Nàng thều thào: “Thả ta xuống, ta tự đi.”
Vân Thính Họa huýt sáo: “Đao Lang, đi!”
Chỉ thấy con bọ ngựa xanh đột ngột lấy đà, bật mạnh, bay thẳng lên không trung.
Tô Di Đường nhắm tịt mắt, hét lên như gà bị cắt tiết: “A a a a a!”
Vân Thính Họa cưỡi một con chim gỗ thong thả bay theo phía sau, thỉnh thoảng còn than thở:
“Gan bé thế.”
“Cao thế này mà cũng không dám mở mắt.”
“Gào khó nghe chết đi được, ôi chao, tai ta sắp điếc rồi đây.”
“Có gào rách cổ họng cũng không thả nàng xuống đâu.”
Tô Di Đường: “Thằng ngu này còn lắm mồm!” Thôi xong, chẳng phải công tử nhà giàu, cái tên này đúng là đồ con nít ranh.
Ăn hϊếp một người phàm tay trói gà không chặt, lương tâm mày không cắn rứt à?
Khoảng mười phút sau, bọ ngựa cuối cùng cũng đáp xuống đất. Khi không còn cảm giác chao đảo nữa, Tô Di Đường mới run rẩy mở mắt.
Bọ ngựa cúi đầu, hất nhẹ một cái, nàng liền trượt xuống đầu nó, bị cái trán húc một phát, bay lên rồi ngồi phịch xuống đất. Đất ven hồ mềm, không đau lắm, nhưng nguyên mông dính đầy bùn, khiến nàng cảm giác như vừa “đi nặng” trong quần, gân xanh ở thái dương giật liên hồi, đầu đau muốn nứt.
Nàng ngẩng đầu đầy bực bội, đúng lúc thấy Vân Thính Họa xắn quần bắt cá trong hồ.
Hắn đứng chân trần trên một chiếc lá to như lá sen, xanh biếc trong suốt như ngọc bích thượng hạng. Da hắn trắng, cổ chân quấn một sợi dây đỏ lỏng lẻo, treo một miếng gỗ khắc hình con gì đó, nhưng như phủ một lớp sương mỏng, không nhìn rõ.
Ánh mắt dịch lên trên, đôi chân dài, eo thon, tóc đen như mực, gương mặt tràn đầy nụ cười, khóe môi có lúm đồng tiền chứa cả nắng vàng, thần thái rạng rỡ. Ban đầu sao nàng lại thấy hắn tà mị lạnh lùng nhỉ? Thực ra hắn là một chàng trai nắng ấm, chỉ tiếc là đẹp thì đẹp thật, nhưng nói ra câu nào là muốn làm người ta tức lộn ruột.
Vân Thính Họa gọi to: “Không phải ngươi khát sao? Tự uống đi, cả một hồ nước đây, còn đứng đấy làm gì, chẳng lẽ phải ta đích thân mớm cho?”
Uống thế này á?
Hồ nước trông thì trong thật.
Hắn không nhúng chân xuống chắc nàng uống được ngay rồi đấy.
Thế mà hắn lại vì đâm cá mà di chuyển trên lá, chân thỉnh thoảng chạm xuống nước, khiến Tô Di Đường phân vân không biết nên uống hay không.
Hồ nước như tỏa ra mùi hương nhẹ, khiến nàng không kìm được liếʍ đôi môi khô nứt.
Uống thôi, chắc chắn sạch hơn nước máy, đừng có làm bộ!
Tô Di Đường đứng dậy, đi đến mép hồ, dùng hai tay hứng nước, khẽ nhấp một ngụm.
Nước hồ mát lạnh, vào miệng mang vị bạc hà the mát, lại hơi ngọt. Đúng là thứ nước của thần tiên, ngon bất ngờ. Nước chảy xuống dạ dày, cảm giác mát lạnh lan khắp người, xua tan mọi mệt mỏi, cả lớp mồ hôi trên da cũng biến mất.