Tuyên phi gật đầu: “Thấy không? Trẻ nhỏ rất mẫn cảm, chúng có thể cảm nhận được tình cảm của người lớn dành cho chúng. Nếu Thất điện hạ được nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của ta, rồi ta lại xem nó như đứa nhỏ mà ta không thể sinh ra để mà yêu đền bù, thì đều không công bằng cho cả Thất điện hạ lẫn đứa nhỏ kia.”
Quách thường tại thán phục: “Tỷ tỷ thật sự sống qúa tỉnh táo.”
Tuyên phi đứng dậy, hoạt động cơ thể một chút rồi nói: “Tỉnh táo vẫn còn hơn là hồ đồ. Có phải chuẩn bị làm một chiếc xe kéo nhỏ có thể kéo được người cho Chức Nghi không?”
Quách thường tại đáp: “Đúng vậy.”
“Làm thêm một chiếc nữa đi, ta sẽ phụ ngươi một tay.”
“Làm gì cơ?”
Tuyên phi nói: “Thất hoàng tử đã tặng cho cung Thuận Ninh món đồ uống ngon như vậy thì chúng ta cũng nên đáp lễ lại chứ.”
*
Tại Tử Thần Điện.
Khi Minh thân vương đến thì thấy các cung nhân đang phân phát món gì đó. Hắn ta hỏi ra thì mới biết đó là món đồ uống mới. Hắn ta tò mò cầm một ly lên nếm thử.
Hắn ta bước vào Tây Noãn Các, nói: “Hoàng huynh, món đồ uống này không tồi đâu. Tuy rằng trà uống cũng rất ngon, nhưng đôi khi lại cảm thấy quá thanh đạm. Đây là do Thiện phòng mới nghiên cứu ra à?”
Sùng Chiêu Đế ngẩng đầu lên từ án thư, vẻ mặt buồn bực: “Cái gì mà đồ uống mới nghiên cứu ra hả?”
Minh thân vương cũng thấy kỳ lạ: “Hoàng huynh còn chưa thử qua sao?”
Hắn ta giơ ống trúc lên, nói: “Chính là cái này.”
“Không phải lần nào Thiện phòng nghiên cứu ra món mới thì đều sẽ dâng lên cho hoàng huynh trước à? Chẳng lẽ đây lại mới là hàng bán thành phẩm, chỉ đưa cho các cung nhân thôi uống tạm thôi? Nhưng mà vị cũng không tồi chút nào.” Minh thân vương cẩn thận nếm kĩ: “Xem hương trà của món này đi, loại lá trà rẻ tiền hoàn toàn nấu không ra mùi vị này đâu.”
Sùng Chiêu Đế buông tấu chương xuống: “Dư Đức Tài, có chuyện gì vậy?”
Dư công công đáp: “Thực ra đây là đồ vật do Thất điện hạ nghiên cứu ra rồi chia một chút cho các cung nhân ở Tử Thần Điện đã chăm sóc cho điện hạ mấy ngày qua.”
“Tiểu tử kia ấy à?” Sùng Chiêu Đế hỏi: “Còn chia cho những ai nữa?”
“Phượng Ngô Cung, Thuận Ninh Cung cùng với một số hoàng tử ở học đường, còn có Phương thái phó nữa, ai cũng có phần.”
“Đều chia cho những người quen biết cả.”
“Đúng vậy, là như vậy.”
Dư công công trả lời xong thì không nói thêm gì nữa. Sùng Chiêu Đế liếc nhìn ông ấy, thầm nghĩ lão đông tây này đúng là ngày càng không tinh ý gì cả.