Chết thật thì phụ mẫu hắn chắc chắn sẽ lột da hắn ra mất. Vân Thính Họa bực mình mắng một câu xui xẻo, rồi lại nói: “Phàm nhân ngu xuẩn.”
“Vậy ta ngủ trên giường?” Tô Di Đường dè dặt hỏi.
Cái giường kia vừa êm vừa ấm, còn đẹp như vậy, được ngủ ở đó thì ai mà thèm nằm đất chứ?
“Ừm.” Vân Thính Họa khẽ gật đầu, thấy nàng vẫn ngồi bệt dưới đất, chiếc quần lụa trắng mỏng phản chiếu ánh sáng lờ mờ khiến da thịt lộ ra lấp ló, ánh mắt hắn càng thêm chán ghét: “Đừng mơ tưởng câu dẫn ta.”
“Nếu bản thiếu gia không có hứng, dù là hoa khôi Bách Lạc Phường giở hết mười tám chiêu mê hồn, ta cũng chẳng buồn liếc mắt, huống hồ là ngươi.”
Bách Lạc Phường hoa khôi… nghe tên đã biết là thanh lâu trong giới tu tiên.
Nếu lúc trước cái mặt đẹp của vị tân lang này còn khiến nàng tạm tha thứ cho mấy trò ngang ngược, thì giờ biết thêm hắn là khách quen chốn thanh lâu thì hảo cảm trong lòng Tô Di Đường giảm ào ào.
"Ngươi không ưa ta thì ta càng mừng, ai mà rảnh câu dẫn một kẻ như ngươi chứ!"
“Còn ngồi đó làm gì? Lăn lên giường mà ngủ.”
Vân Thính Họa thấy phàm nhân này quả thực đầu óc có vấn đề.
Rõ ràng hắn đã nói bên dưới là mạch khoáng hàn băng, ngồi lâu sẽ bị khí lạnh xâm nhập, vậy mà nàng vẫn mặt dày ngồi đó không chịu dậy, không sợ lạnh đến hỏng chân sao?
Tô Di Đường vội vã bò dậy, chui thẳng lên giường. Mãi đến khi nằm yên mới thấy đầu gối đã buốt lạnh, gió lùa theo khe hở mà thấm vào tận xương, từng đợt từng đợt nhói lên, khiến cả người không khỏi rùng mình.
May thay, chăn lông vũ trên giường vừa dày vừa ấm, chỉ cần đắp lên một lúc đã thấy dễ chịu hơn nhiều.
Có lẽ là vì hôm nay gặp phải quá nhiều kí©h thí©ɧ, chẳng bao lâu sau, Tô Di Đường đã cảm thấy mi mắt nặng trĩu, cứ thế thϊếp đi.
Nhưng giấc ngủ lại chẳng an ổn.
Thân thể ngủ rồi, nhưng thần thức vẫn như đang tỉnh.
“Lãnh Thúy Sơn… mạch khoáng hàn băng… còn có Tô Tinh, giới tu chân…” Mấy từ này cứ quanh quẩn trong đầu nàng, càng nghĩ càng thấy quen.
Rốt cuộc là từng nghe ở đâu rồi nhỉ?
Đột nhiên linh quang lóe lên — nàng nhớ ra rồi!
Chẳng phải đây chính là quyển truyện tu chân nam chủ mà nàng đọc trước kia sao? Nhân vật “Tô Tinh” kia chỉ là một nữ pháo hôi xuất hiện có mấy dòng, mờ nhạt đến không thể mờ nhạt hơn!
Trong truyện, nữ pháo hôi này là một quả phụ, khi gặp nam chính thì đã dắt theo một đứa bé bảy tám tuổi, mượn cớ cảm mến nhân phẩm và tiềm lực của nam chính mà cứ bám lấy không buông. Nàng còn cố ý gây hiểu lầm giữa nam – nữ chính, dĩ nhiên cuối cùng chẳng có kết cục tốt lành gì.