Chương 7

Khi Tô Tinh chết, Tô Di Đường cảm giác bản thân cũng trải qua một kiếp sinh tử. Thân thể nàng đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm, tựa như nội thương trong tiểu thuyết võ hiệp, kinh mạch đứt lìa.

Mãi một lúc lâu sau, Tô Di Đường mới cảm giác cơ thể nhẹ bỗng, rồi một lực mạnh mẽ nhấc bổng nàng khỏi miệng núi lửa. Xung quanh bỗng chốc lạnh đi, nàng hít thở như một con cá được ném trở lại vào nước, cả người như sống lại.

"Ngươi ngốc chăng, nóng nực mà không biết lật mình à? Luyện thể bằng hỏa linh cấp một mà còn không chịu nổi, chưa thấy ai yếu đuối như ngươi đấy."

Tô Di Đường tỉnh táo hẳn, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, tựa như một cây cải trắng vừa vớt ra khỏi nồi lẩu, đã chín nhừ.

Dưới thân là chiếc chăn điện lông vũ, một vệt mồ hôi rõ mồn một. Nàng lúng túng đưa tay sờ thử, không biết đồ vật này có dễ giặt không, liệu có giống chăn điện không thể dùng nước giặt hay không?

Làm hỏng một vật quý giá, Tô Di Đường có chút chột dạ. Nàng vô thức nhìn về phía phu quân hờ. Trước đây không có ký ức nên không biết hắn là người thế nào, nay thì rõ rồi, một kẻ ăn chơi trác táng, bất tài vô dụng, tên là Vân Thính Họa.

Ngoài gương mặt tuấn tú ra, chẳng còn chỗ nào có thể nhìn được nữa.

Giọng Vân Thính Họa đầy vẻ chê bai, nhưng trên mặt lại nở nụ cười, có vẻ khá vui vẻ?

"Ngươi ngủ mất hai ngày rồi."

Tô Di Đường chợt nhận ra: "Hóa ra ta đã ngủ lâu như vậy."

Nàng vừa mở miệng đã hỏi: "A? Có đồ ăn không?" Ngủ hai ngày = bỏ lỡ hai ngày ăn uống, thảo nào toàn thân không còn chút sức lực nào.

Vân Thính Họa cười hì hì: "Không có, tu sĩ bọn ta không ăn uống đâu."

Nếu không có ký ức của nguyên chủ thì nàng đã tin sái cổ rồi!

Tu sĩ sau khi Trúc Cơ mới có thể không ăn uống, chỉ cần hấp thụ linh khí để duy trì cơ thể. Vân Thính Họa trong ký ức chỉ có tu vi Luyện Khí tầng ba, không ăn uống thì lừa ai chứ?

Đầu óc Tô Di Đường quay nhanh như chong chóng, chẳng lẽ đây là một cạm bẫy, hắn đã đoán ra Tô Tinh bị đoạt hồn rồi sao?

Nếu không thì Tô Tinh từng là tu sĩ Trúc Cơ, nữ tu thiên tài của Tiểu Lan Châu, sao hắn có thể thật sự coi Tô Tinh là người phàm chứ?

"Ngươi không biết ta là ai sao?" Tô Di Đường hỏi.

Vân Thính Họa nhướn mày, vẻ mặt như muốn nói "cười ta sao, sao ta lại không biết ngươi?".

"Tô Tinh, người phàm phụ thân ta chọn cho ta, để sinh con cho Vân gia chúng ta."

"Người phàm sinh con thì dễ hơn tu sĩ thật, ba năm hai con là chuyện thường, nhưng ta nói cho ngươi biết, giữa chúng ta có một vực sâu không thể vượt qua. Ngươi thử nghĩ xem, khi ta năm mươi tuổi vẫn anh tuấn phóng khoáng như bây giờ, còn ngươi thì sao? Với thân thể này của ngươi, sống đến năm mươi tuổi đã là vấn đề rồi."