Chương 17

“Tiếc là mấy cây măng đó đều có linh khí, ngươi ăn không được.” Nghe sao mà đầy ý hả hê.

“Thực ra ở đây, linh thú hung dữ nhất chính là ở Lãnh Thúy Sơn, là một con Hắc Bạch Sát, Kim Đan kỳ đại viên mãn. Là linh thú khế ước mà một trưởng lão của Ngự Thú Tông tặng cho con gái, sau giải khế ước thì gửi về đây dưỡng già.”

Hắc Bạch Sát — ký ức của Tô Tinh không có, nghe tên đã thấy lợi hại, Tô Di Đường lập tức cảnh giác.

“Nhưng Lãnh Thúy Sơn thì tùy ý tới, con Hắc Bạch Sát này lười kinh khủng, ngoài ăn với ngủ ra thì chẳng làm gì. Bảo sao một con linh thú Kim Đan kỳ đại viên mãn lại sống không nổi ở Ngự Thú Tông.”

“Nghe nói nó vốn có thể đột phá Nguyên Anh kỳ, chỉ là lười quá, lười động đậy.”

“Ta nhảy lên lưng nó, nó cũng lười chẳng thèm gạt ta xuống.” Vân Thính Họa đầy vẻ tự hào nói.

Tô Di Đường: ngươi thật sự từng làm thế à, ngươi đúng là trâu bò!

Nàng tiếp tục xem hắn vẽ bản đồ, thấy sắp giới thiệu xong mà vẫn chưa thấy nhắc tới Lãnh Vụ Tuyền.

Trong ký ức của Tô Tinh cũng không có Lãnh Vụ Tuyền.

Nhưng nàng vẫn lấy dũng khí hỏi:

“Lãnh Vụ Tuyền ở đâu vậy?”

Vân Thính Họa buông bút, nhướng mày:

“Ngươi cũng biết Lãnh Vụ Tuyền có thể cải thiện tư chất, tăng tu vi à? Ta nói cho ngươi biết, đó là lời đồn, chẳng có tác dụng gì. Ngươi xem ta, từ nhỏ đến lớn đều ngâm ở đó, có ích quái gì đâu.”

Vân Thính Họa lấy chính mình làm minh chứng, lập tức trở nên vô cùng có sức thuyết phục.

Hắn chỉ vào bản đồ: “Trên mặt Hồ Tịnh Nguyệt giữa cơn mưa toàn là Lãnh Vụ Tuyền, không sợ chết thì cứ thử đi.”

Nếu Lãnh Vụ Tuyền thật sự có tác dụng, hắn cũng đã chẳng chỉ dừng lại ở Luyện Khí tầng 3.

Nhưng trải nghiệm của nam chính trong sách sẽ không sai. Chẳng lẽ sau khi Vân gia suy bại, Lãnh Thúy Sơn đổi chủ, mới xuất hiện một số cơ duyên khiến Lãnh Vụ Tuyền biến dị? Đoạn tình tiết về Vân gia hoàn toàn trống rỗng, khi nam chính đến đây thì Vân gia đã không còn, những gì xảy ra trước đó hoàn toàn không biết.

Tô Di Đường nói: “Ta sợ chết.”

Với thân thể hiện tại của nàng, hễ chạm vào thứ gì liên quan đến linh khí là sẽ đau đớn tột cùng, tạm thời vẫn không nên thử.

Sau khi chỉ từng chỗ để gạo, bột và các vật dụng sinh hoạt cho Tô Di Đường, Vân Thính Họa liền xuống núi trong đêm. Chờ hắn đi rồi, Tô Di Đường đóng cửa sổ, lấy ra một chiếc bánh thịt từ trong tủ đựng thức ăn.

Trên đĩa đặt bánh có khắc trận pháp, có thể giữ cho bánh thịt luôn ấm nóng.

Nàng không thể ăn quá nhiều một lúc, bèn nhai từng miếng nhỏ, mỗi miếng lại uống một ngụm nước ấm.

Đêm khuya yên tĩnh, thích hợp để xem ghi chép.