Nhưng đó là ám vệ, sao lại nhận trà sữa từ điện hạ được?
Có điều, bọn họ cũng không hề đả kích đến hành động mang tính tích cực này của điện hạ. Đây chứng tỏ là điện hạ có tấm lòng lương thiện, luôn nhớ đến người đã từng cứu mình.
Khúc Độ Biên nhìn khoảng cách giữa hắn và Ất Thập Nhị: [5 mét]
Rất gần, nên hắn tin chắc rằng Ất Thập Nhị đã nghe rõ những lời mình vừa nói rồi.
Ám vệ có thể uống trà sữa hay không vậy?
Khúc Độ Biên để lại phần trà sữa rồi rời đi, không hề ngoảnh lại.
Xung quanh đình rất yên tĩnh, các cung nhân đã hoàn tất công việc, dần dần đi xa nơi này.
Đột nhiên, trước bàn đá xuất hiện một bóng người.
Ất Thập Nhị vẫn mang chiếc mặt nạ nửa mặt kia, chần chừ vươn tay ra chạm chạm vào cốc trà sữa trên bàn đá, nhưng cảm giác hơi nóng khiến y theo bản năng mà rụt tay về.
Vài giây sau, y mới dám một lần nữa cầm lấy, mang theo trà sữa mà biến mất ngay trong đình.
Ám vệ dĩ nhiên không thể uống trà sữa trong lúc làm nhiệm vụ.
Nhưng giờ phút này thì y không phải là ám vệ.
[Tên: Ất Thập Nhị]
[Độ hảo cảm: 5]
Khúc Độ Biên đã đi được khá xa thì bỗng nghe thấy âm thanh nhắc nhở, bàn tay nhỏ của hắn gạt nhẹ, rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Danh sách mấy vị mà hắn phải công lược độ hảo cảm trông giống như những dây đằng vậy, chậm rãi lớn lên, mỗi lần cũng chỉ tăng một chút, nhưng đều khiến cho lòng hắn vui sướиɠ vô cùng.
Khi trở về chỗ ở của mình, Ất Thập Nhị không còn làm ám vệ nữa, mà đã trở thành một thầy dạy võ tại Diễn Võ Trường. Đât miễn cưỡng có thể coi như là một chốn để dưỡng thương. Trước đó y bị thương quá nặng, mùi máu tươi có thể khiến Thất hoàng tử khó chịu, do vậy y vẫn luôn không xuất hiện, định chờ sau khi bình phục rồi tính tiếp.
Cứ ba ngày một lần, sẽ có ám vệ khác đến đưa thuốc giải cho y.
Sau khi trở về lần này, Ất Thập Nhị thấy trên bàn có nhiều thêm mấy bình thuốc. Y chọn một bình rồi uống luôn, rồi lại yên lặng thay thuốc cho vết thương trên người mình. Sau khi hoàn tất, y lấy từ dưới gối đầu ra một quyển thoại bản.
Mở quyển thoại bản ra, y lật đến trang đã đọc trước đó, vừa xem vừa nhâm nhi trà sữa.
Một lúc sau, y nhẹ nhàng nói: “Còn chưa chịu đi à. Nếu muốn uống thì ta có thể chia cho ngươi một ít.”
Ám vệ bên ngoài còn chưa kịp đưa thuốc: “…”
Ai mà hâm mộ chứ, khoe khoang cái gì, thật là đáng giận!
Ám vệ quay đầu bỏ đi luôn.
*