Chương 1

“Bổn quân chẳng muốn cưới một phàm nhân toàn thân chẳng có lấy nửa phần linh khí.”

“Bổn quân ưa kẻ ngực nở, eo thon, mông đầy đặn… Ngươi tự soi lại mình xem, gầy như cọng trúc khô, ôm vào chỉ tổ đau tay.”

“Trong mắt ta, gà rừng trên núi Phượng Hoàng còn đẹp hơn ngươi.”

“Cái gọi là động phòng hoa chúc gì đó, một mình ngươi là được. Từ hôm nay trở đi, nửa bước ta cũng chẳng buồn đặt chân vào nơi này.”



Tỉnh lại chưa được bao lâu, Tô Di Đường liền nghe thấy tiếng nam nhân gầm lên đầy giận dữ.

Còn chưa kịp phản ứng, người kia đã giận dữ đẩy cửa bỏ đi. Khóe mắt nàng chỉ kịp bắt được một vạt áo đỏ lướt qua.

Tô Di Đường đầu óc quay cuồng, mịt mờ như phủ sương.

Vừa rồi hắn nói cái quái gì vậy, sao nàng nghe chẳng hiểu gì cả?

Tô Di Đường dụi dụi mắt, đảo mắt nhìn quanh, bỗng trừng lớn hai mắt.

Chung quanh là cảnh vật đậm nét cổ xưa. Trên chiếc bàn trước mặt đặt một đôi nến long phượng, tuy là hình dạng nến sáp nhưng đầu nến lại được một viên dạ minh châu ôm trọn, ngọn lửa lắc lư trong châu, lúc hóa thành hình thú nhỏ, lúc lại hiện ra bóng người mờ ảo.

Dưới thân nàng là tấm chăn đỏ thẫm, không phải làm từ loại vải thông thường, mà dệt bằng lớp lông vũ mềm mịn như nhung, chạm vào còn vương chút hơi ấm, chẳng khác nào đắp một lớp hơi nhiệt.

Màn giường bằng tơ bạc buông xuống, điểm xuyết ánh sáng lấp lánh như sao. Mỗi lần nàng đưa tay khẽ chạm, liền có mấy đốm sáng rơi vào lòng bàn tay, như vụn vàng tan chảy trong tay áo.

Nàng cúi đầu nhìn đôi tay trắng nõn mềm mại kia, rồi lại sờ tới sờ lui xuống chân, thậm chí còn mạnh tay cấu mấy cái, rốt cuộc cũng xác nhận: bản thân đã xuyên không rồi.

Không những xuyên, mà còn xuyên vào một thế giới tu tiên đầy linh khí, nhập vào thân xác của một phàm nhân.

Phàm nhân… linh khí… mấy từ này quả là then chốt.

Tô Di Đường ngẫm lại mấy câu vừa nãy nam nhân kia mắng nàng, trong lòng bắt đầu hoài nghi: chẳng lẽ thân xác này xấu đến vậy? Nếu không thì sao lại bị tân lang ghét bỏ đến thế?

Chết thật… thế giới này coi trọng khuôn mặt đến vậy sao?

Nàng đứng dậy, tiến về phía bàn trang điểm, cúi mặt soi vào chiếc gương đồng đặt trên bàn.

Dù là gương đồng, nhưng khi nàng tới gần, mặt gương bỗng phát ra một vầng sáng dịu, kế đó màn nước mờ mịt nổi lên trước mặt, phản chiếu bóng hình nàng rõ mồn một – đến từng sợi tóc cũng trông thấy rõ ràng.