Hùng Tam hừ một tiếng:
“Có vài con thú hai chân cũng chẳng ra gì. Ngươi nếu đói bụng, cứ đến dưới chân núi Phượng Hoàng Sơn, ta sẽ bảo đám ngu ngốc chưa khai trí kia mang chút đồ ăn cho ngươi.”
Lại thêm một cái đầu thò qua, là một con tiểu hồ ly lông mềm mượt:
“Quả ta giấu trong hốc cây, cũng cho ngươi một trái.”
Tô Di Đường: “Thì ra giọng non nớt kia là của một tiểu hồ ly lông mềm mượt a.”
Nàng chợt muốn được vuốt chiếc đuôi to của hồ ly…
“Ta không bị vứt bỏ.” Tô Di Đường nói: “Vài ngày nữa sẽ có người đến, có khi hôm nay hắn đã đến rồi. Đến lúc ấy ta sẽ kể tình cảnh của các ngươi cho hắn, hắn nhất định sẽ giúp các ngươi giải quyết.”
Lời vừa dứt, đối diện mấy cái đầu đồng loạt thở dài, ánh mắt nhìn nàng như nhìn một kẻ ngốc.
“Vẫn còn bị che mắt a.” Đồng tình +1.
“Ấu tể thật dễ lừa.” Đồng tình +2.
“Thôi thôi, chúng ta nghĩ cách khác vậy, cùng lắm gần đây ăn ít một chút.” Đồng tình +3.
“Không bằng ngươi đến Phượng Hoàng Sơn, bụng ta rất ấm, ngươi sẽ không thấy cô đơn nữa.” con xà nói xong liền há to miệng. (Đây là… đồng tình +4?)
Tô Di Đường: Không không không, nàng không cung cấp dịch vụ mang đồ đến tận cửa.
Lúc này, ánh sáng trên Lưu Ảnh Thạch mờ xuống, nghĩa là đối phương đã cắt đứt truyền linh khí — nói dễ hiểu chính là tắt truyền hình trực tiếp.
Tô Di Đường vẫn còn chút luyến tiếc.
Nàng thấy đám linh thú này thật dễ thương, lại vô cùng thân thiện. Tiểu hồ ly trắng trẻo đáng yêu, nàng thật muốn vuốt đôi tai nhọn trên đầu nó. Ai da, sao lại có linh thú đáng yêu đến vậy, khiến lòng nàng như tan chảy.
Đang nghĩ ngợi, Lưu Ảnh Thạch lại phát sáng. Nàng vội ghé sát lại, nhưng lần này trên đá không có hình, chỉ có âm thanh.
Hùng Tam: “Đúng rồi, Lưu Ảnh Thạch cho ngươi đấy.”
Tô Di Đường: Nàng phải giành pháp bảo với một con thỏ sao? Có hơi ngại thỏ thật, nhưng nàng cũng muốn lắm… hay tạm mượn vài ngày, đợi Vân Thính Họa đến sẽ bảo hắn lấy cho nàng một cái.
“Với lại, con thỏ kia ngươi giữ lại mà ăn.”
“Ê?” Không phải đây là thỏ chạy việc cho bọn ngươi sao?
Tô Di Đường: Hai quân giao chiến, không gϊếŧ sứ giả…
“Ngươi quá yếu, ta giúp ngươi gϊếŧ.” Giọng đáng yêu của tiểu hồ ly cũng vang lên.
Ngay sau đó, Tô Di Đường liền thấy con thỏ đang hôn mê kia giãy chân hai cái, hoàn toàn tắt thở. Bọn hồ ly bị vây trong trận pháp của Phượng Hoàng Sơn, vậy mà vẫn có thể gϊếŧ thỏ từ xa sao? Vậy nếu chúng ghét nàng thì chẳng phải cũng có thể trực tiếp lấy mạng nàng sao?
Không đúng… Hẳn là vì con thỏ vốn thuộc Phượng Hoàng Sơn, có liên hệ với đại nhân vật trong núi, ví dụ trên người thỏ có khắc thần hồn ấn ký, nên mới có thể điều khiển sinh tử nó bất cứ lúc nào.