"Đương nhiên." Hắn lộ ra vẻ mặt của một kẻ giàu xổi: "Cả ngọn núi này đều là của nhà chúng ta, muốn đi đâu mà chẳng được?"
Được rồi, hắn là thiếu gia con nhà địa chủ ngốc, hắn nói gì cũng đúng.
Ra khỏi hàng rào gỗ là một con đường nhỏ đi xuống núi.
“Ngọn núi dưới chân chúng ta là Tiểu Dược Sơn.”
Ơ? Không phải nói là Lãnh Thúy Sơn sao, sao lại biến thành Tiểu Dược Sơn rồi?
Tô Di Đường không hỏi ra miệng, dù sao lúc này hướng dẫn viên đang hứng chí, nàng không dám làm gián đoạn.
“Ngọn núi đối diện, trên đỉnh có cái chóp đỏ đỏ kia là Phượng Hoàng Sơn.”
Rõ ràng đó là một rừng phong đỏ, nhìn qua chẳng khác nào vầng mây đỏ khoác lên vai núi, vậy mà hắn lại nói thành quả ớt chỉ thiên.
“Nhìn kìa, ngọn xanh xanh kia chính là Lãnh Thúy Sơn. Mạch khoáng băng chính nằm ngay dưới chân núi đó, mấy ngọn núi xung quanh bên dưới cũng đều có, chỉ riêng Tiểu Dược Sơn là ít nhất.”
Hắn không tiện nói là vì thực lực mình kém, không thích hợp ở lâu trên những ngọn núi khác.
“Thấy hồ kia không, Hồ Tịnh Nguyệt, cá Nguyệt trong đó tươi lắm. Ta dẫn nàng đi bắt cá.”
Nàng vừa đói vừa khát, muốn được ăn được uống thì tất nhiên phải đến hồ, một công đôi việc.
Cũng tại phụ thân hắn đầu óc không bình thường, cứ nói cái gì mà “thế giới của hai người dễ bồi dưỡng tình cảm”, ném họ lên núi mà không cho lấy một người hầu. Nếu không thì giờ hắn đâu phải tự mình xuống hồ bắt cá.
Lúc này, Tô Di Đường đã bị Hồ Tịnh Nguyệt mê hoặc.
Hồ quang hòa với sắc thu, mặt nước lặng như gương chưa mài.
Rừng phong đỏ trên Phượng Hoàng Sơn, rừng trúc xanh ở Lãnh Thúy Sơn đều in bóng trong gương nước, hòa với những tia vàng óng của buổi bình minh, nhuộm lên viên ngọc bích được núi non ôm trọn, để lại một nét bút đậm giữa trời đất.
Trước đây vì chân yếu nên nàng hầu như chưa từng leo núi ngắm cảnh. Nay thấy được hồ nước và núi non thế này, nàng bỗng muốn hét to một tiếng, tiếng thét đã trào lên cổ họng, nhưng vừa định mở miệng thì Vân Thính Họa đã nói:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì, chẳng lẽ muốn ta cõng nàng?”
“Thôi thôi, Đao Lang, cõng nàng ấy đi.”
Tô Di Đường suýt nổ tung đầu: “Không cần, ta tự đi được!”
Nhưng con bọ ngựa kia rõ ràng không nghe lời. Lưỡi liềm của nó quét một cái, móc lấy nàng rồi quăng lên lưng. Nhưng lưng nó quá trơn, nàng ngồi không vững, vừa lên đã trượt xuống như trượt cầu tuột. Thế là bọ ngựa lại cúi đầu, nâng mông lên, khiến nàng trượt ngược trở lại. Nó cứ cúi đầu rồi ngẩng đầu liên tục, biến cầu tuột thành bập bênh.
Vân Thính Họa đứng bên cười nghiêng ngả: “Ha ha ha ha ha.”
Tô Di Đường chỉ muốn chửi thề.
Nàng cố gắng bám vào giữa “cái bập bênh” như một con thạch sùng.