Chương 8

Tô Di Đường thầm nghĩ, hóa ra hắn thật sự không biết Tô Tinh.

Cũng phải, trong thế giới của kẻ dốt nát thì không cho phép sự xuất hiện của thiên tài. Dù Tô Tinh trước đây là thiên tài nổi tiếng khắp Tiểu Lan Châu, nhưng trong mắt một kẻ dốt nát thì cũng chẳng có chút tồn tại nào.

Như vậy thì nàng yên tâm hơn nhiều, đỡ phải đóng giả Tô Tinh không thành lại khiến hắn nghi ngờ.

"Ta đã nói với phụ thân rồi, thân thể của ngươi quá yếu, không chịu nổi sự gieo giống mãnh liệt như vũ bão của ta, cần phải bồi bổ trước đã."

Khóe mắt Tô Di Đường giật giật. Gieo giống mãnh liệt như vũ bão là cái gì, hắn nói vậy phụ thân hắn không đánh chết hắn sao?

"Nè, chỗ này có một cơ quan, có thể điều chỉnh cường độ hỏa linh, ta đã bật mức một."

Vân Thính Họa chỉ vào một cái công tắc tròn ở đầu giường và nói: "Ngươi bị hỏa linh cấp một rèn luyện hai ngày, giờ cảm thấy thế nào, có phải toàn thân tràn đầy sức lực không?"

Tô Di Đường: "..."

Thảo nào nàng lại nóng như vậy, bị lửa nướng hai ngày hai đêm không nóng mới lạ.

Nàng cảm thấy mình giống như một cái bánh xèo bị đặt trên chảo, vì chủ quán quên lật mặt nên lưng đã cháy đen rồi.

Đối với người bình thường, hỏa linh cấp một rất ôn hòa và vô hại. Dùng hỏa linh luyện thể có thể cải thiện thể chất, giống như dùng thuốc Đông y để trừ ẩm vậy.

Nào ngờ cái thân thể Tô Di Đường bây giờ thần thức đã sụp đổ, kinh mạch đứt hết, bị nướng như vậy thì kí©h thí©ɧ quá mạnh, suýt chút nữa lại đưa nàng - kẻ xuyên không này lên chuyến xe tử thần lần nữa. Nàng nhận ra mình vừa thoát chết xong thì càng đói hơn, liền nhìn Vân Thính Họa với ánh mắt thèm thuồng và nói: "Ta muốn ăn chút gì đó."

"Không có đồ ăn thì cho ta chút nước cũng được." Nàng vô thức liếʍ môi, chỉ thấy môi khô khốc, có thể lột ra cả một lớp da.

Vân Thính Họa đột ngột quay đi, hừ một tiếng nói: "Những thủ đoạn quyến rũ vụng về này của ngươi không có tác dụng với ta đâu, ngươi nghĩ ta là thằng nhóc chưa từng trải sao?"

Quyến rũ em gái ngươi à! Tô Di Đường ôm chặt lấy chiếc gối, sợ không kiềm chế được mà ném nó vào mặt Vân Thính Họa!

Vân Thính Họa lấy ra một bộ quần áo ném lên giường: "Thay đồ rồi ra ngoài, ta dẫn ngươi đi tìm đồ ăn."

"Thật phiền phức." Vân Thính Họa vừa lầm bầm vừa đi ra ngoài. Hắn đứng ở cửa vẫn không chịu yên, la lớn: "Ngươi nhanh lên, tiểu gia ta chưa từng đợi người khác đâu."

Tô Di Đường vội vàng thay quần áo.

Mặc dù có những ký ức rời rạc của nguyên chủ, nhưng những ký ức đó giống như một bộ phim đã xem, nàng có thể làm theo những hình ảnh đó, nhưng vẫn cần thời gian để thích nghi.