Một lúc sau, hắn đột nhiên cắt lời: “Tiết cô nương, đợi Tiết đại nhân tới dịch quán Hà Châu, ta sẽ tự mình đưa cô qua đó.”
Tiết Chiêu Âm sững sờ, rồi lập tức vui mừng ra mặt. Song nhớ Tú Tú từng nói hôm đó vừa khéo là sinh nhật của Thôi Đạo Chi, nàng ta bèn nói:
“Muộn một ngày cũng được, sinh nhật của nhị công tử vẫn quan trọng hơn.”
“Không cần.” Thôi Đạo Chi nhàn nhạt đáp: “Cứ chốt ngày mai đi.”
Tiết Chiêu Âm đành gật đầu: “Được, vậy làm phiền công tử rồi.”
*
Lúc này Tú Tú hoàn toàn không biết cuộc trò chuyện giữa hai người kia.
Hôm nay trời ấm, nàng chạy ngoài đường hơn nửa buổi, mồ hôi đã thấm ướt lưng áo.
Về đến nhà, thấy Thôi Đạo Chi đang ở nhà, ngồi đối diện với Tiết Chiêu Âm sau chiếc bàn bát tiên, mỗi người cầm một quyển sách, nàng bất giác khựng lại.
Dạo này nàng bận túi bụi, ngay cả việc hôm nay nhị ca ca được nghỉ tẩy trần ở nhà cũng quên mất.
Tú Tú gãi đầu, muốn đến nói với Thôi Đạo Chi vài câu, nhưng nhìn thấy hắn và Tiết Chiêu Âm đang ngồi đọc sách nghiêm túc, lại liếc xuống đống xiêm y ôm trước ngực, nàng ngẩn ra một lát rồi thôi, quay về đông phòng.
Trong lòng chỉ vướng bận chuyện tích góp tiền, nàng không rảnh rỗi để nghĩ nhiều, liền cầm kim chỉ ngồi ở ngạch cửa đông phòng bắt đầu làm việc.
Bận rộn hồi lâu, nhưng vẫn còn thiếu vài món chưa thêu xong, nàng duỗi lưng một cái, ngẩng đầu thì đã chạng vạng.
Dưới tán hồng có một bóng người. Nàng nhìn không rõ, bèn dụi dụi đôi mắt mỏi, bước lại gần mới thấy là Thôi Đạo Chi.
Nghĩ đến ngày mai có thể cho hắn một điều bất ngờ, khóe môi Tú Tú bất giác cong lên.
“Nhị ca ca, huynh đang nhìn gì đó?”
Thôi Đạo Chi như mới phát hiện nàng ở đó: “Ngắm sao. Hai ngày sau có lẽ trời sẽ khá đẹp.”
Thì ra nhị ca ca còn biết xem thiên tượng, giỏi quá đi.
Tú Tú phấn chấn, ngước tay chỉ lên bầu trời đầy sao:
“Nhị ca ca, huynh còn nhìn ra gì nữa không? Kia…” Nàng chỉ về một vì sao ở hướng bắc, đôi mắt sáng rực: “Còn mấy vì sao kia nữa, chúng nối thành một đường, là điềm gì vậy?”
Thôi Đạo Chi ngẩng nhìn, sau một thoáng, mắt hơi nheo lại.
Sao Hỏa dừng ở tâm tú, là dấu hiệu của đại tai ương.
Đợi Tú Tú lần nữa gọi tên, hắn mới thu tầm mắt lại, bảo:
“Chẳng đại biểu gì cả, chỉ là nhìn rất đẹp thôi.”
Tú Tú gật đầu.
Quả thật là rất đẹp.
Nàng do dự, muốn nói chuyện ngày mai, song nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định không nói.
Như vậy mới gọi là kinh hỉ chứ.
Nàng nghiêng đầu nhìn sườn nặt của Thôi Đạo Chi, khẽ ôm má cười.
