Chương 2

Chiếc gương nhỏ bằng bàn tay lại biến thành gương toàn thân.

Người trong gương mày ngài mắt phượng, dung nhan diễm lệ đến kinh hồn. Làn da trắng tựa ngọc, ngũ quan tinh xảo khiến người ta vừa nhìn đã nghẹt thở, tim đập như trống. Trời ơi, đây là thần tiên phương nào hạ phàm vậy? Dung mạo thế này sao có thể bị người ta chê bai?

Vẻ đẹp ấy… lại bị đem so với gà rừng trên núi Phượng Hoàng?

Tên kia mù chắc? Hay dân nơi này thẩm mỹ khác thường? Hay là… nhan sắc thế này trong giới tu tiên lại chẳng có gì đặc biệt?

Tô Di Đường đưa tay ra sức vò mặt mình, mặc kệ thế nào đi nữa, nàng cũng đã bị gương mặt này mê hoặc rồi. Một lần xuyên tới lại thành một mỹ nhân tuyệt sắc… thì cũng đáng lắm!

Huống hồ, mỹ nhân này còn có đôi chân dài mà nàng từng khát khao.

Năm mười sáu tuổi, ngày nàng giành giải thưởng nhảy múa thì gặp tai nạn.

Nàng mất cả cha mẹ, mất luôn đôi chân. Từ hôm đó, cuộc đời nàng đảo lộn hoàn toàn. Dù sau này đã dần thoát khỏi bóng tối, nhưng trong lòng vẫn luôn khao khát được sống như người bình thường, được một lần nữa múa như thuở thơ ấu .

Có lẽ ông trời nghe thấy lời cầu nguyện chân thành của nàng, nên mới cho nàng thân thể vẹn toàn như vậy. Những năm tháng ngồi xe lăn đã khiến nàng quên mất cảm giác đi lại, chứ đừng nói đến nhảy múa.

Tô Di Đường vén chiếc váy dài phức tạp, buộc lên eo, chăm chú nhìn cặp chân mình trong gương toàn thân, vành mắt hơi ướt.

Dù qua lớp quần trắng mỏng, vẫn nhìn ra đường nét dài thẳng và tuyệt mỹ của đôi chân này.

Nàng thử bước vài bước tại chỗ.

Lúc mới xuống giường, đầu nàng còn choáng váng, bước đi theo bản năng.

Nay đi lại đường hoàng thì lại luống cuống, tay chân không biết đặt đâu, bước sai mấy lượt. Nhưng rồi dần dần thả lỏng, thân hình nhẹ nhàng lướt như bay.

Niềm vui được trở lại dáng vẻ xưa khiến nàng quên sạch mọi chuyện, xoay tròn trong phòng như chim nhỏ sổ l*иg, vòng nọ nối vòng kia, mỗi lúc một nhanh. Nếu chẳng phải còn e ngại chưa dám bước ra khỏi phòng, hẳn nàng đã chạy tuốt ra ngoài rồi.

Quay tới quay lui, nàng bắt đầu hoa mắt chóng mặt, bước chân lảo đảo ngã về trước, trán đập vào góc bàn, để lại một vệt đỏ hồng.

Ngay lúc ấy, cửa phòng bỗng mở ra lần nữa.

Tô Di Đường quay đầu lại, trông thấy một nam nhân vận hồng y đang đứng nơi cửa, ánh mắt kinh ngạc đến ngây dại. Giọng nói kia – đúng là kẻ vừa nãy đập cửa bỏ đi, cũng chính là… tân lang của thân thể này.