Y hắng giọng, hỏi: “Của trẫm đâu?”
“A…” Dư công công ấp úng.
Dư công công ho nhẹ: “Thất điện hạ nói là ngài từng nói với điện hạ rằng ngài không thích uống trà nóng.”
Minh thân vương sửng sốt, lập tức cười nghiêng cười ngả: “Ôi trời, hoàng huynh à hoàng huynh, chuyện này không thể trách cháu nhỏ của ta được, chính ngài đã nói như vậy mà.”
Vào giờ phút này, Tâm lý của Sùng Chiêu Đế hoạt động chẳng hề khác chút nào với các vị phi tần không được chia cho món đồ uống mới ở hậu cung cả. Thật ra chỉ cần y nói một tiếng thì lập tức có thể uống được ngay, nhưng y lại không muốn làm chuyện mất thể diện như vậy.
Trước nay đều người khác nhân nhượng y, cho y thể diện, y đã bao giờ phải chủ động xuống nước đâu.
Y liếc nhìn Minh thân vương da mặt dày lúc nào cũng đến chỗ y ăn ké uống ké: “Người ta mà không biết thì còn tưởng rằng vương phủ không nuôi nổi ngươi đấy.” Bỗng nhớ đến một sự kiện, y hỏi: “Món đồ uống này, hắn lấy lá trà từ đâu ra?”
Dư công công đáp: “Là của bệ hạ ạ.”
Nhớ đến màn đứa con út này cướp đi lư hương của mình, Sùng Chiêu Đế bỗng có cảm giác bất an: “… Lấy ở đâu? Cầm bao nhiêu?”
“Là từ những món mà ngài trân quý đó ạ, toàn bộ đều cầm đi Đại Thiện Phòng hết.”
Bàn tay đang cầm sổ con của Sùng Chiêu Đế run nhẹ: “Cầm… Cầm toàn bộ á?”
Y đột nhiên đập mạnh bàn: “Ôm hết đồ quý của trẫm, thế mà còn chẳng chia cho trẫm một ly nào cả! Dư Đức Tài, ngươi đi đi, kêu Đại Thiện Phòng làm lại một phần khác rồi đưa hết đến đây cho trẫm!”
Sau khi đập bàn, y lập tức thu lại vẻ mặt phẫn nộ. Vừa đau lòng vì mất của, lại vừa nhìn Minh thân vương đang ngây người ở bên kia mà nói một cách rất đương nhiên: “Trà của trẫm, trẫm sao có thể không uống được, ngươi nói đúng không?”
Minh thân vương thấy vậy, chỉ biết lắc đầu: “Hoàng huynh, người thật là…”
Quả nhiên là hoàng đế, bất cứ lúc nào cũng có thể điều tiết độ dày da mặt.
Ở bên kia, Khúc Độ Biên lưu lại phần trà bánh còn chưa nấu xong tại Đại Thiện Phòng.
Đây là đồ của hoàng đế, không ai dám tham ô, nhất là khi Đại Thiện Phòng vừa bị xử lý một trận như vậy.
Khúc Độ Biên đi đến chỗ một góc đình nhỏ, bảo Ôn Tiểu Xuân đặt phần trà sữa còn lại ở trên bàn đá trong đình.
“Điện hạ, sao lại đặt ở đây?” Ôn Tiểu Xuân hỏi.
Khúc Độ Biên đáp: “Để đó cho Đại Hắc Thiêu Thân.”
Đại Hắc Thiêu Thân? Diệp Tiểu Viễn chợt nhớ ra - đó là ám vệ bên cạnh bệ hạ, người đã từng cứu điện hạ.