*
Tú Tú dốc sức tăng tốc, cuối cùng đến quá trưa ngày hôm sau cũng làm xong phần việc còn lại, tích đủ tiền. Nàng đội nắng chạy tới chợ thành tây, vào hiệu đổi tiền lẻ thành một thỏi bạc nguyên, rồi đi thẳng đến cửa hàng trang sức hôm trước đã ưng ý, thấy gã tiểu nhị quen mặt bèn nói:
“Đại ca, ta đến mua khối ngọc bội hôm trước.”
Vừa bước vào cửa, một làn khí thanh mát đã bay tới, xoa dịu cái nóng bức bên ngoài, nàng dùng tay áo lau đi mồ hôi trên trán.
Tiểu nhị không ngờ nàng thật sự quay lại, liền ngạc nhiên nhìn hai lượt:
“Tiền đâu?”
Tú Tú đưa bạc cho gã xem.
Gã nghiệm bạc xong, hơi lấy làm tiếc, hất cằm ra phía sau lưng nàng:
“Nhìn kìa, cô nương tới muộn một bước rồi. Đồ cô muốn vừa bị người ta mua trước rồi.”
Tú Tú quay đầu. Một nam nhân trung niên mặc y phục hoa lệ đang cầm chính khối ngọc nàng ưng, còn giơ ngọc dưới nắng để ngắm. Nàng nhận ra đó là vị phú thương lừng danh ở Hà Châu.
Tú Tú nhìn về phía tiểu nhị.
Gã vội lùi một bước: “Nhìn ta làm gì. Ai biết cô có quay lại mua thật không. Nếu muốn, cô tự thương lượng giá với vị kia đi, biết đâu người ta lại bán lại cho.”
Kỳ thực, cửa hàng còn rất nhiều miếng ngọc bội khác. Người thường gặp cảnh này thì chọn chiếc khác là xong. Nhưng miếng kia là đẹp nhất, Tú Tú không muốn đưa cho Thôi Đạo Chi một món kém hơn, bèn cẩn thận đi đến trước mặt phú thương.
Tiểu nhị đứng sau tấm tắc: cô nương trông bề ngoài dịu dàng mềm mỏng, vậy mà không ngờ tính tình lại cứng cỏi như vậy.
Ban đầu phú thương không chịu nhường. Nhưng thấy mắt Tú Tú đỏ hoe như sắp khóc, ông mới chịu nói:
“Được rồi. Vậy cô nương thêm năm lượng nữa thì ta sẽ đồng ý.”
Tú Tú cắn môi, bảo ông đợi chút, rồi chạy thẳng về nhà, lôi từ gầm giường ra chiếc rương cha để lại. Nàng mở đáy rương, lấy ra năm lượng bạc.
“Cha, nương, sau này con sẽ dành dụm trả lại.”
Đây là của hồi môn cha mẹ để lại cho nàng. Trừ phi có việc gấp, bằng không nàng chưa bao giờ động đến.
Nàng ngồi thụp xuống do dự hồi lâu, rồi mới đứng dậy khóa rương, sau đó tất tả chạy về chợ thành tây.
“Không ngờ cô nương đây cũng khá có tiền đấy.” Phú thương không khỏi thán phục.
Tú Tú không nói nhiều, chỉ đưa tay: “Ngọc bội.”
Phú thương ném ngọc bội cho nàng, hài lòng bỏ đi.
Đúng là nha đầu ngốc. Khối ngọc đó nào đáng ngần ấy bạc. Không biết nàng mua cho ai mà có thể xuống tay hào phóng như vậy.
Tú Tú mang ngọc bội về nhà, đêm ấy khi ngủ nàng cũng ôm trong ngực, sợ lỡ đánh rơi.
Nàng nằm nghiêng, mắt nhìn khung cửa nhỏ, tưởng tượng ngày mai Thôi Đạo Chi nhận được ngọc bội sẽ vui đến thế nào, liền không kìm được mà mỉm cười trong chăn.
Thời gian trôi chậm quá đi.