Chương 42

Hồ ly là nhị giai đỉnh phong, tuổi nhỏ vẫn là ấu tể, nghe nói nhặt được từ ngoài về. Tên do Vân Thính Họa đặt – Đông Thi.

Vân Thính Họa từng nói: “Ta nghe lời, ngươi hiểu chuyện.”

Với cái tính đi khắp nơi kết bằng hữu của hắn, không chừng hồ ly này cũng là tiểu đệ của hắn. Nhìn hai cái tên thành một đôi thì biết.

Huyền xà – vốn rất hiếm khi xuất hiện – cũng là tam giai linh thú, mỗi lần lộ diện đều thốt ra lời khiến người kinh ngạc. Tô Di Đường có chút kiêng kỵ nó.

Đông Thi: “Đường Đường, khoai thực ngon, ta còn muốn.”

Là một con hồ ly, ngày ngày ăn khoai… là có ý tứ gì đây?

Từ khi chúng cho rằng Tô Di Đường là một ấu tể bị bỏ rơi, vài ba hôm một lần liền phái mấy tiểu linh thú tới đưa đồ ăn. Thường thì những con vật ấy vừa dâng đồ ăn xong lại tiện thể hiến luôn thân mình, chẳng đợi nàng ra tay, đã “giao hàng” xong liền lập tức tuyệt khí bỏ mình.

Muốn duy trì bang giao láng giềng hòa hảo, tất phải lễ thượng vãng lai (lễ qua lại). Vài lần bên kia mang thịt tươi đến cửa, Tô Di Đường liền bảo chúng đừng gϊếŧ sứ giả giao hàng nữa, nàng có vật để gửi lại.

Thế là hôm ấy, con linh dương đưa hàng may mắn thoát chết, vì thoát hiểm mà khai mở thêm chút linh trí, trở thành sứ giả vận chuyển riêng cho bọn họ.

Tô Di Đường còn đặt cho nó một cái tên — Thuận Phong.

“Ta hôm nay đào được một giỏ lớn, lát nữa nướng xong sẽ bảo Thuận Phong mang đi.” Tô Di Đường mỉm cười: “Khoai hôm nay xem ra càng lớn hơn.”

Phong: “Ta hái ít linh quả gửi qua cho ngươi, đã bỏ trong túi da treo lên sừng Thuận Phong, nhớ lấy.”

Nàng vốn chẳng say mê khoai cho lắm, nhưng Phong lại cho rằng Tô Di Đường trồng khoai đã là bậc thượng thủ, ắt hẳn trồng linh quả cũng không kém. Linh điền rộng lớn như thế, chỉ trồng khoai thì quá phí, bèn tự thu thập giống linh quả, để nàng tùy ý gieo trồng.

“Không thành vấn đề.”

Đang trò chuyện, Huyền Xà bỗng thò ra, giọng lạnh lẽo:

“Chung quanh ngươi không có gió, mà sau lưng cây cỏ kia lại đang lay động.”

Thanh âm Huyền Xà rất nhẹ, lại kèm tiếng xì xì, mỗi lần đều khiến Tô Di Đường nổi da gà. Lần này nàng càng bị giọng u lạnh cùng nội dung câu nói dọa cho giật mình, vội quay phắt đầu lại, liền thấy lá cỏ lay động, tiếp đó mới cảm nhận được… gió.

Có lẽ là gió thổi thôi… Huyền Xà lại trêu nàng.

Đông Thi: “Sao ta ngày nào cũng thấy cây cỏ ấy, nó đang hút dưỡng khí của khoai đấy, sao ngươi còn chưa nhổ?”

Tô Di Đường: "…"

Vì mỗi ngày nàng đều nằm giữa ruộng khoai để gọi truyền ảnh chứ sao.

Hùng Tam: “Có khi là cỏ biến dị.”

Tô Di Đường: “Ừm, ban đêm nó trông cũng khá đẹp, ta đặt tên cho nó là Tiểu Bóng Đèn.” Nàng đưa cổ tay tới trước mặt Tiểu Bóng Đèn, xoay đủ hướng để khoe: “Các ngươi nhận ra chăng?”