Giấc này ngủ thẳng tới sáng, lúc Tô Di Đường dậy, ánh sáng ngoài cửa sổ xuyên qua khe, rọi trên bàn một đường sáng dịu.
Nàng mặc quần áo, nhẹ nhàng đi tới sau cửa.
Đêm qua có thứ cào cửa, không biết giờ đi chưa? Nàng áp tai vào cửa, không nghe tiếng gì bên ngoài.
Tò mò hại chết mèo.
Hay là chờ thêm chút nữa!
Trong nhà vẫn còn đồ ăn thức uống, không nhất thiết ra ngay. Vừa nghĩ vậy, bụng nàng lại “ục” một tiếng.
Mặt nàng lập tức xanh mét.
"Ta vẫn có thể nhịn thêm chút nữa." Nàng nghĩ vậy, ôm bụng ngồi xuống, lưng tựa vào cửa.
Chừng mười mấy phút sau, bên ngoài bỗng vang lên tiếng người: "Con thỏ con kia sao vẫn chưa về?"
Nghe giọng thô kệch, Tô Di Đường sững lại, chẳng lẽ là cha của Vân Thính Họa?
“Đám hai chân không lông kia chạy đi đâu rồi? Tiểu Dược Sơn kia thật sự có thể liên lạc được với những kẻ khác sao?” Lần này lại là một giọng nữ trong trẻo, âm thanh vừa the thé vừa bén nhọn, khiến Tô Di Đường nghe mà da đầu tê dại.
“Chờ cả một đêm rồi, ta không muốn chờ nữa!”
“Ta đói bụng quá, hu hu hu hu…”
“Đáng ghét cái đám hai chân, trước kia ngày nào cũng chải lông cho ta, gọi ta là Tiểu Điềm Điềm, giờ thì cả ngày chẳng thấy lấy một bóng người, ta không thèm để ý đến bọn chúng nữa.”
Nàng nghe mà thấy có gì đó không đúng… hai chân, chải lông…
Chẳng lẽ kẻ đang nói chuyện là linh thú?
Thật là thú vị. Trên Phượng Hoàng Sơn có rất nhiều linh thú, những linh thú cấp cao có thể mở miệng nói tiếng người. Tô Di Đường chưa từng gặp qua, trong lòng ngứa ngáy, hiếu kỳ vô cùng.
“Đồ thỏ con, ngươi rốt cuộc đã tìm được người chưa? Cái gì, chưa mở cửa? Ngươi không biết gõ cửa à!”
“Không biết? Chỉ biết cào thôi, đồ ngu, không biết gõ thì ngươi không biết dùng đầu húc sao? Chẳng phải cũng tạo ra tiếng cốc cốc gõ cửa đó ư!”
Bên ngoài, giọng nam nữ, già trẻ đủ cả, khiến Tô Di Đường cảm thấy ngoài sân kia chắc là lập thành một đoàn rồi. Người vừa dứt lời dùng đầu húc cửa, nàng đã nghe “bộp” một tiếng, liền khẽ hé cánh cửa ra một khe nhỏ. Kết quả thấy ngay trước cửa là một con thỏ trắng to đang nằm bẹp, bốn chân chổng lên trời ngay bậc thềm, trông như đã bị húc cho choáng váng.
Thì ra “thỏ con” bọn chúng nói, đúng thật là một con thỏ.
Trên bản đồ Vân Thính Họa đưa cho nàng có đánh dấu rõ, Phượng Hoàng Sơn không có loài thỏ linh thú hung dữ khó trêu chọc, nên Tô Di Đường yên tâm hơn nhiều. Nàng đưa mắt nhìn quanh, thấy không có bóng dáng nào khác mới mở hẳn cửa, ngồi xổm xuống nhẹ nhàng xoa con thỏ, hỏi:
“Ngươi không sao chứ?”
Có khi nào nó húc chết luôn rồi không? Nàng thế này có tính là “giữ cây đợi thỏ” không đây?
Giọng nam thô lỗ vang lên: “Ra rồi! Hai chân này sao chưa từng gặp? Lão nam nhân ở đây trước kia đâu rồi?”