Chương 35

Việc nàng có thể xuyên vào sách, bản thân đã là một lỗi BUG rồi!

“Đúng vậy, không thể tự dọa mình được.” Tô Di Đường siết chặt nắm tay: “Phải thử nghiệm xem giới hạn của cái gọi là Thiên Đạo này ở đâu, tranh thủ cơ hội thoát khỏi vận mệnh pháo hôi.”

Những nhân vật nhỏ bé như góa phụ Tô chẳng đáng để ai để ý, cho dù không có nàng, Thiên Đạo cũng có thể dễ dàng tạo ra một góa phụ Trương, góa phụ Vương để thay thế. Cho nên tỉnh táo lên nào, Tô Di Đường.

Tô Di Đường bật dậy soạn một kế hoạch tác chiến.

Trước hết, nàng phải xác nhận suy đoán của mình có chính xác hay không. Lãnh Thuý Sơn là phúc lợi tân thủ giai đoạn đầu, trong sách có nhắc tới hai loại tài nguyên.

Một là Lãnh Vụ Tuyền có thể cải thiện tư chất, nâng cao tu vi.

Hai là Ngọc Tủy tăng cường thần thức.

Lãnh Vụ Tuyền hiện tại xem ra không có công hiệu như giai đoạn sau trong sách, nàng hấp thu cả ngày mà căn bản không có chút biến hóa nào, hoàn toàn không khớp với miêu tả hậu kỳ. Còn Ngọc Tủy thì hiện đang ẩn giấu ở đâu đó trong Lãnh Thuý Sơn, chờ nam chính khai quật.

Ngọc Tủy mà nam chính lấy được, nàng có tìm ra được không? Tìm được rồi, nàng có thể giữ làm của riêng không? Cơ duyên của nam chính, nàng có thể cắt ngang không? Thông qua Ngọc Tủy, nàng sẽ có thể phán đoán được giới hạn của cái gọi là Thiên Đạo lớn đến đâu.

Nghĩ tới đây, Tô Di Đường hận không thể lập tức xách đèn đi ngay, nhưng khổ nỗi khi ra đến cửa, thấy bên ngoài tối om, nàng lại có chút nản chí. Dựa vào thần thức của nàng hiện giờ, làm sao mà tìm được Ngọc Tủy chứ…

Huống hồ lại chẳng thể nói với người khác, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Không biết còn bao lâu nữa nam chính mới xuất hiện ở Tiểu Lam Châu như trong cốt truyện, nàng ngẩng đầu nhìn trời, sao trời lấp lánh, vốn là cảnh đêm mê người, nhưng nàng lại chẳng có tâm trạng ngắm.

Dù sao cũng đã dậy rồi, hay là đào vài củ khoai?

Không có phiền não nào mà ăn khoai không giải được.

Nếu có, thì ăn thêm vài củ.

Tô Di Đường bước ra linh điền.

Nàng nhìn thấy giữa linh điền có ánh sao, giống như tinh tú trên cao rơi xuống ruộng, lấp lánh chớp tắt. Tô Di Đường mới đầu còn ngẩn ra nghĩ: "Là đom đóm sao?"

Đợi đến khi nàng bước vào ruộng mới phát hiện chẳng có con đom đóm nào cả, mà là cây cỏ dại nhổ không nổi kia đang phát sáng.

Trên đầu lá dài nhọn của cỏ dại có một giọt nước, lập lòe như bóng đèn nhỏ chập chờn.

Khi nàng cúi xuống nhìn kỹ, trên lá lại xuất hiện thêm từng giọt nước, từng giọt từng giọt bám trên lá mà không rơi xuống, lại còn đồng loạt tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Điều này khiến Tô Di Đường nhớ đến những chùm đèn màu treo trên cây mỗi dịp lễ tết, nói thật, ban đêm nhìn cũng đẹp mắt lắm.