Đây là Lãnh Thúy Sơn, nàng ở sâu trong rừng trúc, bốn phía một màu xanh biếc, nhìn không thấy tận cùng.
Không thấy bóng Gấu Trúc đâu, nó đi đâu, bỏ nàng ở đây để làm gì?
Đang nghĩ, chợt nghe trên đầu “rắc” một tiếng. Nàng ngẩng lên, miệng há thành chữ O.
Trên thân trúc mềm mại kia lại có một con gấu trúc to đùng đang ôm lấy, giống như koala, người đung đưa theo trúc, như đang chơi xích đu. Cây trúc bị ép cong thành chín mươi độ, phát ra tiếng kêu răng rắc chịu đựng.
Nàng cảm thấy trúc sắp gãy.
Khổ nỗi trúc lại đong đưa loạn xạ, Tô Di Đường không biết nên tránh về bên nào.
“Phịch!” – khối lông đen trắng lại từ trên trời rơi xuống, ngồi phịch mông tròn ngay trước mặt nàng. Cảnh tượng quen thuộc đến lạ, dường như nàng vừa mới trải qua.
Bất quá lần này, Gấu Trúc rơi xuống vẫn không mở mắt, ngồi ngủ, dưới ánh nhìn của Tô Di Đường, cái mông dần nghiêng, cuối cùng ngả ra đất bùn. Dù ngủ, nó vẫn ôm chặt khúc trúc xanh trong tay.
Tô Di Đường rón rén đứng dậy, Gấu Trúc không phản ứng.
Khi nàng bước đi, giẫm phải cành khô phát ra tiếng “rắc” khiến tim nàng đập loạn, nhưng thấy Gấu Trúc vẫn không nhúc nhích, nàng thở ra, chậm rãi lùi lại.
Chợt nghĩ, với tu vi của mình, muốn trốn khỏi bàn tay của Hắc Bạch Sát chẳng khác nào mơ tưởng. Giống như Hùng Tam bọn họ không rời được Phượng Hoàng Sơn, nàng hiện giờ cũng bị vây ở mấy ngọn núi quanh đây. Đường ra bị phong bế, chỉ có Vân Thính Họa giữ chìa khóa.
Nàng cũng không thể đến Phượng Hoàng Sơn – dù hàng xóm bên đó thân thiện, nhưng chẳng ai địch lại Gấu Trúc.
Vì thế, lùi xa một trượng, Tô Di Đường lại gan dạ hơn: đã chạy không thoát, sao không sờ một cái?
Nàng cố ý giẫm lên mấy đoạn cành khô, thấy Gấu Trúc vẫn ngủ say, bèn mừng rỡ chạy tới, hai tay nắm lấy đôi tai tròn của nó, còn xoa xoa mấy cái.
Tô Di Đường: “Thỏa mãn.jpg”
Nếu còn chiếc đồng hồ điện thoại, nàng thật muốn cho hàng xóm xem mình đang sờ Gấu Trúc. Nếu có thể phát sóng về thế giới cũ, chắc nàng sẽ thành người nổi tiếng ngay.
Khi tay nàng chạm tới “áo khoác” đen của Gấu Trúc, Tô Di Đường bỗng cảm thấy cơ thể nó khẽ run. Ngay sau đó, nó chống hai chân trước xuống đất, đứng lên như người, từ trên cao nhìn xuống nàng.
Tô Di Đường: “…”
o(╥﹏╥)o
Xong rồi, chẳng lẽ sắp biến thân thật hả? Ai bảo tay này ngươi ngứa làm chi.
Gấu Trúc tròn vo gãi bụng mình hai cái, vừa gãi vừa trừng mắt nhìn nàng.
Tô Di Đường đoán đây chắc là một kiểu thủ pháp hay nghi thức biến thân nào đó, giống như mấy nàng thủy thủ mặt trăng biến hình sẽ hét một câu: “Nhân danh mặt trăng, trừng trị ngươi!” vậy.
Hắc Phong Sát chậm rì rì gãi bụng, gãi mãi gãi mãi, hồi lâu mới lôi ra được… nửa củ khoai tây bị cắn dở.