Chương 46

Kẻ tới chính là con Hắc Bạch Sát kim đan kỳ đại viên mãn, nghe nói đang vào thời kỳ phát tình.

Tô Di Đường chẳng buồn để ý sân ngoài nữa.

Nàng phải trốn trong phòng, không rời nửa bước. Đang định vào thì thấy “Tiểu Bóng Đèn” cô độc giữa ruộng, vốn định lấy bát lớn xúc đem vào, nhưng nghĩ lại không thể đào lên, đành đau lòng bỏ lại.

Cả ngày hôm ấy nàng co mình trong phòng, không ăn gì. May mà trong cơ thể còn chút linh khí, nên nhu cầu sinh lý giảm bớt, cũng chẳng cần ra ngoài. Nhưng thế này không phải cách, nàng chịu được một hai ngày, dài hơn thì không ổn.

Nàng lẩm bẩm: “Vân Thính Họa a Vân Thính Họa, ngươi còn nhớ Hạ Vũ Hà bên hồ Đại Minh không?” Việc này nàng thật sự không xử lý nổi, phải có người Vân gia ra tay.

Đêm đến, lúc đang mơ màng ngủ, đồng hồ truyền âm nơi cổ tay bỗng phát ra ánh sáng trắng chói lòa.

Giọng sắc bén của Phong vang lên từ Lưu Ảnh Thạch: “Đường Đường, ta thấy rồi! Ta thấy Hắc Phong Sát tới chỗ ngươi! Ngươi phải cẩn thận a!”

“Pằng” một tiếng, Lưu Ảnh Thạch trên cổ tay nàng nổ tung. Tiếp đó, ngoài cửa vang lên một tiếng gầm giận dữ.

— Nó đến thật nhanh!

Gió bên ngoài gào thét, tiếng rống của Hắc Bạch Sát lẫn vào, khiến Tô Di Đường căng thẳng co ro trong góc giường.

Tiểu Lam Châu vốn là “tân thủ thôn” thực thụ, tu sĩ kim đan kỳ thường sẽ rời đi tìm chân trời mới. Ở đây, một Hắc Bạch Sát kim đan kỳ đại viên mãn nổi điên, người có thể áp chế… đếm trên đầu ngón tay.

Tô Di Đường chăm chú nhìn cánh cửa kia.

Nàng hy vọng phòng này có pháp trận phòng ngự vững chắc, đủ để ngăn được Hắc Bạch Sát. Nếu cửa bị phá, Tô Di Đường đã sẵn sàng nắm dao cắt thịt trong tay…

Nàng đại khái sẽ lựa chọn tự đâm một dao, còn hơn bị một con dã thú đang trong thời kỳ phát tình làm nhục!

“Ầm!” – một tiếng nổ vang trời, cả nóc nhà bị hất tung, cuồng phong tràn vào, thổi cho mọi vật bên trong xiêu vẹo nghiêng ngả.

Pháp trận trong phòng rốt cuộc vẫn không ngăn nổi Hắc Bạch Sát. Tô Di Đường toàn thân cứng đờ, phát hiện mình căn bản không thể động đậy, ngay cả muốn tự kết liễu cũng bất lực. Đây chính là sức mạnh của tu chân giới, chênh lệch cảnh giới khiến người ta cầu tử bất thành.

Xong rồi! Trong đầu Tô Di Đường ong ong, nàng chẳng dám nghĩ tiếp những gì sẽ xảy ra kế tiếp.

Thế nhưng ngay sau đó, nàng trông thấy một khối lông xù khổng lồ từ trên trời rơi xuống, “bịch” một tiếng, hạ ngay trước giường, ngồi phịch xuống cái mông tròn trịa.

Tô Di Đường cùng khối lông xù – Gấu Trúc – bốn mắt nhìn nhau.

Đây… đây chẳng phải là Hắc Bạch Sát sao?

Nàng vậy mà có thể nhìn gấu trúc ở cự ly gần thế này mà chẳng cần mua vé vào cửa!