Chương 1.1: Âm hôn

Năm Văn Đức thứ hai mươi, Hà Châu, ngõ Thủy Nguyệt.

Vài người đứng vây trước cửa một căn nhà rách nát, rướn đầu rướn cổ dòm vào trong. Chỉ nghe bên trong ầm ĩ, trộn lẫn với tiếng quát tháo của nữ tử; chẳng bao lâu sau, tiếng quát dần yếu đi rồi tắt hẳn.

Đám người đứng xem đều lắc đầu, không khỏi thở dài.

“Người nhà họ Tôn lại đến nữa à?”

“Ừ, lần này còn kéo cả một đoàn người đến, ai nấy đều ăn mặc lòe là lòe loẹt, nha đầu Trần gia kia e là địch không nổi rồi.”

“Hôm qua Tôn Hoài Niên chẳng phải đã chết rồi sao? Họ còn tới làm gì, chẳng lẽ muốn ép con bé làm thê ma cho cái đứa con chết từ đời nào của nhà họ?”

“Có khi là thế thật đấy, haizzz…”

Nha đầu Trần gia ấy cũng thật đáng thương, mẹ mất sớm, cha năm ngoái cũng bị sơn tặc đánh chết. Trời xui đất khiến nàng sinh ra lại xinh đẹp, bị nhà họ Tôn để mắt, ép phải gả cho thiếu gia nhà ấy để xung hỉ. Nay chân trước hắn vừa mới chết, chân sau người Tôn gia đã lại kéo đến.

Tôn gia cậy có ít tiền, xưa nay quen thói ỷ thế hϊếp người; phen này e là tiểu cô nương phải vào miệng cọp rồi.

Mọi người còn đang than thở, mấy bà tử và tráng hán đi vào trong khi nãy đã bước ra. Ai nấy đều trông ăn vận gọn ghẽ, lưng thắt dải lụa đỏ, hiển nhiên là tới rước dâu.

Phía sau họ còn có mấy bà tử đỡ một thiếu nữ mặc hỉ phục, đầu trùm khăn đỏ thẫm bước ra. Trên người thiếu nữ còn quấn dây thừng, miệng bị nhét thứ gì đó nên chỉ có thể phát ra âm thanh ư ư, không tình nguyện bị các bà tử cưỡng nhét lên một cỗ kiệu nhỏ.

“Tân nương tử, xuất các lâu.”

Theo tiếng hô mở đường, mọi người che chở cho kiệu hoa khởi hành, chớp mắt đã ra khỏi ngõ nhỏ, rẽ về phía tây.

Tú Tú ngồi trong kiệu, hai cổ tay bị trói đau rát, miệng nhét vải bông dày không nói nên lời. Trước mắt chỉ thấy tua khăn voan đỏ thẫm đong đưa theo nhịp kiệu, đầu choáng váng muốn nôn.

Nàng thử đứng dậy, lại bị xóc nảy ngã phịch xuống. Nghe thấy động tĩnh bên trong kiệu, bà tử bên ngoài mới nói một câu:

“Cô nương đừng phí công nữa, dù sao cũng chạy không thoát đâu. Chi bằng ngoan ngoãn theo chúng ta đi, còn đỡ phải chịu tội.”

Tú Tú nghe vậy, trong lòng vừa thê lương vừa bất lực. Mồ hôi mịn rịn trên trán lại trào ra, thấm ướt nửa bên mái tóc đen.

Một năm trước, phụ thân lâm trọng bệnh, Tôn gia sai bà mối tới dạm hỏi, khoe rằng công tử Tôn Hoài Niên nhà họ giàu có, hai năm trước đỗ tú tài, phong tư tuấn tú, nếu nàng gả qua ắt ấm no hạnh phúc.

Song ai mà chẳng biết, Tôn gia tuy lắm tiền, nhưng công tử Tôn Hoài Niên lại là loại người đắm chìm trong tửu sắc; cái mác tú tài cũng là bỏ tiền ra mà có được. Từ sau khi vào viện thí, hắn ta mắc bệnh ho lao; ai gả cho hắn ta tức là tự huỷ đi cả đời mình.