Tô Tinh bị chủ nợ gϊếŧ chết một cách tàn bạo, lúc ấy… chẳng có ai đứng ra cứu nàng.
Tuy rằng nam chính chán ghét Tô Tinh, nhưng đối với đứa con gái của nàng thì lại không tệ. Sau khi nàng chết, nam chính tình cờ gặp đứa nhỏ đang ăn xin bên đường, thấy thương tình liền mang theo bên mình.
Không ngờ đứa trẻ ấy chẳng bao lâu sau liền thức tỉnh huyết mạch thần thú, trở thành tọa kỵ mạnh nhất của nam chính, về sau e là sẽ theo chân hắn tung hoành thiên hạ, oanh tạc bốn phương.
Mà trong truyện tu chân thì việc con người thức tỉnh thành linh thú… cũng chẳng có gì là khó tin.
Tô Tinh là phàm nhân, mà con nàng lại có thể thức tỉnh huyết mạch thần thú, chẳng phải nói tên tướng công tiện nghi đang nằm trong phòng kia chính là một con yêu thú à? Lẽ nào thật sự là hồ ly tinh?
Tô Tinh là nữ pháo hôi, vì vậy mà số lần xuất hiện ít ỏi, đến đáng thương. Còn chuyện nàng gặp nam chính ra sao, trước đó từng trải qua gì, thì Tô Di Đường cũng không rõ.
Chỉ biết nàng từng gả chồng, chồng chết, một mình nuôi con, mưu tính bám lấy nam chính để sống sót, kết quả bị từ chối, cuối cùng chết thảm giữa đường phố.
May thay xuyên sớm đến thời điểm vừa mới thành thân, tướng công còn khoẻ mạnh, gia thế cũng có vẻ không tệ.
Nàng còn cơ hội — có thể tu luyện, có thể tránh xa nam chính, nỗ lực sống sót.
Tô Di Đường đầu óc rối như tơ vò.
Khi thì mộng thấy tướng công hóa thành hồ ly lông đỏ, nhe nanh trợn mắt với nàng. Khi lại thấy một nam nhân mặt mũi mơ hồ, thần sắc ngông cuồng, tà khí lẫm liệt, cười lạnh mà rằng: “Tô Tinh, ngươi quả là không biết xấu hổ!”
Từng cảnh hiện lên như chớp, khiến đầu nàng đau như búa bổ. Nàng toan ngồi dậy, nhưng toàn thân nặng nề như vừa bị xe cán qua, đến đầu ngón tay cũng không nhấc nổi.
Đáng sợ hơn cả là — người nàng nóng bừng, mồ hôi tuôn không dứt, lưng ướt sũng, cả thân thể như được vớ ra từ nước, dính nhớp khó chịu.
Cơn đau đầu càng lúc càng dữ dội, như thể đầu óc sắp nổ tung.
Không lẽ nàng sẽ chết vì đau trong mộng sao?
Đang nghĩ thế thì trán bỗng thấy mát lạnh — như có người đắp một chiếc khăn ấm lên, cơn đau cũng nhờ thế mà dịu đi phần nào.
Chưa kịp thở phào, một dòng ký ức xa lạ đột ngột ập tới.
Tựa như có lưỡi dao bổ thẳng xuống, cưỡng ép nhét vào đầu nàng những ký ức xa lạ chẳng thuộc về mình. Đau đến mức thần trí mơ hồ, suýt nữa hôn mê bất tỉnh.