Chương 18

Tô Di Đường cẩn thận sắp xếp lại ký ức của Tô Tinh, rồi phát hiện muốn tu luyện lại là vô cùng khó.

Tiểu Lam Châu ở trong Tam Thiên Giới chỉ là một sự tồn tại nhỏ bé đến mức không đáng nhắc tới, nói là hạt bụi cũng không ngoa.

Nơi này tài nguyên khan hiếm, tầm mắt con người cũng hạn hẹp. Tô Tinh chỉ nghe nói có một loại đan dược có thể nối lại kinh mạch, nhưng Tiểu Lam Châu không có loại thuốc đó, dù có nàng cũng mua không nổi.

Ngay cả tên thuốc là gì nàng cũng chưa từng nghe.

Đã thành phàm nhân, nàng càng không có cách rời khỏi Tiểu Lam Châu. Muốn rời đi phải đi thuyền hư không vượt qua Hư Không Giới Hà, không có tu vi Kim Đan kỳ thì ngay cả tư cách lên thuyền cũng không có.

Đừng nói Tiểu Lam Châu, khi ấy ngay cả ra khỏi viện của Tô gia nàng cũng không thể. Mới mười sáu, mười bảy tuổi, nhưng sinh mệnh đã có thể nhìn thấy tận cùng.

Sắp xếp xong ký ức, Tô Di Đường làm theo trong trí nhớ mà xem thức hải của mình.

Thật thần kỳ, ý thức tiến vào một không gian — đó là không gian độc thuộc của mỗi tu sĩ, giống như một thế giới do trí tưởng tượng tạo nên.

Tưởng rằng sẽ thấy một mảnh đất khô cằn, nhưng không ngờ khi tiến vào thức hải lại là một khoảng trắng xóa, dưới chân nàng như một mặt hồ đóng băng kéo dài vô tận. Đang sững sờ, nơi nàng đứng xuất hiện vết nứt, chỉ nghe tiếng “rắc rắc” vang lên, khe nứt lập tức lan khắp mặt băng. Tô Di Đường chỉ thấy trời đất quay cuồng, thân thể đột ngột mất trọng lực mạnh mẽ.

Tiếp đó, nàng thấy thức hải như một tấm gương vỡ, biến thành vô số mảnh vụn tỏa ánh sáng trắng.

“Chuyện gì thế này?”

Sau khi thần thức của Tô Tinh bị phế, cũng thường ở trong thức hải sụp đổ ấy.

Ký ức khi đó là một mảnh đất khô cằn, hoàn toàn khác hiện tại. Chẳng lẽ vì nàng xuyên hồn nên thức hải thuộc về chính nàng, không liên quan gì đến Tô Tinh, vì vậy cũng hoàn toàn khác?

Nhưng cái này còn gọi là thức hải gì nữa, rõ ràng là “mảnh vụn” thì đúng hơn, thức hải của nàng lại tàn khuyết đến vậy sao?

Tô Di Đường nghẹn lời.

Nàng cũng biết thức hải nhất định phải nguyên vẹn, toàn là mảnh vụn thì làm được gì? Đúng lúc này, nàng thấy một mảnh vụn có màu khác lạ. Tô Di Đường vừa khởi ý muốn xem thử thì mảnh ấy đã bay tới trước mặt nàng.

Thì ra bên trong mảnh vụn ấy có một sợi tơ vàng, giống như một cây kim thêu.

Nàng đưa tay chạm vào, trong khoảnh khắc ngón tay chạm đến, mảnh vụn biến mất, cây kim thêu rơi vào lòng bàn tay nàng, đúng bằng kích thước một cây kim thường, đuôi còn có một lỗ nhỏ.

“Quả thật là một cây kim.”

Vừa nghĩ vậy, Tô Di Đường liền thấy cây kim vàng lóe sáng, tiếp đó ba chữ “Định Hồn Châm” tự nhiên xuất hiện trong đầu nàng.