Nghe vậy, không khí trong học đường ngay lập tức trở nên náo nhiệt hẳn lên, một vòng người nhanh chóng vây quanh hai cái hộp đựng trà sữa.
“Đây là dùng bánh trà của bệ hạ cùng với loại sữa bò tốt nhất để chế biến ra.” Một cung nhân trong Đại Thiện Phòng giải thích: “Nhưng chưởng sự đã dặn, bên trong có một chút khoai sọ và bột sắn, có thể không dễ tiêu hóa. Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử, Lục hoàng tử không nên ăn quá nhiều, nhờ phu tử để ý đến các vị ấy một chút.”
Khi ống trúc đựng trà sữa được lấy ra, hương thơm ngọt ngào ngay lập tức chinh phục các vị hoàng tử tuổi không quá lớn này.
Ống hút bằng thân trúc nhỏ cũng được bố trí rất thuận tiện, hộp giữ ấm giúp trà sữa vẫn còn hơi nóng khi đến tay bọn họ. Một ngụm trà sữa xuống bụng là cả người đều cảm thấy ấm áp hẳn.
“Uống ngon quá, thất đệ thật là tốt!” Tứ hoàng tử khen ngợi từ tận đáy lòng.
Lục hoàng tử đều hút mỗi vị một ngụm, giống như là đang chiếm địa bàn vậy, còn nói một cách cực kỳ bá đạo: “Mấy cái này đều là của ta hết!”
Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử lại tỏ ra văn nhã hơn một chút, mỗi người tự chọn cho mình một vị để uống.
Nhị hoàng tử nếm thử, nhướng mày nói: “Thứ này nếu được sản xuất với lượng lớn thì chắc chắn sẽ được lòng các vị đại thần phải vào cung chầu sớm lắm đây.”
Tam hoàng tử cười: “Thật ra cũng chỉ đến thế thôi, không biết là ai dạy cho thất đệ món này.”
“Trước khi nói mấy lời này, ta khuyên Tam đệ buông ống trúc ngươi cầm trong tay xuống đi đã.” Đại hoàng tử cười lớn tiếng, gật đầu nói: “Ta cảm thấy kiến nghị của Nhị đệ thật sự rất hay. Trời lạnh như vậy, nếu mà bày hàng bán ở Lục Bộ thì hẳn là sẽ kiếm được một khoản, lại còn tiện cho thần tử có cái mà no bụng nữa.”
Phương thái phó cũng rất vừa lòng với trà sữa mà Thất hoàng tử đưa tới. Ông ấy hút một ngụm thức uống nóng, rồi liếc nhìn ba vị hoàng tử lớn, hừ cười: “Nhóm các thần tử không chỉ lãnh bổng lộc trong hoàng cung, mà còn phải tiêu cả bạc trong này nữa à.”
Đại hoàng tử đột nhiên ho khan mấy tiếng, cùng với Nhị hoàng tử xấu hổ mà cười cười, rồi im lặng thưởng thức trà sữa.
Bầu không khí trong học đường nhờ một ly trà sữa mà trở nên thả lỏng, dễ chịu hơn rất nhiều.
*
Trong hậu cung.
Món đồ uống mới mẻ mà Thất hoàng tử làm ra vốn dĩ cũng không phải là điều gì quá đặc biệt, nhưng hắn lại chỉ tặng riêng cho Hoàng Hậu và Tuyên phi. Chính điều này đã khiến các nương nương khác cảm thấy vô cùng tò mò.
Bọn họ không biết hương vị của món đó như thế nào, lại một hai cử người đến Đại Thiện Phòng để yêu cầu một phần. Các cung nhân ở đó lại nói rằng phải đợi ba ngày nữa mới có thể cung cấp món mới này được.
Tại Thuận Ninh Cung, hương trà hương sữa thơm ngát lan tỏa khắp trong phòng.
Hảo cảm của Chức Nghi công chúa dành cho Thất đệ mà mình chưa từng gặp mặt lại tăng thêm một bậc. Cô bé vô cùng ngượng ngùng mà uống hết một ly trà sữa: “Tuyên nương nương, người có biết Thất đệ thích thứ gì không? Ta muốn tặng hắn một món quà.”
Tuyên phi đáp: “Ta không rõ lắm, hay là Chức Nghi thử tìm cơ hội để hỏi hắn một chút xem sao?”
Chức Nghi công chúa bỗng cảm thấy do dự: “Nhưng các ca ca và đệ đệ khác đều không thích chơi cùng ta.”
Tuyên phi động viên: “Thất điện hạ thì không như vậy đâu.”