Vừa nói là không thèm đặt chân đến nữa cơ mà? Vậy mà chưa gì đã quay lại, mặt ngươi có thấy đau không đấy?
Thế nhưng vừa trông rõ mặt người kia, bao nhiêu lời oán thầm trong bụng của Tô Di Đường lập tức nghẹn lại nơi cổ họng.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu lên y phục đỏ rực của nam nhân, sắc đỏ dưới nguyệt quang càng làm làn da hắn trắng tựa tuyết, mày kiếm mắt sáng, dung nhan lạnh lùng.
Khuôn mặt ấy mang theo vẻ tà mị khó lường, dù giờ phút này thần sắc có phần quái dị, ánh mắt lạnh băng, vẫn khiến người đối diện không khỏi rung động.
Tên này… không phải hồ ly tinh biến thành đó chứ?
“Tô Tinh, ngươi đang làm trò gì đấy!”
Nam nhân kia mặt mày vặn vẹo, trong giọng nói lộ rõ sát khí. Đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận rõ ràng thế nào gọi là “sát khí” trong tiểu thuyết – âm thanh hắn phát ra tựa như băng tuyết, lạnh thấu xương, khiến nàng toàn thân run rẩy, từ gót chân dâng lên một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đầu, da đầu tê rần, cảm giác như cái mạng nhỏ sắp không giữ nổi nữa.
Tô Di Đường gượng gạo giải thích: “Ta đi nhanh quá… nên không cẩn thận ngã một cái…”
“Ngươi ngốc à?” Vầng trán Vân Thính Họa nhíu chặt lại.
Đây là nương tử mà gia tộc tìm cho hắn sao? Lúc đội khăn đỏ hắn còn miễn cưỡng chấp nhận, bây giờ ngay cả váy cũng vén lên buộc ngang eo, giày thì chẳng đi, vớ cũng cởi, lạch bạch đi trong nhà rồi tự mình ngã sấp mặt…
Nhà hắn không kén chọn đến mức phải cưới một kẻ ngốc chứ?
Vân Thính Họa bắt đầu nghi ngờ địa vị của mình trong gia đình.
Chẳng lẽ phụ thân hắn có con riêng ở ngoài?
Vân Thính Họa tức tối ngồi phịch xuống bên bàn, rót đầy một chén rượu rồi ngửa cổ uống cạn, sau đó mới bực bội nói tiếp: “Ta bị cấm túc rồi, thời gian tới phải ở lại Lãnh Thúy Sơn với ngươi, buổi tối cũng phải ngủ chung một phòng.”
Tô Di Đường âm thầm nghĩ: "Gấp rút như vậy… chẳng lẽ tướng công mới cưới này sắp thăng thiên rồi nên mới vội "tạo người" sớm thế sao?"
Dưới ánh mắt tràn ngập khinh bỉ của đối phương, Tô Di Đường vội vàng nhận thua, chủ động nói: “Vậy… ta ngủ dưới đất cũng được.”
Vân Thính Họa liếc nàng một cái: “Lãnh Thúy Sơn dưới chân là mạch khoáng hàn băng, với cái thân xác yếu ớt của ngươi, nằm dưới đất một canh giờ thôi cũng đủ hàn khí nhập thân mà chết. Mới tân hôn ngày đầu mà để tân nương tử chết cóng, ra ngoài thể diện ta để đâu?”